Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Bị Tịch Biên Lưu Đày, Ta Tích Trữ Vật Tư Báo Thù Thay Phu Quân Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

Trần Tư Đình chuẩn bị ra tay, Tô Hàm Sơ liếc mắt nhìn nàng ta một cái: "Trần Nhị tiểu thư muốn thử xem sao?"

Trần Tư Đình đành phải đỡ Trần Tư Vũ: "Đại tỷ, tỷ sao rồi? Không sao chứ? Chúng ta đi xin tổ mẫu làm chủ!"

Mẫu thân Trần Tư Vũ, Trần Phương thị là người đầu tiên xông tới bảo vệ nữ nhi mình.

"Tô Hàm Sơ, ngươi thật to gan, lại dám đánh nữ nhi ta." Nói xong liền giơ tay định đánh Tô Hàm Sơ.

Tô Hàm Sơ giơ tay giữ lấy tay bà ta: "Nữ nhi bà không biết xấu hổ, lại đưa tới cửa cho ta đánh, còn có thể trách ta được sao?"

Lão phu nhân Trần gia chống gậy trúc đi tới, bên cạnh còn có thêm hai người con dâu Trần gia, và mẫu thân của Quân Mặc Diệp.

"Loạn, loạn rồi, lại dám ra tay với trưởng bối, Ôn Kiều, con còn không quản con dâu không biết trời cao đất rộng này của con."

Trần Ôn Kiều thấy Tô Hàm Sơ phản nghịch như vậy, vội vàng quát mắng.

"Tô Hàm Sơ, mau xin lỗi Tư Vũ."

Tô Hàm Sơ liếc nhìn Trần Ôn Kiều một cái, bà mẹ chồng của mình xem ra là không phân rõ trắng đen, chuẩn bị giúp người thân chứ không giúp lẽ phải rồi.

"Mẫu thân, con không có làm sai, cho nên sẽ không xin lỗi."

Trần Ôn Kiều không ngờ lời mình nói lại không có tác dụng gì, thêm nữa mình từ thân phận cao quý của Tần vương phi biến thành thường dân bị lưu đày, trong lòng cũng vô cùng ức chế.

"Còn là xuất thân danh môn nữa chứ? Chút lễ nghi giáo dưỡng cũng không có, hôm nay người mẹ chồng như ta sẽ dạy dỗ ngươi một trận."

Bà ta bước tới định ra tay đánh người.

Tô Hàm Sơ không nhịn được nhíu mày.

Đây là mẫu thân của Quân Mặc Diệp, mẹ chồng danh chính ngôn thuận của nàng, nàng không thể nào đánh trả được, nhưng cũng không thể để bà ta đánh nàng.

Đột nhiên một tiếng.

"Mẫu thân…" Chỉ thấy Quân Mặc Diệp được Lưu Sơn đỡ đi lại một cách khó khăn.

Trần Ôn Kiều thấy nhi tử mình tới, vội vàng tới đỡ hắn.

"Diệp Nhi, sao con không nghỉ ngơi cho tốt?"

Quân Mặc Diệp nhìn Tô Hàm Sơ rồi mới nói với mẫu thân mình.

"Mẫu thân, việc này nhi tử đã nhìn thấy rõ, là Tư Vũ khiêu khích trước, Hàm Sơ không có làm sai gì."

Trần Ôn Kiều nghe vậy thì mặt đỏ lên.

Tô Hàm Sơ nghe lời bênh vực mình của hắn, ngẩng đầu nhìn hắn một cái, nam nhân này xem ra vẫn là một người phân biệt rõ ràng.

Trần Phương thị thấy không thể báo thù cho nữ nhi mình, bèn bắt đầu ồn ào.

"Vậy Quân Mặc Diệp, ý ngươi là Tư Vũ của ta là người ngoài sao? Những năm này, Trần gia đối với ngươi như thế nào trong lòng ngươi không biết sao? Cống hiến bấy nhiêu năm, cuối cùng Trần gia lại trở thành người ngoài sao?"

Sắc mặt Trần lão phu nhân cũng trở nên vô cùng khó coi.

Quân Mặc Diệp cau mày, trên khuôn mặt có vẻ khó xử.

"Ngoại tổ mẫu, đại cữu mẫu, ta không có phủ nhận Trần gia, sự giúp đỡ của Trần gia trong những năm này ta cũng ghi nhớ trong lòng, chỉ là Hàm Sơ là thê tử ta cưới hỏi đàng hoàng, Tư Vũ lại ba lần bốn lượt gây khó dễ cho nàng ấy, quả thực có chút vô lý rồi."

Trần Tư Vũ thấy Quân Mặc Diệp bảo vệ Tô Hàm Sơ, trong mắt lập tức rơi lệ, nhìn Quân Mặc Diệp đầy thương hại.

"Biểu ca, sao có thể nói ta như vậy?"

Quân Mặc Diệp nghe vậy nhìn Trần Tư Vũ.

"Tư Vũ, đây là lưu đày, không phải Hoàng Thành, ngoan ngoãn một chút, giữ lại chút sức lực để đi đường đi."

Rồi nhìn Trần lão phu nhân cúi đầu nói.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc