9
Nửa cơn say của tôi bỗng chốc tan biến.
Trong lòng lo lắng không yên.
"Lê Ứng, anh có biết mình đang nói gì không?"
Anh ấy có biết mình đang cầu hôn ai không?
"Dù sao nếu em không liên hôn gia tộc, cha em sẽ không tha cho em đâu."
Lê Ứng nhìn tôi, đột nhiên buông xuôi.
Trong mắt anh không thể che giấu được nỗi thất vọng.
"Thôi, em coi như anh nói đùa đi. Anh về trước đây. Cái rác này em có cần anh vứt giúp không?:
Khi anh vừa đứng lên, tôi đột nhiên níu lấy vạt áo của anh.
"Lê Ứng, chúng ta kết hôn đi."
Anh nói đúng.
Nếu tôi không kết hôn, cha tôi sẽ không tha cho tôi.
Tôi không thể cứ mãi chạy trốn khỏi hôn nhân.
So với việc chọn người khác, chọn Lê Ứng còn tốt hơn.
Ít nhất, dù anh có làm tôi tức giận, nhưng anh vẫn là người tốt.
Lê Ứng có vẻ không thể tin được.
Tôi lại lặp lại một lần nữa:
"Lê Ứng, anh có muốn kết hôn với em không?"
"Tô Minh Dao."
Anh cúi xuống, ánh mắt ngang tầm với tôi.
Giây tiếp theo, tôi bị anh kéo vào lòng.
"Nhưng phải thỏa thuận ba điều, chỉ là hôn nhân hình thức, không can thiệp vào cuộc sống của nhau."
"Được."
Anh lập tức đồng ý ngay.
Tiện tay lấy từ trong túi ra một tờ thỏa thuận kết hôn.
Khoan đã.
Sao lại có người mang theo thứ này bên mình?
Nhìn thấy tên tôi trên tờ thỏa thuận.
Tôi cảm thấy mình bị lừa rồi.
Chẳng lẽ anh đã có âm mưu từ lâu sao?
Nhưng tôi vẫn bị anh dụ dỗ mà ký vào.
10
"Tô Minh Dao."
Hợp đồng đã ký xong.
Lê Ứng nắm lấy tay tôi đang cầm bút, lặng lẽ tiến sát lại gần, hai chúng tôi chạm mũi vào nhau.
Tai tôi bắt đầu đỏ lên.
Anh định hôn tôi sao?
Tôi nhắm mắt lại, nhưng nụ hôn trong tưởng tượng không đến.
Lê Ứng buông tôi ra, và khi tôi mở mắt ra để xác nhận, anh lại nói một cách trêu chọc:
"Tô Minh Dao, em không phải nghĩ rằng anh định hôn em đấy chứ?"
Mẹ nó!
Anh quả nhiên vẫn như trước, đáng ghét.
"Không, tôi đâu có...."
Những lời phản bác của tôi bị Lê Ứng chặn ngay trên môi.
Anh từ từ làm sâu thêm nụ hôn đó, không ngừng chiếm lấy không gian thở của tôi.
Bằng hành động thực tế, anh cho tôi biết rằng tôi đã không nghĩ sai.
Cho đến khi tôi thở không nổi nữa, tôi mới đẩy anh ra.
"Lê Ứng, chúng ta chỉ là hôn nhân giả!"
Câu này tôi nói với anh, cũng là tự nhắc nhở chính mình.
Mối quan hệ này, nhất định không được đắm chìm.
"Hơn nữa, tôi sẽ không thích anh đâu. Anh biết mà, trong lòng tôi chỉ có Lục…"
"Anh biết rồi!"
Anh cau mày, cắt ngang lời tôi.
Tâm trạng cực kỳ tệ.
Cầm lấy túi rác, anh đứng dậy đi về phía cửa, chỉ đến lúc đó mới nói:
"Ngày mai anh sẽ đến đón em đi đăng ký kết hôn."
Giọng anh nhỏ đến mức gần như không nghe thấy:
"Em vẫn có thể đổi ý."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)


hay quá