Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Gặp Chương 1:

Cài Đặt

Chương 1:

Tháng 8, năm 3035… hình như là tháng 8, Tiết Linh cũng chẳng nhớ rõ nữa.

Mà thôi, giờ nhớ ngày tháng cũng vô ích.

Năm nay thời tiết nóng kinh khủng, mặt trời thiêu đốt ròng rã nửa tháng trời chẳng một giọt mưa, Tiết Linh nằm dưới bóng cây rậm rạp, chiếc ghế xích đu cũ kỹ bạc màu vì nắng gió ba năm kêu cọt kẹt dưới sức nặng của cô.

Tiết Linh đã chẳng cần ngủ từ lâu, nằm đây nhắm mắt chỉ để giết thời gian.

Cô nheo mắt, nhìn những bóng người lắc lư phía xa, ánh mắt trống rỗng.

Nơi này vốn là một công viên. Ba năm trước, hẳn mỗi ngày đều có rất nhiều người từ người già đến trẻ em dạo chơi ở đây.

Tiếng nói chuyện rôm rả của người già, tiếng la hét của trẻ con sẽ khiến nơi này trở nên ồn ào, nhưng giờ thì yên tĩnh đến lạ thường.

Những ông lão lưng còng bước chân tập tễnh, những đứa trẻ lũn cũn đi từng bước một, còn lại vài thanh niên lảo đảo, cử động cứng nhắc chậm chạp.

Bọn chúng đều là zombie, khi không cảm nhận được hơi thở của người sống, chúng chỉ lang thang vô định – giống như những NPC tên đỏ trong game online chưa được kích hoạt chế độ chiến đấu.

Tiết Linh lật người, cứng đờ, cô dường như nghe thấy tiếng xương cốt mình kêu cọt kẹt, giống hệt chiếc ghế xích đu bên dưới.

Không biết còn phải sống như vậy bao lâu nữa, có lẽ phải đợi đến khi cô mục rữa?

Chuyện này hơi khó, zombie ngày càng khô quắt, da cũng càng ngày càng dai, biết đâu sau này thành đồng da sắt, cô sẽ sống thọ trăm tuổi cũng nên.

Sống hai mươi hai năm, chết bảy mươi tám năm, chẳng phải là sống thọ sao?

Hôm nay chắc lại là một ngày yên bình chẳng có gì xảy ra. Tiết Linh nhìn ráng chiều đỏ rực dần lan tỏa trên bầu trời, thầm nghĩ.

Vừa nghĩ đến, bỗng có một tiếng nổ vang trời từ xa vọng lại.

Tiếng nổ kinh thiên động địa ấy ngay lập tức thu hút sự chú ý của tất cả đám zombie đang lang thang.

Zombie sẽ tập trung về nơi phát ra tiếng động. Tiết Linh thấy đồng loại của mình như học sinh nghe thấy tiếng chuông tan học, quên hết sự chậm chạp lúc trước, tranh nhau chạy về phía phát ra âm thanh.

Zombie trong công viên nhỏ này nhanh chóng gào thét bỏ chạy hết. Tiết Linh vẫn nằm im lìm trên ghế xích đu.

Chỉ có con người mới gây ra loại động tĩnh này. Là một zombie kỳ lạ vẫn giữ được lý trí của con người, Tiết Linh không thể chấp nhận việc ăn thịt người, nên cô không tham gia thứ náo nhiệt này.

Thành phố An Khê không lớn, cũng chẳng có gì đặc biệt, sau khi đại dịch zombie bùng phát, người sống ở đây ngày càng ít đi. Tiết Linh đến đây được khoảng một năm, trong năm nay cô chỉ gặp người sống vài lần ở khu vực này.

Động tĩnh lần này lớn như vậy, có vẻ không chỉ một hai người, không biết người đến là ai, đến để làm gì.

————

Mặt trời lặn hẳn, một đoàn xe tiến vào thành phố An Khê.

Zombie ở đây đã bị thiết bị nổ mà bọn họ đặt ở phía bên kia thu hút, đoàn xe tiến vào rất thuận lợi, bắn hạ vài con zombie lẻ tẻ gần đó, nhanh chóng đến một địa điểm thích hợp để đóng trại.

Trong bãi đỗ xe hoang phế, mọi người trong đoàn xe thành thục dọn dẹp những thứ nguy hiểm và xe cộ chắn đường, dựng lên một số chướng ngại vật có thể ngăn chặn zombie.

Vài chiếc đèn lớn được đặt bên cạnh xe, có người bắc nồi đun nước, mùi thức ăn nhanh chóng lan tỏa.

Không lâu sau, một chiếc xe độ lấm tấm vết xước chạy đến. Nhận ra là xe quen, mọi người trong trại vội vàng mở cổng sắt lớn và dọn dẹp chướng ngại vật phía sau cho xe vào.

Xe dừng lại, vài người bước xuống.

“Anh Mễ, mọi người đi dụ zombie ở quảng trường Đông Nam thuận lợi chứ?”

“Toàn dân chuyên nghiệp cả rồi, có chuyện gì được.”

“Tiểu Anh, lần đầu đi dụ zombie với anh Mễ, có tè ra quần không ha ha!”

“Anh mới tè ra quần ấy! Tôi đâu có vô dụng thế!”

“Thôi thôi, canh nấu xong rồi, ăn cơm ăn cơm thôi!”

Hơn hai mươi người trong trại ồn ào náo nhiệt. Đới Anh ôm chú chó Golden Retriever của mình, xoa đầu nó âu yếm.

Chen vào đám đông lấy hai chén canh đặc, nhét hai hộp thịt hộp vào túi, Đới Anh lại chen ra, dắt chó đi tìm anh họ.

Trên nóc chiếc xe canh gác ngoài cùng có một người đang ngồi.

“Anh họ, sao anh lại ngồi một mình ở đây, không qua kia ăn cơm với mọi người?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc