Móng tay zombie đen sì, vừa nhọn vừa bóng, lại còn rất cứng, Văn Cửu Tắc cúi đầu tỉ mỉ cắt móng tay cho cô, cắt thành hình tròn trịa, nhẵn nhụi.
Mặc dù bản thân Tiết Linh cũng đã muốn cắt móng tay từ lâu, nhưng cô vẫn rất tức giận, trong quá trình đó không hề hợp tác, thường xuyên bất ngờ lao về phía trước giả vờ cắn Văn Cửu Tắc.
Văn Cửu Tắc như có mắt sau gáy, hai chân chống xuống, chiếc ghế con có bánh xe bên dưới anh ngồi trượt ra xa, vừa vặn tránh khỏi tầm cắn của Tiết Linh.
Dù bị Tiết Linh quấy rối, Văn Cửu Tắc vẫn rất hiệu quả giúp cô cắt xong móng tay một bàn tay.
Anh nắm tay cô, nhìn một lúc.
Bàn tay zombie trắng bệch, mạch máu rõ hơn so với người thường, có màu đỏ sẫm, tạo thành mạng lưới trên mu bàn tay, da hơi khô và căng.
Tiết Linh cảm thấy do mình chú trọng dưỡng nhan nên không giống đám zombie khác, khô quắt mục rữa nhanh chóng. Cô chỉ hơi gầy đi một chút, trông như mới chết không lâu.
Bàn tay Văn Cửu Tắc to hơn tay cô gấp đôi, nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô, chia sẻ hơi ấm từ lòng bàn tay mình.
"Được rồi, đổi tay kia." Anh im lặng một lát, rồi lại nói với giọng điệu nhẹ nhàng.
Nửa sau Tiết Linh không còn quấy phá nữa. Cuối cùng, nhân lúc anh đứng dậy dọn dẹp phòng tắm, cô cẩn thận ngắm nghía hai bàn tay mình, rất hài lòng.
Trước đây cô thấy móng tay dài quá bất tiện, đã thử cắt tỉa nhưng khớp xương zombie cứng đờ, ngón tay không thể linh hoạt uốn cong, đành phải dùng miệng gặm. Gặm xong móng tay lởm chởm lại càng xấu hơn.
Vòi sen phun ra dòng nước mát lạnh, xối lên gạch men trắng, bắn tung tóe.
Bộ quần áo dài tay đã bạc màu, sờn rách mà Tiết Linh mặc đã lâu bị xé thành từng mảnh vụn vứt sang một bên.
Chứ sao lúc nãy cô còn giãy giụa, bây giờ bị nước xối vào, lại không chịu nhúc nhích?
Không động đậy cũng tốt, anh đỡ phải trói cô lại… Văn Cửu Tắc không muốn lúc nào cũng phải trói Tiết Linh.
Sữa tắm mùi bạc hà tạo bọt trên đỉnh đầu. Cảm giác tóc bị người ta xoa bóp thật dễ chịu.
Tiết Linh tựa cằm lên đầu gối, nheo mắt để nước khỏi chảy vào mắt.
Bàn tay trên đầu cô nắm lấy da đầu, xoa bóp từng chút một.
Tiết Linh cảm thấy ngón tay anh dò dẫm sau gáy mình, mân mê một hồi lâu.
"Sao gáy em có vẻ hơi lõm, không tròn như trước nữa?" Văn Cửu Tắc nghi hoặc.
Dĩ nhiên anh không mong một con zombie trả lời mình, nên lại sờ kỹ một lúc, rồi nói đùa: "Hay là do em cứ dùng đầu tấn công người khác, đâm cho gáy bẹp dí rồi?"
Tiết Linh ngẩn người trong tiếng nước chảy.
À, gáy bị bẹp rồi sao?
Chắc là chuyện ba năm trước. Lúc ấy cô mới biến thành zombie không lâu, phát hiện mình vẫn có thể suy nghĩ, khác với những zombie khác, nên hơi hoảng.
Cô muốn đến nhà cậu tìm chị họ, vừa đúng lúc mẹ và ba dượng cũng ở đó. Thấy cô xuất hiện, bọn họ đều sợ hãi.
Cô bị đánh một gậy vào gáy… Lúc đó cô đã nghĩ, đầu mình chắc bị đánh bẹp rồi, nhưng tự sờ mấy lần cũng không thấy gì khác.
Hóa ra thật sự bị bẹp rồi, ha ha.
… Sao Văn Cửu Tắc sờ một cái là biết ngay vậy?
Tiết Linh nhớ lại, trước đây hình như anh rất thích sờ gáy cô, đôi khi đang đi trên đường cũng bất ngờ đưa tay ra ấn gáy cô đẩy cô đi về phía trước.
Buổi sáng vừa tỉnh dậy, lật người một cái, bàn tay to lại chộp lấy gáy cô, Tiết Linh lập tức bị anh lôi dậy.
Cô bực bội hỏi anh sao cứ thích sờ gáy cô, anh liền cười tủm tỉm nói: "Gáy em tròn lắm, sờ thích tay."
Đồ thần kinh!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


