Tình trạng thiếu ngủ khiến cả thể chất lẫn tinh thần của cậu đều mệt mỏi rã rời.
Theo lời khuyên của bác sĩ, cậu chuyển sang khoa tâm lý. Kết luận cuối cùng là: có lẽ một phần do nguyên nhân tâm lý gây ra, cậu cần giữ thái độ lạc quan, thả lỏng toàn thân rồi hãy thử đi vào giấc ngủ.
Cuối cùng, bác sĩ đề nghị cậu nên ra ngoài đi dạo nhiều hơn, ngắm nhìn thế giới bên ngoài, thay đổi tâm trạng, biết đâu bệnh tình sẽ khá hơn.
Lục Thời mặt không cảm xúc rời khỏi bệnh viện. Lời khuyên này thì khác gì bảo người ta uống nhiều nước ấm vào chứ?
Hơn nữa, cậu cũng không hề có trạng thái tinh thần căng thẳng cao độ, vẫn luôn ở trong trạng thái buông thả, mỗi ngày đều nằm ở nhà, không có những lo lắng mua nhà mua xe như những người cùng tuổi, vậy sao cậu lại không vui được?
Nghe vậy, Hạ An cười ha hả, vỗ vai Lục Thời an ủi: "Này, thật ra thì tớ thấy bác sĩ nói cũng đúng đấy, ra ngoài đi dạo nhiều, hít thở không khí trong lành nhiều, dù sao cũng tốt hơn cả ngày ở nhà, biết đâu đi du lịch vui vẻ, bệnh tình sẽ thuyên giảm."
Lục Thời liếc cậu ấy một cái rồi không nói gì.
Hạ An đặt ly bia xuống, ợ một tiếng no nê, nói: "Cho nên lần này gọi cậu ra là để cậu giải sầu đấy, vừa nãy bọn tớ còn đang bàn bạc kỳ nghỉ dài như vậy, chi bằng rủ nhau đi du lịch, cậu thấy thế nào?"
Trước khi tốt nghiệp bọn họ đã có kế hoạch nói là muốn đi đây đi đó, nhân lúc còn trẻ, nhân lúc sự nghiệp còn chưa bắt đầu, còn có thời gian đi chơi, cứ thỏa sức vui chơi đi, đợi du lịch về rồi thì nên thu tâm lại thôi.
Lục Thời nghe bọn họ nói kế hoạch du lịch mấy lần rồi, nhưng cậu không thích ra ngoài, cho nên không có hứng thú với chuyện du lịch này.
Cậu tựa lưng vào ghế sofa, ngửa đầu nhìn lên trần nhà, có chút thất thần: "Mấy cậu đi đi, nhớ mua cho tớ chút quà lưu niệm là được."
Hạ An biết ngay là cậu sẽ từ chối mà, khẽ hừ một tiếng: "Phải làm theo lời bác sĩ dặn đấy, hơn nữa tớ đăng ký cho cậu rồi."
Lục Thời bất đắc dĩ nói: "Đi đâu?"
Hạ An cười thần bí hề hề: "Cậu đoán thử xem?"
Hạ An bĩu môi: "Đâu phải nhặt nấm, bọn tớ định đi thám hiểm!"
Lục Thời: "Thám hiểm?"
Hạ An chỉ chỉ Tiểu Bàn đang chơi xúc xắc ở bên kia, nói: "Nhà Tiểu Bàn ở một thôn nhỏ ở Vân Nam, ở chỗ bọn họ có một khu rừng nguyên sinh rất lớn, Tiểu Bàn chẳng phải là blogger du lịch đấy sao, mấy hôm nữa cậu ấy về nhà, định làm mấy số video thám hiểm ngoài trời, bọn tớ muốn đi theo chơi, thám hiểm rừng nguyên sinh, vừa nghe thôi đã thấy kích thích rồi."
Lục Thời theo tầm mắt của cậu ấy nhìn về phía Tiểu Bàn đang chơi xúc xắc, nhớ mang máng Tiểu Bàn là một streamer nhỏ về du lịch, hồi còn ở trường học đã thích nghịch điện thoại mỗi ngày, đi đến đâu chụp đến đó.
Hạ An: "Hơn nữa Tiểu Bàn nói rồi, không lâu sau ở thôn cậu ấy sẽ có một buổi tế thần, còn có cả lửa trại các kiểu nữa, dẫn bọn tớ đi mở mang tầm mắt."
Không biết vì sao, khi nghe thấy 2 chữ "tế thần", lông mày Lục Thời giật giật, có một loại cảm giác bất an mơ hồ lan tràn trong lòng.
Lục Thời: "Lễ tế gì?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)