Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Bị Tịch Biên Lưu Đày, Ta Tích Trữ Vật Tư Báo Thù Thay Phu Quân Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

Cứ thế, họ lầm lũi đi bộ suốt ba canh giờ liền mới ra khỏi được cổng thành, đến được đình tiễn biệt cách Hoàng thành mười dặm. Tại đây, nha sai cho phép dừng chân nghỉ ngơi. Người thân, bạn bè của những kẻ bị lưu đày có thể đến đây tiễn đưa lần cuối, lén lút dúi cho chút tiền bạc, đồ ăn thức uống hay quần áo ấm.

Đám nha sai cũng biết điều, nhắm một mắt mở một mắt cho qua chuyện. Dù sao thì chút tiền bạc còm cõi của đám tội nhân này trên đường lưu đày, sớm muộn gì cũng sẽ chảy vào túi tham của họ mà thôi.

“Nghỉ ngơi ở đây nửa canh giờ! Sau đó tiếp tục lên đường!” Tiếng nha sai quát lớn.

Tô Hàm Sơ nheo mắt nhìn về phía xa, thấy phụ mẫu mình đang đứng thấp thoáng dưới gốc cây cổ thụ, bên cạnh còn có người của nhị phòng và tam phòng Tô gia. Nàng đã xuyên vào thân xác này, chiếm lấy cuộc đời của nguyên chủ, đương nhiên phải thay nàng ấy làm tròn đạo hiếu. Nàng thầm hy vọng có thể chung sống hòa thuận, bù đắp cho phụ mẫu Tô gia.

“Quân Mặc Diệp, ta đi sang phía phụ mẫu ta một chút.”

Nói xong, chẳng cần đợi Quân Mặc Diệp đồng ý hay phản đối, nàng đã nhanh chân chạy về phía Tô gia.

Chưa đến nơi, nàng đã nghe thấy tiếng cãi vã ồn ào vọng lại.

Là giọng chua ngoa của nhị thẩm Tô Dương thị, người của nhị phòng Tô gia, đang tức giận phàn nàn oang oang:

“Kiếp trước không biết ta đã tạo nghiệp chướng gì mà kiếp này lại gả vào cái nhà xui xẻo này! Không được hưởng chút phúc lộc nào thì chớ, giờ lại còn bị liên lụy, phải cuốn gói đi lưu đày cùng. Tại sao đại ca làm điều sai trái mà chúng ta lại phải chịu tội lây chứ? Ông trời thật không có mắt!”

Tô Lập Xuyên mặt sầm lại đen sì, nhưng ông là nam nhi đại trượng phu, lại đang bị thương nặng sau trận đòn, phải dựa nửa người vào gốc cây để đứng vững, nên không tiện đôi co với phụ nhân.

Ngược lại, mẫu thân của Tô Hàm Sơ là Vệ Phù Dung lạnh lùng lên tiếng đáp trả: "Nhị đệ muội, chúng ta là người một nhà, có phúc cùng hưởng có họa cùng chia. Bây giờ muội thốt ra những lời vô tình này, quả thực khiến người ta đau lòng đấy.”

Tô Dương thị nghe vậy thì bĩu môi khinh khỉnh, vẻ mặt không còn chút tôn trọng nào đối với vị đại tẩu quyền quý như trước đây:

“Ôi chao, đại tẩu à, lời này ta nghe không lọt tai đâu nhé. Cái gì mà gọi là cùng hưởng cùng chịu chứ? Khi Tô gia đang thời kỳ huy hoàng, vinh hoa phú quý thì một mình đại ca hưởng trọn, còn nhị phòng bọn ta có được xơ múi gì đâu? Giờ có họa thì lại bắt bọn ta gánh chung, thật là nực cười! Có phúc thì quên, có họa thì nhớ, đúng là thói đời!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc