Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Gặp Chương 6:

Cài Đặt

Chương 6:

Đới Anh cũng nghĩ vậy. Tận thế vừa bắt đầu, ai cũng có người thân bạn bè biến thành zombie. Có người nhìn zombie của mình mà không xuống tay được, dù biết đối phương đã chết, vẫn không muốn chấp nhận. Rất nhiều người mang theo người thân đã biến thành zombie, hy vọng bọn họ sẽ hồi phục. Nhưng một hai ngày thì không sao, lâu dần, những người này hoặc bị zombie cắn rồi cũng biến thành zombie, hoặc bị người khác xa lánh vì mang theo zombie, sống một mình ngoài doanh trại rồi chết ở đó. Thậm chí có người nuôi zombie, rồi đi hại người để lấy thức ăn cho nó, cuối cùng cả người lẫn zombie đều bị giết.

Mấy năm nay, Đới Anh chứng kiến quá nhiều bi kịch như vậy, bây giờ mọi người đều đã quen, người thân bạn bè biến thành zombie thì giết rồi chôn, đối với ai cũng tốt. Cậu không muốn anh họ mình bị xa lánh vì một con zombie, càng không muốn anh mất mạng vì nó.

Cậu quyết tâm khuyên anh họ mình, quay lại xe, thấy anh họ vẫn đang ôm con zombie, vẻ mặt kiên quyết, cậu lại do dự.

"Anh họ, anh… con zombie này…"

"Im miệng." Văn Cửu Tắc nhắm mắt dựa vào vai zombie, thốt ra hai chữ.

Đới Anh lúng túng quay đầu lái xe. Cậu nghĩ, cứ để anh họ bình tĩnh lại đã, đến tối rồi tính.

Vì một con zombie, không khí trong lúc nghỉ ngơi của cả đoàn xe trở nên căng thẳng, cho đến khi tới nơi vẫn không nghe thấy tiếng nói cười như mọi khi.

Đoàn xe lần này đến An Khê vì có nhiệm vụ. Ba năm tận thế, tín hiệu mạng vẫn chưa khôi phục, liên lạc đường dài trở thành vấn đề lớn, các căn cứ lớn nhỏ nằm rải rác tự quản lý.

Căn cứ của Đới Anh không lớn không nhỏ, xung quanh có ruộng đồng, gần núi rừng, thức ăn cơ bản tự cung tự cấp, nhưng nhiều vật dụng thiết yếu lại khan hiếm. Trong căn cứ có một người An Khê, biết ở đây có khu công nghiệp với nhà máy dệt, nhà máy sản xuất giấy vệ sinh, xà phòng và một số nhà máy nhỏ khác. Căn cứ quyết định cử người đến xem xét tình hình, nếu được thì sẽ vận chuyển một lô máy móc về.

Bây giờ họ đã tìm thấy khu nhà máy, lại phát hiện nơi này gần như không bị phá hủy, ai nấy đều vui mừng. Tiếp theo là tiến vào khu nhà máy, dọn dẹp zombie, đảm bảo an toàn, rồi chuyển những máy móc còn sử dụng được lên xe. Nếu máy móc còn dùng được nhiều, họ sẽ phải quay về căn cứ gọi người đến hỗ trợ.

Anh Mễ đang phân công nhiệm vụ dọn dẹp cho mọi người, có người nhìn về phía xe của Văn Cửu Tắc.

"Anh Mễ, lần này anh Văn không đi dọn dẹp zombie với chúng ta sao?"

Văn Cửu Tắc có thân thủ tốt, rõ ràng là đã từng luyện tập, có anh theo, cả đoàn đỡ vất vả hơn rất nhiều. Những nhiệm vụ dọn dẹp zombie trước đây, anh Mễ chỉ cần hỏi, Văn Cửu Tắc đều nể mặt tham gia.

Có người nhắc đến Văn Cửu Tắc, lại có người nói tiếp: "Nếu anh ấy đi dọn dẹp, con zombie kia thì sao, cứ để nó ở doanh trại à?"

"Tôi không yên tâm để một con zombie ở doanh trại. Vợ tôi còn phải nấu cơm ở đó, lỡ nó tấn công người ta thì sao?"

Đới Anh đi tới nghe thấy vậy vội vàng nói: "Anh họ em đã trói con zombie lại, nhốt trong xe rồi, miễn là không đến gần thì không sao."

Có người còn muốn phản bác, cửa xe liền bật mở, Văn Cửu Tắc bước xuống, thấy anh đến, những người vừa lên tiếng cũng im bặt.

Anh Mễ cười hề hề, vẫy tay với Văn Cửu Tắc, bàn bạc: "Chúng ta đi xem nhà máy xà phòng gần nhất, cậu cũng đi dọn dẹp zombie với chúng tôi chứ?"

"Theo như chúng ta đã thỏa thuận, sauy khi dọn dẹp xong, sẽ cho cậu thêm hai bình xăng, một trăm viên đạn, cậu thấy thế nào?"

Xăng và đạn đều là thứ khó kiếm hiện nay.

Văn Cửu Tắc đi cùng đoàn xe này, ngoài Đới Anh ở đây, còn vì anh Mễ hào phóng.

Văn Cửu Tắc suy nghĩ một chút, sảng khoái đồng ý: "Được."

Anh Mễ và mọi người trong đoàn đều thở phào nhẹ nhõm. Đới Anh giơ tay: "Em cũng đi!"

Văn Cửu Tắc vỗ vai em họ: "Em ở lại trông xe cho anh, đừng để ai đến gần."

"…Vâng." Đới Anh nhìn theo anh họ và anh Mễ rời đi, trong doanh trại tạm thời chỉ còn lại vài người.

Cậu trở lại bên xe Văn Cửu Tắc, nhìn qua cửa sổ, thấy con zombie bị trói vẫn khá yên tĩnh, liền yên tâm ngồi cạnh xe chải lông cho Su Kem, vừa xoa đầu vừa chơi đùa với nó. Anh họ không có ở đây, cậu không dám ở một mình trong xe với con zombie. Đáng sợ lắm.

Một người đàn ông trung niên tiến lại gần, trong tay ôm một cậu bé mặt mày xanh xao.

"Tiểu Anh à."

"Chú Phùng, có chuyện gì vậy ạ?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc