Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Gặp Chương 8:

Cài Đặt

Chương 8:

Ngồi trong xe là hai ba con Phùng Vĩ. Người đàn ông trung niên chất phác ôm đứa con trai đang ngủ say, cười gượng gạo chào anh: "Tiểu Văn, cậu về rồi à."

Bọn họ vờ như không có chuyện gì, nhưng thực chất đều len lén quan sát nét mặt anh.

Văn Cửu Tắc ở cùng bọn họ một thời gian, vẫn thường xuyên cười cười, chưa từng nổi giận, dù không mấy thân thiện nhưng nhìn cũng không khó tính.

Nhưng lúc này nụ cười biến mất, khuôn mặt anh lạnh lùng, khiến người ta tim đập chân run.

Phùng Vĩ ngồi trong xe bị anh nhìn chằm chằm, nụ cười tắt ngấm.

"Xuống xe." Văn Cửu Tắc lạnh lùng nói.

Phùng Vĩ vội vàng giải thích: "Cậu đừng nóng, Tiểu Văn à, chúng tôi cũng vì muốn tốt cho cậu, để con zombie ở trên xe nguy hiểm lắm..."

"Tôi bảo ông xuống xe."

"Cậu xem, con tôi đang ngủ, xuống xe gió lạnh thằng bé sẽ ốm mất, tôi..."

Văn Cửu Tắc thô bạo túm cổ áo ông ta, lôi thẳng ra khỏi xe.

Cổ áo bị siết chặt, mặt Phùng Vĩ đỏ bừng, thở không ra hơi, hét lên: "Cậu làm gì vậy, cẩn thận con tôi!"

Văn Cửu Tắc mặc kệ tiếng la hét, lôi cả ông ta và đứa con trai xuống, ném thẳng xuống đất.

Phùng Vĩ ngã sấp mặt, kêu oái oái, đứa bé cũng giật mình tỉnh giấc, khóc ré lên trong vòng tay ba, khiến cả đoàn xe chú ý.

"Chuyện gì thế?"

"Tử Thành sao lại khóc vậy?"

Văn Cửu Tắc mặc kệ những lời bàn tán, nhìn sang Đới Anh đang luống cuống bên cạnh: "Người đâu?"

Đới Anh dè dặt nhìn anh: "Anh họ đừng giận."

Lúc này, chị Lư chạy đến chắn trước mặt Đới Anh, gào lên: "Chúng tôi đã xử lý giúp cậu con zombie kia rồi, làm sao, cậu còn muốn vì một con zombie mà trách em họ mình à? Tôi thấy cậu cũng là người hiểu chuyện, sao lại hồ đồ thế!"

Đới Anh hiểu anh họ này hơn bất kỳ ai ở đây, thấy vẻ mặt anh bình tĩnh đến đáng sợ, trong lòng càng hoảng loạn.

Thấy anh đưa tay ra sau sờ khẩu súng bên hông, cậu sợ hãi hét lên "Anh họ!", kéo chị Lư đang đứng trước mặt lùi lại.

Tiếng súng nổ vang, viên đá dưới chân chị Lư vỡ vụn. Nếu không nhờ Đới Anh kéo lại, có lẽ chân bà ta đã bị bắn thủng.

Tất cả mọi người đều kinh hoàng nhìn Văn Cửu Tắc.

Văn Cửu Tắc lạnh lùng hỏi Đới Anh: "Anh hỏi em, người đâu?"

Đới Anh sợ đến run cầm cập, môi mấp máy: "Em đưa chị ấy… đưa chị ấy đến… đến bãi đất hoang ven đường lúc trước."

Văn Cửu Tắc không nói gì, cất súng, nhanh chóng lên xe, nổ máy rồi lái đi, mặc kệ những người còn lại.

Trời sắp tối, cỏ dại mọc um tùm ven đường, Văn Cửu Tắc lái xe dọc theo con đường, mắt tìm kiếm hai bên.

Đến chỗ Đới Anh nói, anh dừng xe tắt máy, xuống xe đi vào bãi đất hoang tìm kiếm dấu vết của Tiết Linh.

Zombie không có trí khôn, chỉ cần không bị tiếng động lớn và mùi người thu hút, sẽ chỉ quanh quẩn gần đó, trong thời gian ngắn sẽ không đi quá xa.

Trời dần tối hẳn, Văn Cửu Tắc tìm thấy một đống cỏ khô.

Trên đó nằm một bóng đen.

Đúng là Tiết Linh, cô không thấy ai quanh đây, dùng đá mài dây trói trên tay, không mài đứt được mà lại mệt lả.

Cô nhanh chóng bỏ cuộc, quyết định ngày mai sẽ tiếp tục, nên tìm một đống cỏ dày nằm nghỉ.

Cô không ngờ Văn Cửu Tắc sẽ quay lại tìm mình, rõ ràng những người trong đoàn xe của anh, kể cả em họ anh, đều không muốn cô ở lại.

Đã đuổi cô đi rồi, chẳng lẽ Văn Cửu Tắc còn quay lại đưa cô về?

Ngay cả người yêu cũng chưa chắc làm vậy, huống chi là người yêu cũ.

Trong màn đêm tĩnh lặng, tiếng bước chân giẫm lên cỏ dại đến gần.

Tiết Linh: "..."

Có người ngồi xuống bên cạnh, đống cỏ lún xuống.

Tiếng bật lửa vang lên. Mùi thuốc thoang thoảng.

Văn Cửu Tắc không nói gì, Tiết Linh xoay người, thấy chấm đỏ của điếu thuốc trên môi anh. Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt u ám.

Anh dường như rít mạnh hai hơi thuốc, rồi đưa tay day thái dương, lẩm bẩm: "Suýt nữa anh lại mất em rồi."

Tiết Linh rất muốn hỏi anh đang nghĩ gì, nhưng tiếc là zombie không biết nói. Dù cô có gào lên, anh cũng không hiểu cô đang nói gì.

Văn Cửu Tắc cứ ngồi bên cạnh cô, lặng lẽ hút hết điếu thuốc. Sau đó Tiết Linh cảm thấy tay anh chạm vào dây trói đã bị cô mài cả buổi, tháo nó ra.

Cố tình đến đây để cởi trói cho cô? Thật sự muốn thả cô đi?

Tiết Linh chưa kịp vui mừng, cổ tay bị trói cả buổi đã được bàn tay ấm áp nắm lấy.

Anh xoa xoa cổ tay cô: "Đều tím bầm hết rồi… zombie có biết đau không?"

"Chắc là không."

Miệng nói không, nhưng tay anh vẫn không rời khỏi cổ tay cô, nắm lấy cổ tay cứng đờ của cô xoa bóp.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc