Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Gặp Chương 10:

Cài Đặt

Chương 10:

"Hình như mọi người hiểu lầm rồi." Văn Cửu Tắc dựa vào xe, cười nhạt, "Bọn họ nghĩ thế nào tôi không quan tâm. Tôi không định quay về không phải vì họ không đồng ý, mà là tôi không muốn họ làm hại Tiết Linh."

Đới Anh sững sờ, anh Mễ vẻ mặt không tán thành: "Cậu rất giỏi, nhưng dù giỏi đến đâu, một mình cũng có lúc bất tiện. Trong thời buổi này, là con người, phải tương trợ lẫn nhau mới là cách sinh tồn."

"Tương trợ lẫn nhau? Mọi người đã giúp tôi cái gì? Không phải tôi vẫn luôn giúp mọi người sao?"

Văn Cửu Tắc không còn vẻ lười biếng ban nãy, ánh mắt sắc bén, bức ép người.

Tiết Linh nấp sau cửa kính, âm thầm quan sát, chứng kiến cảnh họ bất hòa.

Văn Cửu Tắc lại vì cô mà trở mặt với cả đội, giờ thì đường ai nấy đi.

Đây là vở kịch gì thế này?

Văn Cửu Tắc bỏ xăng và đạn vào xe, lái xe chở Tiết Linh rời khỏi, đi về hướng ngược lại căn cứ.

Khi anh không cười, gương mặt anh toát ra vẻ lạnh lùng, áp lực vô hình.

Xe chạy một lúc, Văn Cửu Tắc không nghe thấy động tĩnh gì từ ghế sau, quay đầu nhìn.

Anh lại cười tủm tỉm, kéo dài giọng, nghi hoặc: "Hửm? Sao em không có động tĩnh gì? Chẳng lẽ bị những người vừa rồi dọa sợ?"

"Không sao đâu, chúng ta không quay lại chỗ đông người đó nữa. Chúng ta tìm một nơi vắng vẻ, như vậy sẽ không ai làm hại em được."

Giọng Văn Cửu Tắc trầm thấp, êm ái, nghe dịu dàng đến lạ.

Tiếng nói ấy khiến Tiết Linh chìm vào trầm tư.

Cô đang nghĩ một vấn đề nan giải – tại sao Văn Cửu Tắc lại tỏ ra yêu thương cô đến vậy?

Nếu cô nhớ không lầm, hơn một năm quen biết, yêu đương rồi chia tay, cái tên này làm nhiều nhất là chọc cô điên tiết, hoặc trêu cô đến phát cáu.

Từng tế bào trên người anh đều toát lên vẻ lưu manh, thích thú với những trò nghịch ngợm.

Anh lúc nào cũng cười cười, mọi chuyện đều có vẻ hời hợt, cô luôn nghĩ anh coi người bạn gái như cô cũng chỉ là tạm bợ.

Bởi vì anh chưa từng nói với cô một lời yêu thương nào, cuối cùng cũng là anh chủ động nói chia tay, hơn nữa còn chẳng êm đẹp gì.

Cô tức giận hắt cốc trà sữa vào đầu anh, nhưng anh chỉ thản nhiên quệt tay lên mặt, phủi đi những giọt trà sữa đang nhỏ xuống, rồi nhún vai, phẩy tay bỏ đi.

Anh không quan tâm cô, cũng chẳng có chút tình cảm sâu đậm nào với cô.

Tiết Linh luôn nghĩ vậy.

Nhưng tại sao ba năm sau gặp lại, anh có thể nhận ra cô ngay lập tức, tại sao thấy cô biến thành zombie mà vẫn nhất quyết giữ cô bên mình, tại sao không hề ghê tởm vẻ ngoài zombie của cô, vẫn ôm cô thân mật như vậy, tại sao anh lại tỏ ra nhớ nhung và trân trọng cô đến thế?

Anh thậm chí còn bỏ lại em họ và đoàn người, lựa chọn đi cùng cô, một zombie nguy hiểm, rời đi. Ai thấy cảnh này mà chẳng bảo anh mất trí.

Tiết Linh nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi anh đang toan tính điều gì.

Trước đây cũng vậy, cô chưa bao giờ đoán được suy nghĩ của Văn Cửu Tắc, ngược lại, chỉ cần tiếp xúc một thời gian ngắn, anh đã nhìn thấu cô, đặc biệt là sở trường trời phú chọc cô tức giận.

Tiết Linh suy nghĩ hồi lâu, không khỏi hoài nghi có phải mình bị làm sao rồi không.

Nhưng khi cẩn thận nhớ lại chuyện cũ, cô thấy đầu óc mình vẫn minh mẫn, trí nhớ không hề mơ hồ, cũng không bỏ sót điều gì, ngược lại, còn một lần nữa ôn lại những “tội ác tày trời”, “hành vi xấu xa” của Văn Cửu Tắc năm xưa.

… Đời người thật sự không nên yêu sớm một tên thần kinh, nếu không sẽ nhớ anh cả đời, muốn quên cũng không quên được, giống như Tiết Linh bây giờ.

Giữa những dòng suy nghĩ miên man và sự tự vấn bản thân, Tiết Linh vẫn không quên duy trì thiết lập zombie của mình, thỉnh thoảng lại gầm gừ vài tiếng, cào cấu lớp đệm ghế và dây an toàn trên người, cào cả cửa kính xe.

Tên Văn Cửu Tắc chết tiệt kia lại coi những tiếng động cô gây ra như đài phát thanh tạp âm, vừa lái xe vừa nghe cô làm loạn mà ngân nga hát, ngón tay gõ nhịp trên vô lăng, phối hợp với tiếng cào ghế ken két của Tiết Linh, nghe cũng khá nhịp nhàng.

Tiết Linh: Xin hỏi tôi đang mua vui cho anh đấy à?

Văn Cửu Tắc bây giờ dường như rất giỏi tự tìm niềm vui cho bản thân.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc