Cút hết đi! Tôi không cần!
Văn Cửu Tắc thấy cô đi đi lại lại trong sân, không có ý định ăn uống gì, đành thôi.
Anh đứng dậy, xách gã đàn ông ra ngoài.
Sau khi trở lại, anh rửa sạch máu trên dao, xé một gói lương khô, ăn hai miếng rồi đưa đến trước mặt Tiết Linh.
“Ăn cái này không?”
Tiết Linh vẫn làm như không thấy, đi qua anh, cuối cùng quay mặt vào tường, lấy trán đập vào tường mấy cái.
Cứu với, sao Văn Cửu Tắc giờ lại điên điên khùng khùng thế này!
Ăn xong bữa không biết là sáng, trưa hay tối, Văn Cửu Tắc bước tới nắm tay cô, phủi lớp bụi trắng trên trán cô: “Đi thôi, chúng ta đổi chỗ.”
Anh lại muốn đi đâu nữa?
Tiết Linh bị nhét vào ghế phụ, Văn Cửu Tắc dùng hai dây an toàn trái phải buộc chặt cô lại.
Xe bắt đầu chạy, Tiết Linh nhìn thấy một tiệm bánh mì bên đường, cửa kính vỡ vụn, chợt nhớ lại lần đầu gặp Văn Cửu Tắc.
Lần đầu gặp Văn Cửu Tắc, Tiết Linh đã giật bắn mình.
Năm ấy cô hai mươi tuổi, đang học năm hai đại học sư phạm Thành phố Du.
Những ngày nghỉ, cô thường ra phụ giúp tiệm bánh mì của chị họ.
Tối hôm đó, khoảng mười giờ hơn, chị họ có việc bận phải về trước, Tiết Linh một mình ở lại trông coi tiệm bánh, ngẩn ngơ nhìn những mô hình bánh ngọt trên kệ.
Con phố tiệm bánh tọa lạc vốn vắng vẻ, giờ này lại càng hiu quạnh. Đã lâu chẳng có khách nào ghé vào.
Tiết Linh đang ngẩn người suy nghĩ miên man thì bỗng nghe tiếng chuông cửa leng keng, một người bước nhanh vào, lấy đại một ổ bánh mì rồi tiến về phía quầy thu ngân.
“Chào mừng quý khách…” Tiết Linh chậm rãi đứng dậy, vừa nhìn rõ người kia thì tiếng nói bỗng nghẹn lại.
Vị khách này khá cao lớn, và… đầu anh bê bết máu.
Màu đỏ tươi theo gò má chảy xuống, cả cổ cũng loang lổ máu, thấm đẫm vào chiếc áo phông đen, ướt sũng cả vai áo.
Cánh tay rắn chắc lộ ra cũng dính đầy vết máu khô.
Giữa đêm khuya thanh vắng, nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đầy máu me thế này, phản ứng đầu tiên của Tiết Linh là gọi cảnh sát.
Hoặc gọi cấp cứu, dù sao thì tay cô cũng theo bản năng mò tới chiếc điện thoại đặt trên quầy.
Vừa chạm tới điện thoại, một ngón tay của người đàn ông cũng đặt lên màn hình, ngăn cô lại.
Anh tiện tay lau vết máu sắp nhỏ xuống cằm, cười cười nói: “Đừng sợ, cũng đừng báo cảnh sát, đây không phải máu thật đâu, tôi đang cosplay đấy.”
Ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc, Tiết Linh thầm nghĩ: “Bộ mặt mình dễ bị lừa lắm sao? Trông mình giống đứa ngốc à?”
“Tôi chỉ mua ổ bánh mì thôi, phiền cô tính tiền giúp.” Anh móc điện thoại từ trong túi ra định thanh toán.
Tiết Linh thấy chiếc điện thoại nứt vỡ, dính đầy máu và bụi đất, anh ấn vài cái, màn hình đen xì, không lên nguồn.
Người đàn ông im lặng một lúc, thở dài rồi cất điện thoại, cũng không lấy ổ bánh mì trên quầy, chỉ nói lời xin lỗi rồi quay đi.
“Này! Anh cứ lấy bánh mì đi, tôi mời.” Tiết Linh gọi với theo.
Người đàn ông kỳ lạ đầy máu me cầm ổ bánh mì, vừa ra khỏi cửa đã xé toạc bao bì, cắn một miếng to.
Một miếng của anh bằng mười miếng của Tiết Linh, chắc chỉ ba miếng là anh ăn hết ổ bánh mì.
Tiết Linh nhìn thấy máu trên cằm anh nhỏ xuống bánh mì, bị anh nuốt xuống một cách thản nhiên. Trông anh rất đói, như thể đã nhịn ba ngày rồi.
Người đàn ông đến như cơn gió, rồi lại đi như cơn gió, chỉ để lại mùi máu tanh thoang thoảng, cùng một dấu vân tay dính máu trên màn hình điện thoại của cô.
Sau đó rất lâu, Tiết Linh vẫn nghĩ anh là tên đầu gấu đầu đường xó chợ nào đó, có lẽ là vừa ẩu đả với người ta nên mới bị thương.
Cho đến lần thứ hai gặp lại anh.
Tiết Linh cùng bạn ở hội học sinh đến trường đại học Thành phố Du bên cạnh tìm người, ở một góc khuất, bọn họ bắt gặp một cuộc ẩu đả.
Cũng có thể nói, đó là một màn hành hung đơn phương.
Người đàn ông đầy máu me mua bánh mì hôm nọ chính là người bị đánh.
Anh cao to, cơ bắp cuồn cuộn, trông rất có vẻ biết đánh nhau, nhưng người đàn ông thấp hơn anh nửa cái đầu kia dùng gậy đánh tới tấp, anh lại không hề phản kháng, chỉ khi gậy đập mạnh vào đầu mới đưa tay lên đỡ.
Tiết Linh là thành viên ban đối ngoại của đại học sư phạm Thành phố Du, trưởng ban của họ và chủ tịch hội học sinh đại học Thành phố Du là người yêu của nhau, hai hội học sinh từng cùng nhau ăn uống giao lưu, nên cô có quen Văn Huyên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
