Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Quần áo lụa là của Tô Thiên Dung, Tô Viễn Trình cũng là do mẫu thân ta sai người may đo cẩn thận cho. Ngay cả chức quan nhàn hạ béo bở của nhị thúc trước đây cũng là nhờ vào uy danh lẫy lừng của phụ thân ta mà có được, đúng không? Bây giờ trong nhà vừa xảy ra chuyện thì bà liền trở mặt không nhận người thân? Lại còn có thể thốt ra những lời vô ơn bạc nghĩa một cách trơ trẽn như vậy, da mặt của nhị thẩm e rằng còn dày hơn cả tường thành hoàng cung đấy!”
Tô Dương thị sững người, không ngờ Tô Hàm Sơ, đứa cháu gái thường ngày ít nói, vừa xuất hiện đã buông lời sắc bén, châm chọc sâu cay như vậy. Bà ta tức đến tím mặt, lắp bắp:
“Trưởng bối đang nói chuyện, một đứa ranh con như ngươi xen vào làm gì? Quả nhiên là đứa con hoang dã lớn lên ở biên cảnh, đúng là đồ thô lỗ, không có giáo dục…”
Ôi chao, đúng là thúc thúc có thể nhịn, nhưng thẩm thẩm này thì không thể nhịn được nữa rồi. Tô Hàm Sơ khẽ cười một tiếng đầy khinh miệt:
“Ha! Nghe giọng điệu của nhị thẩm có vẻ rất khinh thường những tướng sĩ đang ngày đêm đổ máu đóng giữ biên cương nhỉ? Xin thưa với bà, nếu không có những tướng sĩ dũng cảm nơi biên cương đó liều mình bảo vệ bờ cõi, thì nhị thẩm lấy đâu ra những ngày tháng ăn sung mặc sướng, hưởng thụ thái bình trong hoàng cung suốt bao năm qua?”
Tô Dương thị nghẹn họng, định gân cổ lên cãi tiếp thì bị Tô Nghiêm thị của tam phòng Tô gia vội vàng kéo tay can ngăn:
“Được rồi nhị tẩu, bớt một câu đi! Lát nữa còn phải đi đường dài, giữ sức mà nghỉ ngơi một chút đi!”
Vệ Phù Dung lúc này mới bước tới, nắm chặt lấy tay Tô Hàm Sơ, đôi mắt rưng rưng: "Sơ Sơ, con của ta! Cuối cùng mẫu thân cũng gặp được con rồi. Con có sao không? Có bị thương ở đâu không?”
Tô Hàm Sơ cảm nhận được hơi ấm và sự quan tâm chân thành từ bàn tay mẫu thân, trong lòng dâng lên một niềm xúc động khó tả.
“Mẫu thân, con không sao, người yên tâm đi, con vẫn khỏe mạnh lắm. Người và phụ thân, nhị ca, đệ đệ cùng tổ mẫu mọi người thế nào rồi?”
Vệ Phù Dung kéo nàng ra một góc khuất, thì thầm:
“Bọn ta đều ổn cả. Chỉ là phụ thân con bị đánh đòn hơi nặng, nhưng ông ấy thân thể cường tráng, quen chịu đòn roi nơi sa trường rồi. Ta đã lén giấu được một ít thuốc kháng viêm, trên đường đi ta nghiền nát rồi bôi lên vết thương cho ông ấy, chắc sẽ nhanh khỏi thôi.”
Nghe vậy, Tô Hàm Sơ mới yên tâm phần nào. Phụ mẫu nàng đều là những người dạn dày sương gió, từng vào sinh ra tử trên chiến trường, nên việc xử lý vết thương chắc chắn họ có kinh nghiệm.
“Vậy thì tốt quá rồi.”
Nàng lén lấy ra một lọ thuốc trị thương thượng hạng từ trong tay áo, dúi vội vào tay Vệ Phù Dung.
“Mẫu thân, đây là thuốc trị thương cực tốt, người mau cầm lấy. Hiện tại con phận gái đã xuất giá, lại đang trong cảnh dầu sôi lửa bỏng, sợ là không thể kề cận chăm sóc mọi người chu đáo được. Mọi người phải tự bảo trọng, chăm sóc bản thân thật tốt nhé.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


