Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Gặp Chương 3:

Cài Đặt

Chương 3:

"Được, cậu dẫn người dụ zombie, anh Văn trên xe yểm trợ, được chứ?"

Một tay Tiết Linh vẫn đặt trên chiếc ghế vừa tìm được, nhìn quanh trong cửa hàng bừa bộn.

Không có chỗ nào để trốn, cửa thông vào phòng sau thì khóa chặt, nếu bọn họ thật sự muốn dọn sạch zombie trên phố này, cô ở lại đây chắc cũng tiêu đời.

Thôi, cô đi khỏi đây trước, vài hôm nữa quay lại lấy vậy.

Cô lảo đảo bước ra cửa, định chuồn trước.

Xui xẻo thay, một đợt zombie lớn từ đầu phố tràn tới, Tiết Linh bị chặn lại giữa phố. Đoàn xe kia lại tiến nhanh hơn cô tưởng, cô đã nghe thấy tiếng động phía sau.

Tiết Linh vốn rất chú ý giữ khoảng cách với đồng loại, nhưng tình thế cấp bách, cô đành liều mạng chen vào khe hở giữa đám zombie.

"Đoàng."

Tiết Linh giật nảy mình khi một con zombie bên cạnh đột ngột đổ xuống.

Nhìn thấy một lão zombie bị bắn vỡ đầu bằng súng giảm thanh, Tiết Linh theo bản năng quay lại nhìn.

Lạ thật, đoàn xe đang từ từ tiến lại vẫn còn cách cô một đoạn, có vài người đang giết zombie bên cạnh xe, nhưng ánh mắt cô gần như ngay lập tức bị một người ngồi trên nóc xe thu hút.

Kỳ quái là, cô chỉ nhìn thoáng qua, thậm chí còn chưa nhìn rõ, trong đầu đã hiện lên tên của người đó.

Lại một tiếng "đoàng" nữa, một con zombie khác bên cạnh gục xuống.

Người đàn ông trên nóc xe đang cầm súng bắn tỉa, lũ zombie lần lượt ngã xuống.

Mắt Tiết Linh tối sầm, ngã quỵ xuống theo con zombie bên cạnh.

Nắng như thiêu đốt, đường phố bốc lên mùi hỗn tạp của xăng dầu, bụi đất và cao su cháy khét.

Tiết Linh nằm vật vờ giữa đống zombie bị bắn tung đầu, mùi hôi thối từ đám đồng loại mất vệ sinh xộc thẳng vào mũi.

Cô bất động, như thể đã chết thật.

So với nỗi sợ hãi tính mạng bị đe dọa, lúc này Tiết Linh cảm thấy xấu hổ hơn.

Bất ngờ gặp lại gã bạn trai cũ sau ba năm xa cách… Cô chỉ muốn độn thổ!

Vừa rồi trong tích tắc, chẳng kịp suy nghĩ, cô theo bản năng nằm vật ra giả chết, chỉ mong tránh mặt anh.

Có câu nói rất hay, lúc bạn thảm hại nhất, người bạn không muốn gặp nhất chính là bạn trai cũ.

Năm xưa chia tay tên khốn nạn này, cô hận không thể băm anh ra chấm mắm ăn.

Cô từng tưởng tượng đến lúc mình ngẩng cao đầu, trở thành đại gia, còn Văn Cửu Tắc thì sa cơ lỡ vận.

Đến lúc đó, chắc chắn cô sẽ chẳng nhận ra anh.

Ai ngờ hiện thực lại khác xa tưởng tượng.

Giờ thì cô nằm lăn lóc giữa đống zombie, như một đống rác rưởi, còn Văn Cửu Tắc thì oai phong ngồi trên xe bắn giết zombie, chắc chắn chẳng nhận ra cô.

Biết đâu nếu vừa rồi nằm xuống chậm một chút, giờ này cô đã bị Văn Cửu Tắc cho một viên đạn vào đầu rồi.

Tiết Linh vừa tức giận vừa lo lắng, chỉ cầu mong Văn Cửu Tắc thật sự không nhận ra mình.

Cầu mong bọn họ mau chóng rời khỏi con phố này, để cô nhân lúc đám người dọn dẹp zombie mà chuồn mất.

Cô phải đổi chỗ, không bao giờ quay lại đây nữa.

Đang lúc rối bời, đoàn xe đã đến gần, Tiết Linh nghe thấy ai đó kinh ngạc hô lên: “Anh họ, anh làm gì vậy?”

Tiếp theo là tiếng bước chân, thẳng hướng về phía cô.

Anh im lặng hồi lâu, dường như đang nhìn cô.

Sao vậy? Thấy cô quen mắt ư? Nhận ra cô rồi sao?

Tiết Linh úp mặt xuống, cảm thấy cả người cứng đờ vì căng thẳng.

Chết lâu như vậy, làm zombie ba năm rồi, nhịp tim, hơi thở đều biến mất, nhưng giờ phút này Tiết Linh vẫn có cảm giác tim mình đang đập thình thịch.

Một bàn tay bỗng đặt lên gáy cô.

Bàn tay Văn Cửu Tắc rất to, ngón tay thon dài, chỉ một bàn tay đã che kín cả gáy cô.

Bàn tay ấy mân mê mái tóc rối bù của cô, ngón tay Tiết Linh giật giật như bị điện giật.

Người đàn ông ngồi xổm bên cạnh cô im lặng một lúc, rồi như đang tự nói với mình: “Anh đâu có bắn trúng em, sao em lại ngã xuống thế này?”

Tiết Linh chớp mắt, thầm cảm ơn trời đất zombie không có nước mắt.

Cô không hiểu sao nghe thấy giọng anh, cô lại muốn khóc đến thế.

Văn Cửu Tắc, Văn Cửu Tắc, Văn Cửu Tắc, đồ khốn nạn!

Cô đột nhiên vùng dậy, như một zombie thật sự mất hết lý trí, há miệng định cắn người đàn ông bên cạnh.

Zombie tấn công người khác lúc nào cũng dữ tợn đáng sợ, Tiết Linh cũng không ngoại lệ.

Dù cô chú trọng giữ gìn nhan sắc, không giống những đồng loại mất trí khác mặc kệ mưa nắng, thường tránh những nơi bẩn thỉu, thỉnh thoảng còn tắm mưa, nhưng tất cả chỉ khiến cô trông đỡ gớm ghiếc hơn, chứ không phải không giống zombie.

Da cô vẫn hơi xanh xao, cứng ngắc như những zombie khác, mắt đỏ sậm mờ đục, miệng mọc răng nanh.

“Trông mình chắc kinh khủng lắm”, Tiết Linh nghĩ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc