Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Bị Tịch Biên Lưu Đày, Ta Tích Trữ Vật Tư Báo Thù Thay Phu Quân Chương 24

Cài Đặt

Chương 24

“Vết thương bắt đầu kết vảy, chắc là rất nhanh sẽ lành, sáng mai chúng ta tìm cơ hội lại bôi thuốc một lần.”

Trải qua việc bôi thuốc ban ngày, Quân Mặc Diệp ngược lại không có sự xấu hổ như khi mới bôi thuốc lần đầu, sau khi bôi thuốc xong, hai người còn ở bên suối nhỏ bên ngoài rửa tay.

Không ai còn nói chuyện, trên đường về, Tô Hàm Sơ thuận tay hái một ít lá xem ra sạch sẽ lại lớn.

Sau khi về, Tô Hàm Sơ mới chú ý tới, trong miếu đổ nát căn bản không có chỗ chứa nhiều người như vậy, rất nhiều người chỉ có thể ở mái hiên và góc tường tạm bợ.

Sắc mặt của mọi người đều bao trùm mệt mỏi, khi là mẫu thân thu mình lại bên cạnh tường, ôm đứa con của mình thật chặt, có người dùng thân thể che chắn, cho con ăn bánh màn thầu mà nha sai phát.

Thỉnh thoảng cũng có người lén ăn đồ mua ban ngày, cơ bản đều là bánh bao và bánh bột, đều là người trong nhà đưa ngân lượng tới.

Những người không có bạn bè người thân tới đưa ngân lượng, chỉ có thể dựa vào màn thầu nha sai phát qua ngày.

Hạt dẻ nướng chín, Tô Hàm Sơ dùng lá bao một ít, đi đến bên cạnh Quân Lâm Phong.

“Phụ thân, người vừa tỉnh lại, đệ đệ muội muội tuổi lại nhỏ, các người sợ là đã sớm đói bụng, hạt dẻ này là con đi nhặt, ăn trước, đợi một lát chúng ta đều có thể uống được một nửa bát canh gà.”

Quân Lâm Phong giơ tay nhận lấy một gói hạt dẻ, ân cần mở miệng.

“Con có giữ lại cho mình không?”

Tô Hàm Sơ nghe vậy cười mở miệng.

“Con nhặt nhiều, bên cạnh củi lửa còn nè! Mọi người đều có ạ.”

Lại đi về bên cạnh củi lửa tiếp tục xới hạt dẻ, nhìn thấy chín rồi thì bỏ vào trên lá cây, đại khái mười hạt.

Tô Hàm Sơ vẫn là cầm tới bên cạnh Trần Ôn Kiều, đưa hạt dẻ đưa cho bà ta, dù sao một nhà cãi nhau là một chuyện, cũng không thể vẫn luôn cứng ngắc như vậy.

“Mẫu thân, ăn trước vài hạt hạt dẻ đi!”

Trần Ôn Kiều không nghĩ đến nàng lại đưa tới cho mình, lại cảm thấy nàng chẳng qua là đang làm bộ làm tịch, bèn dời mặt sang một bên.

“Làm bộ làm tịch...”

Quân Lâm Phong lạnh lùng nhìn bà ta một cái.

“Ôn Kiều, cầm lấy, về sau đừng có làm khó dễ người khác cũng đừng làm khó chính mình, nếu mà bà ở bên Quân gia này không sống được, vậy thì bà đi Trần gia.”

Trần Ôn Kiều nghe vậy đành phải miễn cưỡng đưa tay nhận lấy.

Tô Hàm Sơ nhíu mày, sau đó lại về chỗ củi lửa.

Tiếp tục đem hạt dẻ lấy ra một ít, đặt trước mặt Quân Mặc Diệp, rồi chia cho mấy người Bình Nhi vài hạt.

Lại đem khoai lang và khoai tây xới ra.

Quân Mặc Diệp thấy nàng vẫn luôn bận rộn, ăn hai hạt dẻ sau đó thấy nàng không có ý tới đây, sắc mặt vừa xoắn xuýt vừa xoắn xuýt, mới mở miệng nói.

“Tô Hàm Sơ, lại đây.”

Tô Hàm Sơ nghe vậy đưa que củi đưa cho Bình Nhi, ra hiệu nàng ấy chú ý đừng để khoai tây khoai lang bị nướng khét.

Đi đến bên cạnh Quân Mặc Diệp.

“Làm sao vậy?”

Quân Mặc Diệp giơ tay kéo ống tay áo của nàng.

“Ngồi xuống đi, nàng vẫn luôn bận rộn, không mệt mỏi sao? Nhiều người như vậy, chỉ có một mình nàng là làm được phải không?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc