Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Bị Tịch Biên Lưu Đày, Ta Tích Trữ Vật Tư Báo Thù Thay Phu Quân Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

Hiện tại con và Diệp Nhi đều dù sao cũng có vết thương trên người, nếu gặp chuyện gì trên đường, cũng có thể chăm sóc lẫn nhau.”

Nhiều năm qua, hai nhà có tình giao hảo như dây tơ rễ má, tất nhiên không thể vì mấy chuyện này mà trở mặt, Quân Lâm Phong nghe vậy thỏa hiệp nói.

“Vậy thì nghe nhạc mẫu.”

Trần lão phu nhân nhìn mẫu tử Trần Tư Vũ.

“Đồ không biết cầu tiến, còn không theo ta trở về.”

Trần lão phu nhân phát ra lời, người Trần gia cũng cùng nhau rời đi.

Lúc này Quân Lâm Phong mới nhìn về phía Vệ Phù Dung và Tô Lập Xuyên đứng sau lưng Vệ Phù Dung không biết đứng từ lúc nào, áy náy mở miệng.

“Tô huynh, Tô phu nhân, thực xin lỗi, đã khiến Sơ nha đầu chịu uất ức rồi, vốn là do ta liên lụy Tô gia, hiện tại……”

Tô Lập Xuyên nghe vậy lập tức mở miệng.

“Quân huynh, huynh nói gì vậy, giữa huynh và ta nói gì liên lụy không liên lụy, những năm về trước huynh phong quang, Tô gia nào có không được hưởng chút ánh sáng.”

Trắc thất của Quân Lâm Phong Quân Lý thị mở miệng nói.

“Lão gia, Tô lão gia, Tô phu nhân, không bằng chúng ta đi bên kia ngồi xuống nói chuyện đi, lão gia ông và công tử đều không nên đứng quá lâu.”

Tô Lập Xuyên nhìn Quân Lâm Phong trên trán mang theo một ít giọt mồ hôi, cũng vội vàng mở miệng.

“Đi, chúng ta đi qua ngồi xuống nói chuyện, huynh a, bình thường bảo huynh luyện võ nhiều huynh không nghe, hiện tại biết chưa, huynh nhìn xem ta, hiện tại đều có thể tự mình đi rồi.”

Vệ Phù Dung đẩy đẩy Tô Hàm Sơ, ra hiệu nàng đi đỡ Quân Mặc Diệp.

Tô Hàm Sơ thấy ánh mắt của mẫu thân, đành phải mím môi đi qua, vươn tay đi đỡ Quân Mặc Diệp.

“Con đấy, đã là phu quân của mình nguyện ý bảo vệ con, con nhắc đến thư từ hôn làm gì, sợ là Quân Mặc Diệp bây giờ là nổi giận rồi, một lát nữa con tìm cơ hội dỗ dành cho tốt.”

Tô Hàm Sơ mím môi, nhỏ giọng mở miệng.

“Nhưng mà mẫu thân của chàng thật sự không thích con mà, mẫu thân, ngày tháng gian khổ một chút cũng không có gì, nhưng mà muốn nữ nhi nhìn sắc mặt người khác mà sống, nữ nhi là không muốn.

Hơn nữa mẫu thân chàng đã quyết định muốn Trần Tư Vũ vào cửa, cho dù sau này nữ nhi sống một mình đến hết đời, cũng không muốn ăn một chén cơm khó nuốt.

Huống chi, hiện tại cũng không phải ở Hoàng thành, ngày tháng sau này còn khó khăn hơn nữa, trong đầu nữ nhi đều là làm sao trải qua ngày tháng tiếp theo, không thể ngày nào cũng cùng Trần Tư Vũ đấu tới đấu lui lãng phí thời gian.”

Nam nhân Tô gia đều không có thiếp thất, Vệ Phù Dung ngược lại tán thành cách nghĩ của nữ nhi mình, cái hậu viện này, nữ nhân nhiều thì chuyện nhiều.

“Con là một người có chủ kiến, bất kể làm gì, mẫu thân đều ủng hộ con lựa chọn, vốn dĩ Tô gia chúng ta cũng không có thiếp thất gì đó.

Nhưng mà con sống cùng Quân Mặc Diệp, có xích mích với mẫu thân của nó, cha chồng con cũng là một người biết lý lẽ, hai chữ từ hôn sau này cũng đừng nhắc đến nữa, Quân Mặc Diệp còn đang bị thương đấy!

Đợi đến Tây Bắc, nếu nhà bọn họ thật sự muốn cưới Trần Tư Vũ, vậy con nói lại, dù sao ta với phụ thân con còn có sức lực, trồng trọt cũng có thể nuôi nổi con.”

Quân Mặc Diệp nửa dựa vào tường, nhìn Tô Hàm Sơ cùng mẫu thân nàng thì thầm to nhỏ, lại rũ mắt, cúi đầu nhìn mặt đất.

Quân Lâm Phong thì đang dựa vào tường, nói gì đó với Tô Lập Xuyên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc