“Ồn ào quá.” Văn Cửu Tắc ngồi trên nóc xe uể oải nói.
Anh cao lớn, vai rộng eo thon, chiếc áo phông đen đơn giản mặc trên người anh trở thành áo ôm sát, làm nổi bật cơ bắp săn chắc ở ngực, nhìn là biết rất khỏe.
Chỉ là tóc hơi dài, đuôi tóc rối bù phủ trên vai, lại không được chăm sóc kỹ càng, dáng ngồi gù lưng có vẻ hơi lười biếng.
Đới Anh, cậu nhóc 19 tuổi vẫn còn non nớt, mỗi lần thấy vóc dáng anh họ đều rất ghen tị, cậu cũng muốn cao to như vậy.
Hôm nay cậu đi cùng anh Mễ và anh họ dụ zombie, suýt bị zombie tóm được, anh họ chỉ dùng một tay đã kéo cậu trở lại xe, tay kia xoay người cắt đứt cổ zombie.
Zombie bây giờ không giống như lúc đầu, cổ cứng như vậy mà anh họ vẫn có thể cắt đứt một nhát, thật sự quá lợi hại.
Văn Cửu Tắc cũng đang ăn, một tay cầm bánh quy nén bổ sung năng lượng, tay kia nghịch con dao găm dùng để giết zombie.
“Anh họ, đừng ăn cái này nữa, đây, có canh này, còn có thịt hộp nữa!” Đới Anh cũng leo lên nóc xe, nịnh nọt đưa canh nóng và thịt hộp của mình cho anh họ.
Văn Cửu Tắc mỉm cười nhìn ánh mắt sùng bái của cậu, cảm thấy cậu cũng chẳng khác gì chú chó Golden bên cạnh, đuôi sắp vẫy lên đến nơi rồi.
“Anh họ, tiếp theo anh còn đi cùng bọn em nữa không?” Đới Anh bưng bát canh hỏi, “Anh nói muốn đến Khâu Trang xem, bọn em có thể đi cùng anh, rồi anh lại về căn cứ với bọn em.”
Văn Cửu Tắc không đồng ý: “Không cần.”
Đới Anh vẫn muốn năn nỉ thêm, sau tận thế có thể gặp lại người thân thật khó.
Lúc tận thế mới bắt đầu rất hỗn loạn, giao thông hoàn toàn tê liệt, bọn họ đã rất lâu không liên lạc được với anh họ, mãi đến hai tháng trước mới tình cờ gặp lại.
Vì cậu, anh họ mới tạm thời đi cùng đoàn xe của bọn họ.
Nhưng anh họ cũng nói rồi, anh sẽ không đi cùng họ mãi, sau khi về quê Khâu Trang của nhà họ Văn xem tình hình, sẽ chia tay.
“Anh họ, dù sao anh cũng không có mục tiêu gì, cứ đi cùng em đi, mọi người ở bên nhau vui vẻ hơn, còn có thể giúp đỡ lẫn nhau…”
Văn Cửu Tắc mặc kệ cậu nói, vừa cắn bánh quy nén vừa nghịch dao găm, không có phản ứng gì khác.
Đới Anh nói một hồi không có kết quả, thở dài uống canh.
Anh họ cậu nhìn thì có vẻ dễ dãi, cái gì cũng không quan tâm, tuy thường xuyên cười tủm tỉm, nhưng thật ra lại rất khó gần gũi.
Anh đã đi cùng đoàn xe hai tháng, đẹp trai lại giỏi đánh nhau, rất nhiều người trong đoàn xe thích anh, nhưng không ai có thể thật sự thân thiết với anh.
“Anh họ, tiếp theo anh muốn đi đâu?”
“Không biết.”
“Anh họ, anh chạy khắp nơi thế này là đang du lịch à?”
“Không phải.”
“Vậy sao anh cứ chạy khắp nơi thế, bây giờ ngoài kia nguy hiểm lắm.”
“Em nói nhiều quá, ăn xong thì đi nghỉ ngơi… cho anh chơi với chó của em đi.”
“Ồ, Su Kem lên đây, chơi với anh họ đi!”
Chú chó Golden ngoan ngoãn nhảy lên nắp capo, vẫy đuôi đặt đầu lên đầu gối đang co lại của Văn Cửu Tắc.
Đới Anh nuôi con chó này từ trước tận thế, đã được vài năm rồi.
Cậu bê hai cái bát không, thấy anh họ đang gãi cằm con Su Kem, trông có vẻ quý nó lắm, bỗng nhớ ra điều gì.
"Anh họ, anh còn nhớ không, gần bốn năm trước, lúc anh học đại học ở Thành phố Du, có dạo anh hay dắt chó giúp em."
Văn Cửu Tắc đang vuốt ve chó khựng lại, rồi lại cười nhạt: "Ừ."
Trời sập tối, doanh trại yên ắng lạ thường.
Dần dần, rạng đông le lói nơi chân trời, một ngày mới lại đến.
"Hôm nay là ngày 26 tháng 8 năm 3035, là thứ Hai, nhiệt độ bề mặt 37 độ C, trời nắng."
Tiếng loa phát thanh trên xe vang lên.
Cuộc sống của một zombie thật tẻ nhạt, giản dị và vô vị.
Cô có thể dành cả ngày để tìm một chiếc ghế nằm ưng ý. Nếu ở xa, có khi kéo cái ghế về cũng mất thêm một ngày nữa.
Trùng hợp thay, khi cô tìm thấy một chiếc ghế khá ổn trong một cửa hàng ven đường đang mở toang cửa, thì bên ngoài vang lên tiếng xe.
Có vài chiếc xe chạy vào con phố này, chúng chạy chậm vì có mấy chiếc xe bỏ hoang chắn ngang, không thể phóng nhanh qua được, phải xuống dọn dẹp.
Tiếng động này thu hút đám zombie lang thang gần đó. Tiết Linh thấy vài bóng zombie chạy vụt qua ngoài cửa kính, rồi lại thêm chục bóng nữa.
Giữa những tiếng gào thét của lũ zombie bên ngoài, thoang thoảng tiếng người.
Có người nói: "Đằng sau còn phải quay lại chở máy móc vài chuyến nữa, hay là dọn sạch lũ zombie trên con phố này đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
