Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Bị Thiếu Niên Miêu Cương Hạ Cổ Tình Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Hạ An hàm hồ nói: "Nghe nói là có liên quan đến tế sư của bọn họ, tớ cũng không rõ lắm."

Tế sư?

Lục Thời ngẩn người một chút, trong đầu bỗng nhiên hiện lên một đường nét mơ hồ.

Hạ An: "À đúng rồi, Tiểu Bàn còn nói ở thôn của bọn họ có một vị vu y cực kỳ lợi hại, chuyên chữa các loại bệnh nan y, nói không chừng anh ta có thể chữa khỏi chứng mất ngủ của cậu đấy?"

Lục Thời hoàn hồn, khẽ gật đầu một cái, trong lòng vẫn còn đang nghĩ ngợi về tế sư mà Hạ An vừa nói.

Cậu cảm thấy hình như cậu từng trải qua hoàn cảnh này, hoặc là đã từng nghe ở đâu rồi, luôn có một loại cảm giác quen thuộc lan ra trong lòng cậu.

Nghe thấy cuộc trò chuyện của bọn họ, Tiểu Bàn chen vào một câu: "Y thuật của đại vu lợi hại lắm đó, người trong trại của bọn tớ đều đến chỗ anh ấy khám bệnh, hơn nữa đại vu không chỉ có y thuật cao siêu, anh ấy còn giỏi luyện cổ nữa."

"Cổ?"

Nghe thấy loại đồ vật chỉ xuất hiện trong truyền thuyết này, mọi người đều hứng thú.

Tiểu Bàn nhìn xung quanh, cười híp mắt muốn hù dọa bọn họ: "Chính là loại cổ trùng sẽ chui vào trong cơ thể cậu, bò tới bò lui trong cơ thể cậu như trên TV ấy."

"Vậy có phải còn cần phải tìm đại vu giải cổ không? Có ai trúng cổ chưa?"

Tiểu Bàn cười hì hì: "Trúng cổ rồi thì đương nhiên là cần phải giải cổ rồi."

"Thật sự có người hạ cổ à?"

"Cái đầu óc yêu đương đó dẹp qua một bên đi, có loại cổ nào xoay chuyển vận thế không? Tớ thấy gần đây tớ xui xẻo quá."

Tiểu Bàn chán nản nói: "Các cậu tưởng cổ trùng là rau cải trắng cả sao!"

"Có phải ai người Miêu tộc các cậu cũng biết luyện cổ không? Cậu có biết không? Sao tớ chưa từng nghe cậu nói bao giờ vậy?"

Tiểu Bàn: "Đây là vu khống nhá, tớ đâu có biết luyện cổ, mà cổ thật sự lợi hại thì chỉ có Đại Vu mới biết thôi."

"Vậy Đại Vu của các cậu có nhận đệ tử không?"

"Nhận đệ tử cần điều kiện gì? Tớ cũng muốn học."

"Tôi muốn bỏ tiền lớn mua cổ tình, hạ nó lên người bạn trai cũ của tớ!"

"Vậy nên rốt cuộc có cổ chuyển vận không?"

Nhìn bọn họ ồn ào như vậy, Lục Thời không nhịn được mỉm cười.

Hạ An thấy vậy, tiếp tục khuyên nhủ: "Thế nào rồi, Miêu tộc, tế sư, cổ trùng những thứ này đối với chúng ta mà nói quá thần bí rồi, có hứng thú cùng đi tìm hiểu một chút không?"

Lục Thời không quá hứng thú cổ trùng, chỉ là mỗi lần nghe thấy hai chữ "tế sư", trong lòng cậu luôn có một loại cảm giác kỳ lạ, giống như bị cái gì đó dẫn dắt, khiến cậu muốn đi tìm hiểu về câu chuyện của tế sư Miêu tộc.

Câu lắc lắc ly bia trong tay, đồng ý: "Được thôi, khi nào thì xuất phát?"

Hạ An cười nói: "Biết ngay cậu sẽ đồng ý mà, bọn tớ hẹn ngày kia xuất phát rồi, đến lúc đó tớ sẽ qua đón cậu."

Lục Thời gật đầu một cái, cậu lười biếng tựa vào ghế sofa, đầu ngón tay đỏ ửng một chút, nhả ra một làn khói thuốc nhàn nhạt, nhìn nam nữ đang lắc lư thân thể trong sàn nhảy, tâm trí trống rỗng.

Mãi đến 4 giờ sáng, Lục Thời mang theo một thân mùi rượu về nhà.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc