Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Bị Thiếu Niên Miêu Cương Hạ Cổ Tình Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

"Meo." Con mèo nhỏ màu xám trắng dùng đuôi cọ cọ vào chân cậu.

Lục Thời xoa xoa đầu nó, từ trong tủ lôi ra một hộp thức ăn cho mèo, đặt trước mặt nó: "Ăn đi."

Nhìn con mèo nhỏ ăn ngấu nghiến thịt, Lục Thời cười nói: "Bình thường papa có bỏ đói con đâu chứ?"

Con mèo nhỏ từng chút từng chút liếm sạch sẽ hộp thức ăn, Lục Thời lau miệng cho nó một cái, vừa xoa đầu nó vừa nói: "Papa phải đi xa một chuyến, con chỉ có thể đến tiệm thú cưng ở vài ngày thôi."

Mặc dù trong nhà có máy cho ăn tự động, nhưng cậu lo để mèo con ở nhà một mình. Nếu chỉ đi hai, ba ngày thì không sao, nhưng chuyến này có thể đi nửa tháng, thậm chí một tháng, để tránh xảy ra bất trắc gì, vẫn nên đưa mèo con đến tiệm thú cưng thì ổn thỏa hơn.

Con mèo nhỏ không hiểu lời cậu nói, chỉ một mực cọ cọ vào chân cậu làm nũng.

Lục Thời rất hưởng thụ cảm giác bị mèo con bám dính, trên môi cậu hiện lên một nụ cười: "Đáng tiếc đường đi quá xa, mà còn là đi thám hiểm rừng rậm, nếu không papa đã dẫn con cùng đi du lịch rồi."

"Meo..."

Lục Thời dùng cần câu mèo chơi với nó một hồi.

"Ting."

Chiếc điện thoại đặt trên tủ rung lên một cái, Lục Thời liếc mắt một cái, là tin nhắn Hạ An gửi tới.

[Tiểu Vũ đã lập một phần danh sách mua sắm, thiếu cái gì thì mua cái đó, ngày mai dọn dẹp hành lý cho tốt, sáng sớm ngày kia tớ đến dưới tầng nhà cậu đón cậu, tám giờ không gặp không về.]

Lục Thời liếc mắt một cái, bên trong rất nhiều đồ cậu đều không có, nhưng bây giờ quá muộn rồi, trung tâm thương mại đã đóng cửa rồi, vẫn là ngày mai hãy mua vậy.

Lục Thời xoa xoa đôi mắt mệt mỏi.

Đã sắp năm giờ rồi, cậu vẫn không có chút buồn ngủ nào.

Tiếng nước tí tách vang lên từ phòng tắm, nước trong bồn tắm tràn ra ngoài.

Lục Thời cầm một bộ đồ ngủ đi vào phòng tắm, hơi nước nóng hổi xông đỏ mặt hắn.

Cậu nằm trong bồn tắm nhắm mắt nghỉ ngơi chút, trong đầu cậu đột nhiên nhớ lại lời Tiểu Bàn nói.

"Tế sư?"

"Sư tổ là sự tồn tại trong truyền thuyết."

"Cũng là thần minh mà chúng ta cung phụng."

Khi nói đến tế sư, Tiểu Bàn thu lại vẻ nghịch ngợm, trong lời nói và thần thái không khó để nhìn ra sự kính trọng của cậu ta đối với tế sư.

Lục Thời thở phào một hơi.

Thôi vậy, dù sao cũng không liên quan đến cậu, hà tất lãng phí tinh lực đi nghĩ về một nhân vật sống trong truyền thuyết.

Một hồi sau, Lục Thời mới từ phòng tắm đi ra, cầm lấy lọ thuốc ngủ đặt ở đầu giường, đổ ra mấy viên thuốc màu trắng, lẩm bẩm: "Hy vọng lần này có thể ngủ lâu hơn một chút."

Dược hiệu đến nhanh hơn so với tưởng tượng.

Video ngắn phát trên điện thoại còn chưa kết thúc thì Lục Thời đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Xung quanh đều là những cây cao chót vót, thân cây trơ trụi, không có sức sống, dường như còn ngửi thấy một mùi mục nát khô héo.

Mọi âm thanh đều im bặt.

Yên tĩnh đến mức khiến người ta rợn cả tóc gáy.

"Kẽo kẹt..."

Tiếng cành khô dưới chân đánh thức Lục Thời đang ngẩn người.

Cậu bị sương mù bao phủ, lang thang trong rừng một cách vô định.

Cho đến khi một con bướm màu xanh xuất hiện trước mắt cậu, vờn quanh cậu.

Lục Thời vươn tay, con bướm đậu vào lòng bàn tay cậu.

Thoáng cái, đất dưới chân cậu nứt ra, rồi cậu rơi xuống vực sâu.

Lục Thời kinh hãi trợn to mắt, cảm giác sợ hãi khi rơi xuống khiến toàn thân cậu căng cứng, luống cuống vung hai tay muốn túm lấy cái gì đó.

Theo bản năng, hắn vươn tay về phía con bướm nhỏ đang bay tới, khi đầu ngón tay cậu chạm vào con bướm, nó hóa thành vô số mảnh băng màu xanh, rồi lại ngay lập tức ghép lại, hóa thành hình bóng một thiếu niên xuất hiện trước mắt Lục Thời.

Đồng tử Lục Thời bỗng chốc co rụt lại, tim đập dữ dội không kiểm soát.

Đây là cái gì...

Thiếu niên ôm lấy eo cậu, thân mật hôn lên khóe miệng cậu một cái.

Rồi, ánh sao tan đi, thiếu niên biến mất trong gió.

Tỉnh giấc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc