Tô Hoài Minh tỉnh dậy, cảm thấy có thứ gì đó mềm mại và ấm áp trong lồng ngực.
Anh sững người vài giây, cúi đầu nhìn Phó Tiêu Tiêu rồi mới nhận ra mình đã xuyên vào sách, còn có thêm một đứa con riêng ba tuổi.
Phó Tiêu Tiêu ngủ rất ngon, gương mặt tròn trĩnh, hàng mi dày và dài khẽ rung động, mái tóc mềm mại hơi rối, trông đáng yêu như một cục bông nhỏ.
Cậu bé được chăm sóc rất tốt, toàn thân mũm mĩm, làn da trắng trẻo mềm mại, cuộn tròn lại trông chẳng khác gì một viên bánh nếp.
Gương mặt ngủ say của Phó Tiêu Tiêu thật sự rất đáng yêu, trông ngoan ngoãn như một thiên thần nhỏ. Nhìn thế này, Tô Hoài Minh tạm thời quên mất hình ảnh cậu nhóc lăn lộn ăn vạ trên sàn nhà, không nỡ đẩy ra.
Có lẽ ánh mắt anh nhìn quá lộ liễu, hàng mi dài của Phó Tiêu Tiêu khẽ rung rinh, cậu bé mở đôi mắt mơ màng nhìn anh, trong miệng vô thức còn phun ra hai cái bong bóng nhỏ.
Tô Hoài Minh thấy vậy liền chọc chọc vào khuôn mặt mũm mĩm, thử xem có thể chọc ra thêm vài cái bong bóng nữa không.
Phó Tiêu Tiêu vung vẫy đôi chân nhỏ, tự mình ngồi dậy, tay dụi dụi mắt.
Tô Hoài Minh nhẹ nhàng xoa đầu cậu bé, nói: “Đến giờ ăn tối rồi."
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Phó Tiêu Tiêu mới dần nhận ra người trước mặt là ai. Đôi mắt cậu mở to, ngay lập tức chuyển sang biểu cảm tức giận.
Thấy cậu bé phản ứng thú vị, Tô Hoài Minh cố ý trêu chọc: "Ngươi ăn kẹo sữa à? Sao trên người toàn mùi sữa vậy?”
Phó Tiêu Tiêu lập tức hiểu ý anh.
Cái gã cha kế này rõ ràng là đang chế giễu cậu!
"Chỉ có em bé mới có mùi sữa thôi!" - Khuôn mặt tròn trĩnh của Phó Tiêu Tiêu ửng hồng, bực bội phản bác. - "Oa không phải em bé nữa rồi!"
Tô Hoài Minh nhịn cười nói: “Được được, ngươi không phải."
Nhưng thái độ qua loa của anh càng khiến Phó Tiêu Tiêu tức giận hơn, cậu bé khoanh tay lại, phồng má lên như con cá nóc.
Tô Hoài Minh lại hỏi: “Ngươi dậy từ lúc nào vậy?"
Vừa nhắc đến chuyện này, Phó Tiêu Tiêu lập tức nhớ đến chuyện mình nằm trên sàn mà chẳng ai đoái hoài. Nghĩ tới đây, cậu bé càng thêm ấm ức.
Trước giờ cậu chưa từng gặp người lớn nào như Tô Hoài Minh, một phút cũng không muốn ở chung với anh. Cậu bé tay chân luống cuống bò xuống giường, đứng trần chân trên sàn nhà, chống nạnh, dùng giọng điệu trẻ con hung dữ nói: “Ta ghét ngươi! Ta chưa từng thấy người lớn nào tệ hơn ngươi!"
Nói xong, Phó Tiêu Tiêu giận dữ chạy ra khỏi phòng. Trên đầu cậu bé có một nhúm tóc nhỏ dựng lên, cứ đong đưa theo từng bước chạy, như đang thể hiện sự bất mãn của chủ nhân.
Vừa ra khỏi cửa, liền có người gọi tên cậu bé không ngừng, tiếng bước chân dồn dập đuổi theo sau.
Có nhiều người chăm sóc Phó Tiêu Tiêu như vậy, rõ ràng không cần đến anh. Tô Hoài Minh chậm rãi ngồi dậy, đơn giản rửa mặt rồi thay quần áo, xoa cái bụng đói, xuống lầu tìm đồ ăn.
Vừa bước xuống đại sảnh tầng một, anh đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng, theo đó mà đi vào phòng ăn.
Phó Tiêu Tiêu đang ngồi trên chiếc ghế trẻ em được đặt riêng cho mình, hai người giúp việc đang đút cậu bé ăn cơm, từng muỗng từng muỗng một, vô cùng kiên nhẫn.
Nhưng Phó Tiêu Tiêu lại không chịu ăn đàng hoàng, cố tình để thức ăn tràn ra khỏi miệng, đôi chân nhỏ múp míp đung đưa qua lại, mắt thì nhìn đông nhìn tây, không biết đang tìm cái gì.
Nhìn thấy Tô Hoài Minh bước vào, Phó Tiêu Tiêu bỗng nhớ ra chuyện gì đó, liền cau mày, cố tình hừ mạnh một tiếng.
Nhưng thấy Tô Hoài Minh chẳng thèm quan tâm, cậu bé lập tức nhảy khỏi ghế, chạy ra ngoài.
Mấy bảo mẫu đứng sau giật mình, vội vàng đuổi theo.
Tô Hoài Minh thì thản nhiên đứng nhìn.
Trẻ con không chịu ăn cơm, cứ để đói vài bữa là tự biết nghe lời. Không cần phải dỗ dành.
Anh cũng chẳng có ý định sửa thói hư tật xấu của Phó Tiêu Tiêu.
Dù sao thì anh chỉ là cha kế, nếu quá nghiêm khắc, người ngoài sẽ nghĩ anh ngược đãi con riêng. Hơn nữa, anh cũng chẳng định ở lại đây lâu. Chỉ cần yên ổn qua nửa năm, cầm tiền xong, anh sẽ lập tức xách hành lý rời đi.
Tô Hoài Minh chỉ để tâm đến Phó Tiêu Tiêu vài giây, rồi lập tức ánh mắt sáng rực khi nhìn thấy bàn ăn đầy ắp món ngon.
Dù chỉ có hai người dùng bữa, nhưng đầu bếp trong nhà vẫn chuẩn bị đến bảy, tám món ăn thịnh soạn.
Kiếp trước, do mắc bệnh, anh phải kiêng hải sản, thậm chí ăn thịt cũng chỉ dám chọn loại ít dầu mỡ, nếu không sẽ khiến dạ dày khó chịu và buồn nôn. Phần lớn thời gian, anh chỉ có thể ăn thực phẩm dinh dưỡng và thức ăn lỏng.
Bây giờ có một cơ thể khỏe mạnh, đương nhiên phải nếm thử tất cả mỹ vị trên đời!
Đầu bếp trong nhà quả thực rất có tâm, chuẩn bị cả một con tôm hùm Boston còn to hơn cánh tay anh, thịt bò cao cấp được cắt gọn gàng như thể đo bằng thước, gạch cua vàng ươm xếp đầy đĩa, món vịt xào bia kết hợp cùng nấm bạch tùng lộ, ngay cả cơm chiên bình thường cũng đi kèm gan ngỗng béo ngậy... Tất cả đều là những món ăn mà anh chưa từng tưởng tượng có thể kết hợp với nhau.
Trước kia, anh chỉ có thể nhìn hình ảnh món ăn mà thèm thuồng, nay mọi thứ lại chân thực xuất hiện ngay trước mắt, còn tùy ý ăn uống. Không chần chừ, Tô Hoài Minh lập tức cầm lấy bát mì gạch cua vàng, gắp một đũa đầy thịt cua và sợi mi, rồi húp trọn một ngụm.
Anh đã ở đây vài ngày, mọi người đều quen với việc anh ăn uống thanh đạm, khẩu phần ít đến mức không khác gì mèo con, động đũa vài lần là đã dừng.
Vì thế, ai nấy cũng nghĩ hôm nay sẽ không khác gì mọi ngày. Nhưng không!
Bọn họ tận mắt chứng kiến anh ăn liền một hơi hết hai bát mì, tiếp đó xử lý cả một con tôm hùm to tướng, còn quét sạch cả bàn ăn, chỉ chừa lại đúng một muỗng cơm cuối cùng.
Đầu bếp vốn dĩ chú trọng trình bày món ăn nên mỗi phần không quá nhiều, dù vậy bảy, tám món này vẫn đủ cho hai người lớn ăn no căng. Ấy vậy mà, Tô Hoài Minh lại có thể một mình ăn hết sạch!
Anh xoa cái bụng căng tròn, nhìn chằm chằm muỗng cơm cuối cùng, theo nguyên tắc "không lãng phí thức ăn", liền tiện tay xúc nốt, một hơi ăn sạch.
Bụng đã no, tâm trạng anh cũng tốt hẳn lên. Không nhịn được mà nheo mắt cười, trông chẳng khác gì một chú mèo vừa ăn uống no nê, lười biếng nhưng thỏa mãn.
Cơ thể này đã bị bỏ đói quá lâu, Tô Hoài Minh cũng là lần đầu tiên ăn một bữa thịnh soạn như vậy, khó tránh khỏi có chút không kiểm soát được khẩu phần. May mà chưa vượt quá sức chịu đựng của dạ dày.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


