Mục Uyển không lập tức đi tìm Mục Nhu. Thay vào đó, nàng dự định liệt kê thêm vài gia đình nữa, chuẩn bị kỹ lưỡng mọi thông tin rồi mới khéo léo dò hỏi để moi lời.
Vân Linh vẫn còn chút không yên tâm, bèn lên tiếng: “Tiểu thư đã nói kiên quyết không từ hôn, e rằng phu nhân và nhị tiểu thư bên kia sẽ không chịu để yên đâu. Lỡ như bọn họ thuyết phục được lão gia thì sao…”
Nghe vậy, Mục Uyển chỉ mỉm cười nhạt: “Thứ ta đợi chính là việc bọn họ thuyết phục được cha ta đấy.” Nếu không, sao nàng có thể không biết xấu hổ mà đưa cha mình vào tròng được chứ? Phải đợi ông ấy bất nhân trước, thì nàng mới có thể thản nhiên mà bất nghĩa được.
Dù Vân Linh vẫn chưa hiểu lắm, nhưng nhìn biểu cảm của Mục Uyển, nha hoàn này lập tức an tâm trở lại. Dù sao đi nữa, đại tiểu thư nhà nàng ấy chắc chắn sẽ không bao giờ chịu thiệt thòi.
Quả thực, suy đoán của chủ tớ Mục Uyển không hề sai.
Quay lại phía bên kia, sau khi tiễn Lý tam thái thái ra về, Thẩm thị thấy Mục Hưng Đức vẫn còn đang dao động, liền thở dài một tiếng rồi nói: “Thực ra, việc từ hôn trước khi tiến cung cũng không thể coi là tội khi quân được.”
Mục Hưng Đức vẫn tỏ ra do dự. Nói một cách nghiêm túc thì đúng là không tính là tội khi quân, nhưng nếu thật sự có kẻ muốn truy cứu, ai biết được người trong cung có để tâm hay không. Mặc dù đương kim Hoàng thượng nổi tiếng là người có tính khí tốt, nhưng suy cho cùng, đến dân gian còn chẳng coi trọng những cô gái bị từ hôn, huống hồ gì là bậc hoàng gia.
Thấy vậy, Thẩm thị bất lực lắc đầu: “Thôi bỏ đi, chuyện đại nha đầu tiến cung tạm thời cứ gác sang một bên đã. Bây giờ chúng ta hãy nói về hôn sự với Lý phủ đã.”
“Vừa rồi lão gia cũng thấy đấy, người mà Lý tam thái thái ưng ý chính là Nhu nhi. Với cái tính cách không chịu được nửa điểm uất ức của đại nha đầu, nếu cứ ép gả qua đó, e rằng chỉ chuốc thêm thù oán với Lý phủ mà thôi.”
“Đó là chưa kể, dù gạt bỏ ân oán cá nhân sang một bên, vốn dĩ cả hai đứa con gái gả vào chỗ tốt thì đều có thể trở thành trợ lực cho Mục gia. Thế nhưng, chỉ vì muốn chiều theo ý đại nha đầu mà chàng đành lòng hủy hoại tương lai của Nhu nhi, chàng cảm thấy làm vậy có hợp lý không?”
Mục Hưng Đức rơi vào trầm mặc. Vốn là một thương nhân tinh anh, ông thừa hiểu rằng hai cô con gái, một người gả vào phủ Trung Dũng Bá, một người tiến cung, đương nhiên là viễn cảnh tốt đẹp nhất cho Mục gia. Thậm chí, dù không tiến cung đi chăng nữa, chỉ cần một đứa vào được phủ Trung Dũng Bá, thì hôn sự của đứa còn lại cũng tuyệt đối không thể kém cỏi. Tóm lại, cả hai đứa con gái này, không thể bỏ phí bất kỳ ai.
Thấy ông im lặng, Thẩm thị lại tiếp tục châm thêm dầu vào lửa: “Chưa nói đến chuyện sau khi đại nha đầu gả đi sẽ ra sao, chỉ nhìn vào hiện tại thôi. Rõ ràng nó biết Thuận Phong tiêu cục quan trọng với Mục gia đến nhường nào, vậy mà nó cũng chẳng hề mở lời nể mặt tạo điều kiện cho chàng. Nếu không, lão gia đâu đến mức phải vất vả ngược xuôi như thế, đi ròng rã ba tháng trời mới được về nhà.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
