Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Gặp Chương 13:

Cài Đặt

Chương 13:

Bị tên bạn trai cũ hành hạ một phen, Tiết Linh đã hoàn toàn buông xuôi, ngay cả việc diễn vai zombie cũng lười, cứ thế ngồi im như tượng.

Văn Cửu Tắc thì đang chải tóc cho cô, gỡ những chỗ rối, rồi lại ngồi nghiên cứu đống mỹ phẩm vừa tìm được.

Anh cầm mấy hộp và chai lọ, nhìn chữ trên đó lẩm bẩm: "Toàn tiếng Anh... À, sữa dưỡng da. Cái này lại là tiếng Nga..."

Anh đổ ít dung dịch trong chai ra tay, xoa xoa rồi ngửi, quả quyết: "Là nước."

Rồi anh nhìn đống mỹ phẩm, day day trán cố nhớ lại: "Trước đây em rửa mặt xong làm gì nhỉ? Hình như là vỗ nước hoa hồng? Rồi sữa dưỡng? Kem dưỡng? Hình như còn có dầu, dầu dùng khi nào?"

Anh vắt óc suy nghĩ, nhìn Tiết Linh như muốn xác nhận: "Dầu không tan trong nước, không thể dùng cùng nhau, vậy là thoa nước trước, rồi thoa dầu, đúng không?"

Đúng cái đầu nhà anh! Tiết Linh không chịu nổi nữa.

Thấy cô lại sắp nổi đóa, Văn Cửu Tắc nhanh tay giữ chặt cô lại.

Anh ôm chặt con zombie cứng đầu trong lòng, dùng đầu gối kẹp tay và eo cô, rồi dùng ngón tay cái và ngón trỏ giữ cằm cô, nâng mặt cô lên.

"Đừng vội, sắp xong rồi." Vừa nói, tay kia đã nhỏ thứ "nước" kia ra định vỗ lên mặt Tiết Linh.

Anh có nhìn kỹ không hả? Chai đó là nước tẩy trang, không phải nước hoa hồng! Ai đời skincare bước đầu lại vỗ nước tẩy trang chứ!

Mắt anh mù rồi à?!

Văn Cửu Tắc vẫn kiên quyết làm theo trình tự mình suy luận ra, hoàn thành việc dưỡng da cho cô.

Sau khi bị anh chăm sóc một cách lộn xộn, Tiết Linh cảm thấy mình như còn tiều tụy hơn, chẳng còn sức phản kháng chiếc váy hoa hướng dương nữa.

Cứ mặc kệ chiếc váy vàng chóe xấu xí đó trùm lên người.

Cũng may là Văn Cửu Tắc còn nhớ mặc đồ lót cho cô, kích cỡ cũng tạm vừa.

"Xong rồi, bây giờ trông giống hệt như trước đây." Văn Cửu Tắc ngắm nghía cô, cười tủm tỉm.

Mặt mày Tiết Linh đờ đẫn.

Giống hệt? Được rồi, trong mắt anh, lúc tôi còn sống chính là cái bộ dạng mặt mày xanh lét, gân máu nổi lên như xác chết này sao?

Văn Cửu Tắc vẫn mỉm cười nhìn cô, bỗng nhiên hai tay ôm lấy mặt cô, bóp nhẹ.

Động tác này rất quen thuộc, khơi dậy một số ký ức của Tiết Linh.

Trước đây, mỗi khi cô đang cười vui, Văn Cửu Tắc sẽ đột nhiên bóp mặt cô như thế, khiến mặt mày cô méo xệch.

Hỏi tại sao thì chỉ trả lời là thích chọc ghẹo.

Tiết Linh nghe thấy tên đàn ông hay chọc ghẹo lại dịu dàng hỏi: "Sao em lại biến thành zombie thế?"

"Em biến thành zombie từ khi nào...?"

… Không phải tôi nói chứ, anh hỏi hơi muộn rồi đấy.

Được “tút tát” xong, Tiết Linh ngồi dưới gốc cây lớn trước cổng một ngôi nhà, Văn Cửu Tắc bê ghế ra cho cô ngồi, còn không biết từ đâu kiếm được cái mũ cói rộng vành đội lên đầu cho cô che nắng.

"Anh đi tắm, sẽ nhanh thôi, em đợi anh ở đây, đừng chạy lung tung."

Tiết Linh rất muốn chạy, nhưng cô biết chưa đi được hai trăm mét thì Văn Cửu Tắc sẽ đuổi kịp.

Cô là zombie hai chân, sao chạy lại Văn Cửu Tắc bốn bánh được.

Hơn nữa, nhìn bộ dạng anh đang chăm sóc một con zombie như bạn gái, rõ ràng là đầu óc có vấn đề, Tiết Linh cũng không dám chọc giận anh.

Ai bảo chỉ người sống mới sợ kẻ điên, người chết cũng sợ đấy nhé.

Ngồi dưới gốc cây, hít hà mùi sữa tắm trên người, Tiết Linh thầm nghĩ, thôi kệ, Văn Cửu Tắc muốn nuôi thì cứ nuôi, chắc cũng không được bao lâu đâu.

Ở góc phố xa xa, hai người đàn ông nhìn về phía Tiết Linh, ghé sát tai nhau thì thầm bàn bạc.

Họ là hai anh em, từ khi tận thế bắt đầu đã hoạt động ở vùng phụ cận An Khê, sống bằng nghề cướp bóc.

Những kẻ cướp đường như bọn họ có rất nhiều, thường tụm ba năm người một nhóm, mai phục bên đường, chuyên nhắm vào người và xe đi một mình.

Thời buổi này, ai còn dám một hai người lái xe ra ngoài, chắc chắn đều là những kẻ có máu mặt, trên xe thường có không ít vật tư, chỉ cần cướp được một người là trúng mánh lớn.

Hai anh em ít khi gặp được con mồi béo bở như thế ở gần An Khê, nhìn thấy xe của Văn Cửu Tắc, bọn họ thèm nhỏ dãi.

Xe được độ lại, gầm cao, không giống chiếc xe cà tàng họ đã chạy mấy năm trời.

"Anh, giờ chúng ta ra tay luôn không?"

"Ra tay chứ, mày đi cạy cửa xe, tao khống chế con nhỏ đó."

Tên gầy đen trẻ hơn nhìn chằm chằm bóng lưng mảnh khảnh mặc váy của Tiết Linh, xúi giục: "Anh, lát nữa mình mang cả con nhỏ đó theo đi, lâu lắm rồi mình chưa được nếm mùi đàn bà!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc