Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Bị Tịch Biên Lưu Đày, Ta Tích Trữ Vật Tư Báo Thù Thay Phu Quân Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Tô Hàm Sơ cảm động, vội vàng lấy ra vài tờ ngân phiếu và hai thỏi bạc từ trong không gian, nhét ngược lại vào ống tay áo Vệ Phù Dung. Nàng còn tiện tay nhét thêm hai chiếc bánh bao nóng hổi vào bọc hành lý của bà, không dám đưa nhiều sợ bị phát hiện.

“Mẫu thân, con có giấu được không ít bạc, người cứ giữ lấy số này mà dùng. Thời gian không còn nhiều, con phải đi đây. Tối nay khi nghỉ ngơi, con sẽ lén đến tìm mọi người sau.”

Nói xong, nàng đứng dậy, nhanh chóng rời đi để tránh bị nha sai chú ý.

Vệ Phù Dung vươn tay định níu con lại nhưng chỉ chạm hụt vào ống tay áo nàng. Bà đành ngậm ngùi cất đồ đạc đi, định bụng tối nay sẽ tìm cơ hội đưa lại cho nữ nhi.

Tô Hàm Sơ quay trở lại chỗ Quân Mặc Diệp đang nghỉ ngơi cùng đám người Trần gia. Nàng thực sự không muốn lại gần đám người phiền phức đó chút nào, nhưng tình thế bắt buộc, đành thở dài bất đắc dĩ bước tới.

Vừa đến nơi, nàng đã nghe thấy giọng nói chua loét, đầy mỉa mai của Trần Tư Vũ:

“Ôi chao, Tô Đại tiểu thư đây là vừa đi ăn uống no nê ở bên Tô gia về rồi sao? Bỏ mặc phu quân đang đau đớn, cha chồng mẹ chồng già yếu ở đây, không biết xấu hổ là gì nữa.”

Tô Hàm Sơ liếc nhìn vẻ mặt đắc ý, vênh váo của Trần Tư Vũ. Bên cạnh nàng ta còn có một thiếu nữ trạc tuổi, dáng người cao ráo - Trần Tư Đình. Tô Hàm Sơ lạnh lùng đáp trả:

“Đây là chó hoang nhà ai sổng chuồng thế này? Thấy người là chồm lên muốn cắn càn à?”

Trần Tư Vũ nghe vậy thì tức điên người, xông tới định giơ tay tát vào mặt Tô Hàm Sơ.

“Con tiện nhân này! Ngươi dám mắng ta là chó sao?”

Tô Hàm Sơ nhanh như cắt, nắm chặt lấy cổ tay nàng ta, dùng sức hất mạnh ra.

“Trần Tư Vũ, ta đã cảnh cáo ngươi rồi, đừng có dại dột mà chọc vào ta. Nếu không ta nhất định sẽ không khách khí đâu!”

Bị hất mạnh bất ngờ, Trần Tư Vũ loạng choạng ngã sóng soài xuống đất, tay bị trầy xước rướm máu. Trần Tư Đình bên cạnh hoảng hốt vội vàng đỡ tỷ tỷ dậy.

“Đại tỷ! Tỷ có sao không?”

Rồi nàng ta quay sang trừng mắt nhìn Tô Hàm Sơ, giọng trách móc:

“Tô tiểu thư, chỉ là tranh cãi giữa nữ nhi với nhau thôi mà, sao ngươi lại ra tay tàn nhẫn như vậy? Ngươi thật sự quá độc ác!”

Tô Hàm Sơ ung dung lấy khăn tay ra lau tay, vẻ mặt đầy ghét bỏ như vừa chạm vào thứ gì bẩn thỉu:

“Ta trời sinh vốn lương thiện, nhưng đối với những kẻ ngu ngốc thích tự tìm đường chết, ta chủ yếu là giúp họ thỏa mãn ý nguyện mà thôi. Vì vậy, xin hai vị tiểu thư Trần gia cao quý làm ơn tránh xa ta ra một chút. Tránh cho các người bị thương, mà cũng đỡ làm bẩn tay ta.”

Hai tỷ muội Trần Tư Vũ nhìn động tác lau tay đầy khinh miệt của nàng, mặt mày tái mét vì tức giận, trong mắt rực lên ngọn lửa căm hờn.

“Tô Hàm Sơ! Con tiện nhân…”

Trần Tư Vũ từ trước đến nay chưa từng bị ai đánh, che mặt lại, giọng nói sắc bén gào lên.

"Tô Hàm Sơ, ta liều mạng với ngươi."

Toàn thân lao về phía Tô Hàm Sơ.

Tô Hàm Sơ căn bản không để ý tới sự xông tới của nàng ta, trực tiếp giẫm chân phải sang một bên, thân thể nghiêng người, dễ dàng tránh được thân thể của Trần Tư Vũ, rồi giơ chân đá một cái.

Trần Tư Vũ thành công ngã sõng soài ra xa hai bước.

Trên mặt và quần áo đều dính đầy đất.

"A a a, Tô Hàm Sơ, con tiện nhân ngươi… Ta muốn giết chết ngươi!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc