Mấy năm trước rồi, lúc đó cậu mới mười bốn, mười lăm tuổi, không nhớ rõ lắm.
Chỉ nhớ khi anh họ học đại học gần nhà, thường xuyên sang giúp cậu dắt chó đi dạo. Anh họ nói bạn gái anh rất thích chó, muốn dẫn Su Kem đi chơi cùng.
Bạn gái của anh họ, cậu chỉ gặp hai lần… chính là cô!
Cậu nhớ cô gái này hình như cũng là người Thành phố Du giống cậu, sao lại chạy đến An Khê xa xôi thế này?
Tiết Linh ở hàng ghế sau không để ý đến biểu cảm của cậu em họ. Lúc thấy cái đầu vàng hoe của con chó xuất hiện, cô theo bản năng lùi về sau.
Chó! Con chó quen mắt này!
Cô nhớ con chó này, vì nó đã đuổi theo cô nửa tháng trời, ngày nào cũng khiến cô chạy bán sống bán chết, để lại bóng ma tâm lý.
Chuyện đó xảy ra khoảng bốn năm trước.
Không lâu sau khi cô và Văn Cửu Tắc chính thức yêu nhau, cô không nhớ vì lý do gì mà muốn tập thể dục, buổi tối rủ Văn Cửu Tắc chạy bộ.
Nhưng việc tập thể dục còn khó hơn cả học tập, cô chạy chưa được một con phố đã thở hổn hển nói không được, hôm sau định bỏ cuộc, lề mề không chịu ra khỏi nhà.
Lúc đó, Văn Cửu Tắc cười tủm tỉm nói sẽ nghĩ cách cho cô, rồi dụ cô ra khỏi nhà.
Họ chạy trên đường chưa được bao lâu thì từ đâu xuất hiện một con chó Golden to lớn, hung dữ sủa về phía cô.
Trước đây Tiết Linh không sợ chó lắm, nhưng một con chó to như vậy hung hăng chạy đến sủa không ngừng, phản ứng đầu tiên của cô là chạy.
Cô chạy trước, chó đuổi theo sau, cô sợ hãi hét gọi Văn Cửu Tắc. Văn Cửu Tắc vẫn cười tủm tỉm chạy trước mặt cô, đôi khi còn chạy lùi, chẳng có ý định giúp cô.
Anh chỉ thỉnh thoảng nhắc nhở: “Chó sắp đuổi kịp rồi, sắp cắn vào mông em rồi!”
Cô vừa mắng anh vừa chạy bán sống bán chết, dưới sự truy đuổi của con chó, cô bộc phát ra sức mạnh phi thường.
Mệt lử quay về nhà, Văn Cửu Tắc đỡ lấy nắm đấm của cô, an ủi nói gặp phải con chó hung dữ như vậy là ngoài ý muốn, ngày mai họ sẽ đổi đường khác chạy từ từ.
Rồi, trên một con đường khác, họ lại gặp con Golden hung dữ đó.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô, con Golden bắt đầu đuổi theo.
Sau ngần ấy thời gian, nhớ lại chuyện này, Tiết Linh vẫn nghiến răng nghiến lợi, muốn đấm một cú vào khuôn mặt lúc nào cũng tủm tỉm cười của Văn Cửu Tắc.
Anh là người sao? Hả? Anh là người thật sao?!
Đàn ông lúc nào cũng cười tủm tỉm chẳng có đứa nào tốt lành!
Mặt mày Tiết Linh méo xệch lùi về sau, Văn Cửu Tắc ôm cô bỗng nhiên cười khẽ.
“Đã biến thành zombie rồi, em còn sợ nữa sao?”
Đoàn xe vây thành vòng tròn, dừng lại nghỉ ngơi chốc lát trên một bãi đất trống trải. Đây là địa điểm anh Mễ, Văn Cửu Tắc và Đới Anh đã chọn trước khi đến, có ít zombie, lại gần nhà máy ở ngoại ô mà họ cần đến. Phía xa là cánh đồng hoang tàn.
Xe của Văn Cửu Tắc vẫn đậu ngoài cùng, mọi người trong đoàn xe cứ liếc nhìn về phía chiếc xe ấy. Lúc trước trên đường, ai cũng thấy rõ Văn Cửu Tắc mang một con zombie lên xe. Zombie không có lý trí, chỉ muốn tấn công người khác, mang nó theo đoàn xe chính là mối nguy hiểm cho tất cả.
Vừa xuống xe, anh Mễ đội trưởng của đoàn xe đã gọi Đới Anh lại hỏi chuyện.
Đới Anh liếc nhìn về phía xe, nhỏ giọng: "Con zombie đó… là bạn gái cũ của anh họ em."
Anh Mễ, người đàn ông ngoài ba mươi, dáng người thấp đậm nhưng vạm vỡ, tính tình hào sảng, thoáng ngạc nhiên rồi thở dài:
"Anh hiểu tâm trạng của Tiểu Văn, nhưng mang zombie theo đoàn xe, mọi người chắc chắn sẽ bất mãn."
"Zombie vẫn là zombie, không phải là người sống. Dù mang nó bên mình, nó cũng chẳng nhớ người thân bạn bè, chỉ muốn ăn thịt người thôi… Tiểu Anh à, em khuyên anh họ em một câu, giết nó rồi chôn đi."
Đới Anh nhớ lại cảnh anh họ mình ôm con zombie không chút bận tâm trên xe, da gà nổi hết cả lên: "Em nghĩ anh họ em chắc chắn không đồng ý đâu."
"Nếu không ra tay được thì bỏ nó lại cũng được. Dù sao cũng không thể cứ mang theo mãi." anh Mễ nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


