Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mà mấy người Bình Nhi cũng trở về, cầm không ít củi, Thôi ma ma đang nhóm lửa.
Lưu quản sự và Lưu Sơn mang về một con gà rừng đã xử lý.
Tô Lập Xuyên cũng đứng dậy nói.
“Quân huynh, bọn ta về bên Tô gia trước, bên kia già trẻ lớn bé cũng cần người quản, có chuyện gì cứ bảo Sơ nha đầu trở về nói, nha đầu này tính tình giống ta, tính cách bướng bỉnh, nhà các huynh bao dung nhiều hơn một chút.”
Vệ Phù Dung thì không nỡ mà nắm tay Tô Hàm Sơ.
“Nói chuyện tử tế với Quân Mặc Diệp một chút, phu thê phải hòa thuận mới tốt, mẫu thân trở về trước, lần tới nghỉ ngơi, lại đến xem con.”
Đợi Tô phụ Tô mẫu rời đi sau, Tô Hàm Sơ bèn lấy một cái niêu đất từ trong tay nải ra.
“Thôi ma ma, dùng cái này hầm gà rừng, chỗ của ta còn có một ít hạt dẻ, đợi một lát lột ra bỏ vào trong cùng nhau hầm, rồi ban ngày ta đã mua một ít khoai lang và khoai tây, đặt trong củi lửa nướng, để mọi người đều có thể ăn một miếng nóng hổi.”
Tô Hàm Sơ nghe vậy đem đồ trong tay đều đưa cho Thôi ma ma.
Đi qua, ngồi xuống bên cạnh Quân Lý thị: “Phụ thân!”
Quân Lâm Phong nhìn nàng mở miệng nói.
“Sơ nha đầu, đối với cách làm vừa rồi của phụ thân, con có bất mãn trong lòng sao?”
Tô Hàm Sơ nghe vậy lắc đầu.
“Không có, quan hệ Trần gia và Quân gia mấy năm qua, đúng thật là không thể vì mâu thuẫn của con và Trần Tư Vũ mà đoạn tuyệt, hôm nay, cũng là Sơ Sơ khiến phụ thân khó xử rồi.”
Quân Lâm Phong nghe vậy vừa lòng gật đầu, nha đầu này mình không nhìn lầm, là một người biết điều, còn về tính tình cay nghiệt kia, cũng không phải chuyện xấu gì.
“Con có thể hiểu thì tốt, còn phải đa tạ thuốc của con, không có thuốc của con e là ta có thể tỉnh lại hay không cũng không biết, thuốc này con lấy đi, giúp Diệp Nhi bôi một chút đi! Nó cũng đã ăn không ít đòn rồi.”
Nói xong đem bình thuốc đưa cho Tô Hàm Sơ.
Tô Hàm Sơ nghe vậy cũng không đưa tay đi nhận, mà là mở miệng nói.
“Phụ thân người giữ lại đi, vừa rồi mẫu thân lại lén lút đưa cho con một bình, một lát sẽ giúp Quân Mặc Diệp bôi thuốc.”
Quân Lâm Phong nghe vậy thu bình thuốc lại, lúc này không nói chừng có thể cứu mạng trên đường lưu đày đấy.
“Được, con đi đi.”
Tô Hàm Sơ đi đến bên cạnh Quân Mặc Diệp ngồi xuống.
“Quân Mặc Diệp, chúng ta đi ra bên ngoài, ta bôi thuốc cho chàng lần nữa!”
Quân Mặc Diệp nghe vậy lạnh giọng mở miệng.
“Tô tiểu thư đã chuẩn bị từ hôn rồi, còn quan tâm sống chết của ta làm gì?”
Được, quả nhiên là vì câu nói này mà nổi giận, nghĩ đến lời mẫu thân nói, Tô Hàm Sơ kiên nhẫn giải thích.
“Khi đó ta nói mà không suy nghĩ, chàng tức giận vì chuyện này làm gì, đi thôi, ta đỡ chàng.”
Quân Mặc Diệp nghe vậy nhìn củi lửa không nói gì, thân mình cũng không động.
Tô Hàm Sơ đưa tay đi kéo hắn.
“Cho dù chàng không bôi thuốc, vậy thì chàng cũng phải quan tâm ta chứ? Ta cần phải ra ngoài một chút.”
Quân Mặc Diệp nghe vậy ngẩng đầu nhìn nàng một cái, rốt cuộc vẫn đứng dậy theo nàng ra ngoài.
Tô Hàm Sơ lại dùng nước linh tuyền trong không gian rửa lại cho hắn một lần, cơ bản chỗ bị tổn thương đều đã bắt đầu kết vảy, quả nhiên nước linh tuyền là một thứ tốt, sau khi bôi thuốc lại một lần nữa, băng bó lại cho hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






