Một lát sau, anh thả lỏng người, cuối cùng nằm luôn xuống bên cạnh cô, gác một chân lên.
… Kiêu ngạo quá đấy!
Cảm giác như bị coi thường vì bản thân là zombie.
Tiết Linh gầm gừ lao tới.
Cô thừa nhận, cô cố tình khiêu khích, dọa anh.
Nhưng dọa được hay không thì chưa biết, so chiêu với Văn Cửu Tắc là một quyết định sai lầm. Cô tự dâng mình lên cho anh khống chế.
Văn Cửu Tắc giữ hai tay cô trước ngực, kẹp chân cô lại, không cho cô cử động.
Tiết Linh bị anh ghì chặt trong lòng, không thể động đậy, hơi nóng từ người anh khiến cô khó chịu.
Anh dường như không hề thấy mình nặng nề và nóng bức, thậm chí còn vùi đầu vào người cô.
"Ưm… người em hơi hôi." Anh đột nhiên nói.
Tiết Linh: "..."
Tiết Linh vứt bỏ chút nhân tính còn sót lại, hoàn toàn phát điên.
Văn Cửu Tắc thấy cô quậy dữ quá, đành buông cô ra, đứng cách đó không xa, vỗ tay về phía cô: "Muốn tấn công anh à, tới đây, xem em có bắt được anh không."
Lúc đó, những ân oán cũ ùa về, Tiết Linh quên mất sự chênh lệch võ công giữa hai người, không phục liền xông lên.
Văn Cửu Tắc chống hai tay, né tránh vài cái, thấy vẻ mặt dữ tợn của cô, lại bật cười, nói: "Đi lắc lư như con chim cánh cụt."
Phải nói là, có những người trở thành "người yêu cũ" là có lý do.
Thật sự quá khốn nạn!
Đuổi theo một hồi, cơn giận của Tiết Linh cũng nguôi ngoai, mà vẫn chưa chạm được vào một sợi lông của tên khốn đó.
Cô dừng lại, chợt thấy may mắn vì mình đã chết, sẽ không bị tức chết lần nữa.
Văn Cửu Tắc chậm rãi đi tới.
"Em còn muốn chơi nữa không?"
Tiết Linh đột nhiên vươn tay móc thận anh, Văn Cửu Tắc nghiêng người né tránh. Anh lại gần, đưa khuôn mặt tươi cười đến trước mặt cô: "Lại nào?"
Tiết Linh không muốn chơi nữa, quay đầu lảo đảo đi về phía đống cỏ lúc nãy.
Văn Cửu Tắc đi theo sau, cảm thán: "Sao anh thấy em còn hoạt bát hơn trước nữa."
Tôi chết rồi! Anh còn nói tôi hoạt bát! Anh nghe lại xem mình đang nói cái gì đi!
Tiết Linh ngã xuống đống cỏ, định vùi mình vào đó. Ngã xuống được nửa chừng, một cánh tay đưa ra, kéo cô lại.
"Em muốn ngủ ở đây à, hay lên xe ngủ?"
Anh nhét cô vào ghế sau, lần này không trói cô lại, còn lấy ra một cái chăn đắp lên người cô.
Sau đó anh đóng cửa xe đi ra ngoài.
Trong bóng đêm, nụ cười trên mặt anh dần biến mất, anh dựa vào cửa xe, lại châm một điếu thuốc, ngồi bên ngoài suốt đêm không ngủ.
Tiết Linh nghĩ anh sẽ nhanh chóng lái xe đưa cô về doanh trại, nhưng anh không làm vậy, sáng hôm sau, anh vẫn ở đó.
Tiết Linh ngẩng đầu, từ cửa kính xe quan sát, thấy anh đang ở một con mương bên đường rửa mặt, lau qua tóc rồi vắt khăn, bước về phía xe.
Cô lập tức nằm vật ra, giả chết.
Cửa xe phía trên đầu cô bật mở, một chiếc khăn ướt lạnh phủ lên mặt, chà xát.
Văn Cửu Tắc giơ khăn lên, nhìn lớp bụi bẩn, nói: "Khó trách ngửi thấy hơi hôi, xem này, bẩn thế."
Tiết Linh nắm chặt tay thành quyền.
Cô là một con zombie, thân thể cứng đờ, vệ sinh cá nhân rất phiền phức. Hơn nữa, cô trà trộn trong bầy zombie, đồng loại nào đâu quan tâm cô có rửa mặt hàng ngày, con người lại càng không. Cô khó tránh khỏi lơ là.
Hơn nữa, một con zombie sạch sẽ quá, lạc lõng giữa bầy đàn, rất nguy hiểm. Nếu gặp đội ngũ con người, rất dễ bị giết đầu tiên.
Văn Cửu Tắc, một con người, anh làm sao hiểu gì về trí tuệ sinh tồn của zombie chứ!
"Hay là, anh tìm chỗ cho em tắm rửa?" Văn Cửu Tắc nói.
Anh kéo áo phông đen lên: "Anh cũng hai ba ngày chưa tắm, hình như có mùi rồi."
Từ góc độ này, Tiết Linh có thể nhìn thấy dưới lớp áo phông anh kéo lên, cơ bụng săn chắc, còn cả lồng ngực… Sao mà tập luyện được thế, cảm giác còn quyến rũ hơn cả ba năm trước.
Cô nhắm mắt lại.
Xe còn chưa kịp chạy, Đới Anh và anh Mễ đã tìm đến.
"Anh họ, anh cả đêm không về rồi." Đới Anh mang theo vẻ mặt áy náy, "Anh không định về nữa sao?"
"Không về nữa." Văn Cửu Tắc nói với giọng điệu nhàn nhạt.
Anh Mễ đến khuyên: "Tiểu Văn, chuyện này mọi người đều có lỗi, chúng tôi đã bàn bạc rồi, cậu theo chúng tôi về đi. Dù sao cũng sống với nhau bấy lâu, mọi việc nên có đầu có cuối. Đợi bên này xong xuôi, cậu muốn rời đi thì hãy rời đi."
"Con zombie đó cậu cũng có thể mang về. Tôi đã nói với bọn họ, chỉ cần cậu quản tốt nó, không để nó làm hại ai là được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
