Lời này khiến Mục Hưng Đức nhớ lại chuyện tiếp xúc với mấy vị quản sự của Thuận Phong tiêu cục lần này. Hàng lông mày của ông lập tức nhíu chặt lại, cán cân trong lòng một lần nữa bắt đầu nghiêng ngả.
Thấy tình hình có vẻ khả quan, Thẩm thị lập tức rèn sắt khi còn nóng: “Thiếp cũng chẳng phải loại người không muốn thấy đại nha đầu sống tốt, chỉ là cách này vẹn cả đôi đường. Nhu nhi nghe Lục lang kể lại rằng, Thái hậu nương nương vốn xuất thân từ thương hộ, thế nên người luôn dành nhiều sự thương xót cho những nữ tử có xuất thân thấp kém. Còn Hoàng thượng không chỉ có tính tình ôn hòa mà lại rất ham chơi, quả thực vô cùng tâm đầu ý hợp với đại nha đầu. Chúng ta chỉ cần ở bên ngoài giúp nó quản lý tốt sản nghiệp, thường xuyên đưa vào cung những món ngon vật lạ, thì chưa chắc đại nha đầu đã không thể tự giành lấy cho mình một tiền đồ xán lạn.”
“Hơn nữa, Trung Dũng Bá hiện đang rất được thánh thượng sủng ái, đích thân Bá gia từng cứu mạng Thái hậu và Hoàng thượng, Lý Lục lang lại đang làm việc ngay trước ngự tiền. Chuyện đại nha đầu vì ái mộ Hoàng thượng mà muốn tiến cung, chỉ cần Lục lang thuận miệng nhắc tới một câu là được. Hai nhà chúng ta sắp kết thông gia, Lý gia chắc chắn sẽ không trơ mắt nhìn nhà ta xảy ra chuyện. Nếu đại nha đầu có thể làm nên chuyện lớn trong cung, thì đối với Lý gia cũng là trăm lợi mà không có một hại, thế nên bọn họ ắt hẳn sẽ dốc lòng giúp đỡ.”
Nghe đến đây, Mục Hưng Đức thở dài một tiếng, đáp: “Để ta suy nghĩ thêm đã.”
Thẩm thị biết rõ ông đã bị thuyết phục, bèn khéo léo che giấu niềm vui sướng trong lòng. Bà ta xoay người đi thẳng đến Trúc Thực viện để an ủi cô con gái đang lo lắng bồn chồn: “Đừng lo lắng, từ xưa đến nay hôn nhân đại sự đều là lệnh cha mẹ, lời mai mối. Chỉ cần cha con gật đầu đồng ý, thì việc Mục Uyển có muốn từ hôn hay không cũng chẳng đến lượt nó tự quyết định đâu.”
Nhưng làm sao Mục Nhu có thể an tâm cho được? Suy cho cùng, chuyện này liên quan đến vinh hoa phú quý cả đời của nàng ta. Người bình thường muốn có suất tiến cung thì khó, chứ nếu không muốn vào cung thì thiếu gì cách. Nàng ta chỉ không ngờ rằng Mục Uyển lại kiên quyết từ chối việc tiến cung đến vậy.
Đã như vậy thì cũng đừng trách nàng ta độc ác. Ánh mắt rơi vào chiếc gương đồng trước mặt, Mục Nhu lẩm bẩm: “Dù thế nào cũng phải khiến tỷ ấy cam tâm tình nguyện mới được…”
-
Về phần Mục Uyển, nàng vốn là người thuộc phái hành động. Dẫu sao thì chuyện "tìm việc làm" này nên tiến hành càng sớm càng tốt. Vì thế, ngay ngày hôm sau, nàng đã dẫn theo Vân Linh xuất phủ, đi thẳng đến Thanh Phong các.
Thanh Phong các cũng là một trong những sản nghiệp mà Hứa Khuynh Lam để lại cho nàng, hoạt động tương tự như các câu lạc bộ cao cấp ở thời hiện đại. Các thú vui giải trí bên trong vô cùng đa dạng và phong phú: giới văn nhân thì có thể chơi trò thả chén rượu trôi theo dòng nước, người chuộng võ thì có thể chơi ném mũi tên vào bình hay đánh bóng. Đây chính là một trong những chốn tiêu khiển được giới quan lại quyền quý và văn nhân nhã sĩ ưa chuộng nhất.
Mà tầng lớp này lại vô tình trùng khớp với mục tiêu chuẩn xác của Mục Uyển. Do đó, nàng dự định đến gặp chưởng quỹ trước để thu thập chút thông tin.
Tuy nhiên, hôm nay hai người xuất phát hơi muộn. Trên xe ngựa, Vân Linh vừa giúp Mục Uyển cầm gương đồng để nàng chải lại tóc tai, vừa không nhịn được mà lôi điệp khúc cũ ra cằn nhằn: “Bảo tiểu thư thích làm đẹp thì người lại chẳng bao giờ chịu lộ mặt; còn bảo người không thích làm đẹp thì mấy thứ như đắp mặt nạ người lại làm siêng vô cùng.” Sở dĩ hai người bị trễ giờ chính là vì mải mê đắp mặt nạ.
Mục Uyển đưa tay gõ nhẹ lên trán Vân Linh, vừa định mắng nha đầu này to gan dám trêu chọc cả chủ tử, thì bỗng nghe thấy từ bên ngoài cửa sổ xe truyền đến một tiếng cười nhạo: “Khéo mộng tưởng thật đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
