Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Gặp Chương 14:

Cài Đặt

Chương 14:

Tên anh mập lùn hơn cũng có vẻ rục rịch ngóc đầu dậy: "Vậy thì mày nhanh lên, cạy cửa xe xem có lái được không, được thì mình mang cả con nhỏ đó đi."

Hai người là dân địa phương, thông thuộc địa hình, trước đây cướp bóc chưa bao giờ thất bại.

Cách đây hai ngày, bọn họ bị tiếng động lớn thu hút, nhìn thấy đoàn xe lớn nên không dám đến gần, hôm nay gặp được chiếc xe đi lẻ, nhìn sơ qua thấy trên xe chỉ có hai người, một nam một nữ.

Lúc này người đàn ông không thấy đâu, chỉ còn cô gái ngồi bên ngoài, đúng là cơ hội trời cho.

Hai anh em quan sát một lúc, không chút do dự quyết định ra tay.

Tên anh lén lút đến gần sau lưng Tiết Linh, bất ngờ lao tới, bịt miệng bịt mũi cô, muốn ngăn cô kêu lên, bỗng cảm thấy có gì đó không đúng, chạm phải một đôi mắt đỏ sẫm của zombie.

Bị người lạ bịt miệng, Tiết Linh ngẩn người.

Ngay lập tức hiểu ra tình hình, mắt Tiết Linh lóe lên tia hung dữ.

Cô không đánh lại Văn Cửu Tắc khỏe như trâu, chẳng lẽ lại không đánh lại tên mập ú này?

Đúng lúc tay tên này đưa tận miệng, Tiết Linh không khách khí cắn một miếng thật mạnh.

"Á!" Tên mập nhìn rõ bộ dạng của cô, kinh hoàng hét lên, giật mình buông cô ra, lăn lộn bỏ chạy.

"Con nhỏ này là zombie! Tao bị nó cắn rồi!"

Giọng tên mập đầy hoảng loạn và tuyệt vọng khiến tên em đang cạy cửa xe loạng choạng.

Cũng không trách anh ta tuyệt vọng, zombie tuy không nhanh nhẹn, nhưng phòng thủ cao, lại còn mang độc và lây nhiễm.

Anh ta bị zombie cắn một miếng như vậy, chắc chưa đầy nửa ngày sẽ biến thành một con zombie mới.

Tiết Linh thấy anh ta sợ hãi bỏ chạy, nhổ ra miếng máu trong miệng.

Đang định ngồi lại chỗ cũ thì một tiếng súng vang lên.

Tên mập đang lăn lộn chạy về phía em trai ngã sấp xuống đất, đầu nghiêng sang một bên, máu nhanh chóng chảy ra.

Văn Cửu Tắc mang cả thân người ướt sũng chạy nhanh ra khỏi nhà, anh chưa kịp mặc áo, để lộ phần ngực và bụng săn chắc, mái tóc ướt dính vào xương quai xanh, nước nhỏ tong tong xuống.

Trong tay anh cầm súng, mặt không chút biểu cảm, bắn chết một người, lại chĩa súng vào tên gầy đen bên cạnh xe.

Người đàn ông ngoài ba mươi tuổi sợ hãi giơ tay xin tha: "Đừng! Đừng bắn!"

Anh ta lắp bắp nói một tràng xin tha mạng.

Tiết Linh cứ tưởng Văn Cửu Tắc sẽ bắn anh ta, cho anh ta xuống suối vàng với tên kia.

Nhưng Văn Cửu Tắc không bắn nữa, anh chỉ dùng dây trói tên gầy đen lại.

"Vẫn nên ra sân ngồi đi."

Tiết Linh nhìn chằm chằm vào ngực anh, thầm nghĩ, cơ bắp này... nhìn có vẻ ngon đấy.

Đây không phải suy đoán vô căn cứ, cô đã từng nếm trải.

Tiết Linh dời ánh mắt vô hồn, không được, không được, ăn thịt người là tội ác.

Văn Cửu Tắc đẩy cô vào sân, đặt lại ghế cho cô, rồi quay vào tiếp tục tắm rửa dang dở. Chẳng mấy chốc, anh bước ra với chiếc áo thun trắng rộng thùng thình.

Nhanh đến mức Tiết Linh nghi ngờ anh tắm cho có lệ.

Cô nhìn anh vắt khô quần áo vừa thay ra, tiện tay phơi ngoài sân, rồi lau chùi bùn đất bám trên giày da. Cuối cùng, anh lôi ra một hòn đá mài và bắt đầu mài dao.

Tiếng dao mài ken két vang lên, người đàn ông bị trói gần Tiết Linh bắt đầu thút thít.

Tiết Linh liếc anh ta, thầm nghĩ anh bạn khóc lóc cái gì, anh mài dao chứ có định xẻo thịt anh bạn đâu.

Một lúc lâu sau, Văn Cửu Tắc mài xong dao. Anh bất ngờ thở dài, ngẩng đầu nhìn Tiết Linh:

“Em không muốn ăn sao?”

Tiết Linh: “?”

Cô mất một lúc mới hiểu ý anh.

Nếu cô vẫn là người, da gà da vịt chắc đã nổi lên hết cả rồi.

Gã đàn ông bị trói kia, là Văn Cửu Tắc chuẩn bị cho cô.

Anh đã đợi cô “dùng bữa” nãy giờ.

Hèn chi anh ném gã đàn ông đó xuống chân cô, cô còn tưởng anh cố tình dọa mình, định nói ác giả ác báo, tự có zombie trị.

Kết quả…

Tiết Linh nhìn Văn Cửu Tắc bước tới, nửa quỳ trước mặt cô, hỏi: “Đã thành zombie rồi mà còn kén chọn à?”

Vẻ mặt anh bình thản, mang theo nụ cười bất đắc dĩ, nhưng lời nói ra lại khiến người ta sởn gai ốc.

“Hay là… khó ăn quá, cần anh cắt nhỏ cho em?”

Lần cuối anh nói câu này là khi hai người đi ăn bít tết.

Mặt Tiết Linh cứng đờ, không thể biểu lộ cảm xúc nào, chỉ muốn túm lấy mái tóc ướt nhẹp của anh mà gào lên: Anh là zombie hay tôi là zombie?!

Tên yêu nghiệt chết tiệt phá hoại đạo hạnh của tôi! Tôi làm zombie ba năm chưa ăn thịt ai, anh vừa đến đã muốn tôi phạm giới!

Cô lầm bầm trong lòng, hai tay khua loạn xạ, tránh xa anh và gã đàn ông kia.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc