Hai ba con Phùng Vĩ không phải thành viên cố định của đoàn xe, lần này đi theo đến An Khê là vì muốn tìm thuốc.
Cậu bé Phùng Tử Thành mới chín tuổi, cậu bé bị bệnh tim, thuốc cậu bé cần uống không tìm thấy ở căn cứ, Phùng Vĩ không thể trơ mắt nhìn con trai chết đi được, đành liều mạng mang theo con đi cùng đoàn xe, hy vọng ở An Khê vẫn còn bệnh viện hay hiệu thuốc có thuốc con trai ông ta cần.
Vì bệnh tim của con trai, Phùng Vĩ đi đâu cũng mang theo cậu bé, chăm sóc như bảo bối, mọi người trong đoàn xe cũng đều chiếu cố họ, Phùng Vĩ không cần đi dọn dẹp zombie, chỉ ở lại doanh trại hỗ trợ.
Vì xăng khan hiếm, xe sử dụng được cũng ít, mọi người đều phải chen chúc, cậu bé không chịu được cảnh chen lấn, nên hai ba con thường đi nhờ xe của Văn Cửu Tắc, vì xe của anh rộng rãi nhất. Nể tình bệnh tim của cậu bé, Văn Cửu Tắc ngầm cho phép hai ba con đi nhờ, khi di chuyển không cần giết zombie, hai ba con sẽ ngồi trên xe anh. Nhưng nếu trên xe có thêm một con zombie, bọn họ làm sao dám ngồi nữa.
"Theo chú thấy, hay là Tiểu Anh nhân lúc Tiểu Văn không có ở đây, xử lý con zombie đó đi." Phùng Vĩ khuyên nhủ.
"Không được, không được!" Đới Anh lập tức từ chối. "Anh họ cháu sẽ giận đấy!"
Chứng kiến cảnh con gái duy nhất của mình bị zombie ăn thịt, bà ta căm hận chúng tận xương tủy.
"Zombie là cái thá gì? Đó là súc vật ăn thịt người, không còn là người nữa! Chính vì lũ khốn kiếp này mà chúng ta sống dở chết dở. Giờ còn nuôi một con trong trại, tôi là người đầu tiên không đồng ý!"
Chị Lư gào lên.
Nếu chỉ có một mình Phùng Vĩ khuyên can, có lẽ Đới Anh còn do dự. Nhưng chị Lư thân thiết với cậu hơn, lời của bà ta khiến cậu lung lay dữ dội.
Bản thân cậu cũng thấy anh họ không nên giữ một con zombie bên mình.
"Giết chị ấy... không được. Hay là... cháu lái xe đưa chị ấy đi thật xa." Đới Anh ngập ngừng rồi nói.
"Đưa đến chỗ khác chẳng phải lại hại người ta sao? Cứ giết quách cho xong chuyện!" Chị Lư nói.
"Không được, anh họ cháu sẽ giận lắm!" Đới Anh nhấn mạnh. "Cháu sẽ đưa chị ấy đi, vứt chị ấy ở đâu đó."
---
Tiết Linh ngồi trên xe, sau vài lần tìm cách trốn thoát bất thành, cô đành buông xuôi, thẫn thờ nhìn ra ngoài.
Zombie có mở được cửa xe đâu, tên khốn chết tiệt kia đề phòng cao thế, khóa cả cửa lẫn cửa sổ.
Bỗng có người ngồi vào ghế lái. Đó là em họ của Văn Cửu Tắc. Cậu liếc nhìn cô, nói nhanh:
"Xin lỗi, tôi phải đưa chị đi thật xa. Đừng trách tôi, ai bảo chị là zombie."
Cậu biết zombie không hiểu tiếng người, nói vậy chỉ để bản thân thấy dễ chịu hơn.
Trước khi lái xe, cậu kiểm tra lại zombie ở ghế sau đã bị trói tay và thắt dây an toàn, chắc chắn sẽ không bất ngờ lao lên cắn mình, rồi mới phóng xe đi.
Tiết Linh không ngờ lại có bất ngờ thú vị thế này. Ngay lúc cô muốn trốn, lại có em họ hỗ trợ.
Cảm ơn nhé, nhóc!
Suốt dọc đường, Tiết Linh rất hợp tác, không gào thét hay giãy giụa làm người ta sợ hãi, để Đới Anh bình an đưa cô đến một khu rừng vắng vẻ.
Chiếc xe dừng lại bên đường một lúc, thả Tiết Linh xuống rồi nhanh chóng rời đi.
Tiết Linh bò dậy, thở dài trong lòng.
Sao không làm phúc cho trót, cởi trói cho cô luôn?
Tên chó chết Văn Cửu Tắc trói chặt quá, một con zombie như cô thật sự khó tự cởi trói!
Xem ra phải tìm nhà dân, vào bếp kiếm con dao cắt dây da này.
Tốt rồi, cô lại được tự do! Cô phải đi thôi!
Cô lảo đảo bước đi trên con đường hoang tàn, nghĩ thầm, không bao giờ muốn gặp lại Văn Cửu Tắc nữa.
Cô đang yên ổn làm zombie, bị Văn Cửu Tắc ôm trên xe cả đoạn đường, cảm giác như chết thêm lần nữa.
Lúc chiều tối, nhóm đàn ông dọn dẹp xong trở về từ khu nhà máy, ai nấy đều phấn khởi vì nhiều máy móc trong nhà xưởng vẫn còn sử dụng được.
Văn Cửu Tắc tách khỏi nhóm, quần áo dính máu và bùn đất, tay lau con dao găm, khẩu súng lục cài lệch bên hông.
Anh đi đến chiếc xe của mình: "Em có trông xe cẩn thận không? Có ai đến gần không?"
"À..." Đới Anh lảng tránh, ấp úng trả lời.
Vừa nhìn vẻ mặt của cậu em họ, Văn Cửu Tắc đã biết có chuyện chẳng lành. Anh sa sầm mặt, giật mạnh cửa xe.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


