Cả hai người lập tức im bặt.
Chỉ nghe thấy tiếng vó ngựa lộc cộc lướt qua sát bên cạnh xe ngựa của các nàng. Phải một lúc lâu sau, Hứa thúc đang đánh xe mới lên tiếng: “Đi rồi.”
Lúc này, hai chủ tớ mới không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm. Vân Linh lén lút vén rèm xe lên một khe hở nhỏ, cất giọng lí nhí hỏi Hứa thúc: “Người vừa rồi là ai vậy ạ?”
Hứa thúc lộ ra vẻ mặt một lời khó nói hết: “Tuy mặc thường phục, nhưng nhìn dáng vẻ thì chắc hẳn là người trong quân đội, khả năng cao là người của Minh Kính ty.”
Mục Uyển và Vân Linh: “…”
Giỏi thật, bàn tán chuyện nhà người ta mà lại để lọt ngay vào tai cấp dưới của chính chủ.
Vân Linh sợ hãi rụt cổ vào góc xe tự kỷ — đúng là một phút bốc đồng, đổi lấy cả đời hướng nội.
Lúc này, Vân Linh mới lấy lại được chút sức sống: "Cũng đúng, xe ngựa của chúng ta đâu có ký hiệu gì, trông lại bình thường thế này, ai mà nhận ra chúng ta là ai cơ chứ."
Mục Uyển dùng sức gật đầu: "Đúng thế, đúng thế." Cho nên, cứ coi như vừa rồi chưa từng có chuyện gì xảy ra cả!
Thế nhưng, một giọng nói lanh lảnh vang dội chợt từ phía sau truyền đến: "Xe ngựa của Mục gia kìa! Quốc cữu gia, chiếc đi phía trước chính là xe ngựa của Mục gia!"
Mục Uyển và Vân Linh: ...
Vân Linh suy sụp kêu lên: "Sao bọn họ lại nhận ra được vậy? Xe ngựa của chúng ta rõ ràng không có ký hiệu gì cơ mà?!"
Mục Uyển cũng cảm thấy kỳ lạ, chưa kịp hiểu ra sao thì đã nghe người phía sau gào thẳng về phía mình: "Đại cô nương Mục gia, mau dừng xe lại!"
"Đại cô nương Mục gia sao?" Mục Uyển lẩm bẩm lặp lại một lần, rồi đột nhiên ý thức được điều gì đó, lập tức ra lệnh: "Vân Linh, mở đường!"
"Hứa thúc, mau chạy thôi!"
Vân Linh cũng không thắc mắc nửa lời, lập tức lôi một cái túi gấm lớn từ trong ngăn bí mật của xe ngựa ra rồi chui tọt ra ngoài. Nàng ấy bốc từng nắm tiền đồng trong túi, ném mạnh về phía hai bên đường.
Người đi đường bị cơn mưa tiền đồng rơi trúng người một cách bất ngờ, sau khi phản ứng lại thì vội vàng chen chúc nhau dạt sang hai bên lề để nhặt tiền. Nhờ vậy, con đường ở giữa nháy mắt được dọn sạch. Hứa thúc thấy thế liền vung roi quất mạnh, chiếc xe ngựa lập tức lao đi vun vút.
Mục Uyển thò đầu nhìn đám người đang đuổi theo phía sau. Chỉ thấy mấy tên gia đinh đang vây quanh một chiếc xe ngựa vô cùng hoa lệ. Rèm xe đã được vén lên, để lộ ra một khuôn mặt bóng nhẫy, trát đầy phấn sáp. Kẻ đó không ai khác chính là Ngô Quốc cữu mà toàn bộ các cô nương ở Thượng Kinh đều phải đề cao cảnh giác.
Có lẽ không ngờ được rằng các nàng lại bỏ chạy, Ngô Quốc cữu thoáng ngẩn người ra một lúc. Nhưng ngay sau đó, hắn ta lại tỏ vẻ vô cùng thích thú mà hô lên: "Ây da, cũng lanh lợi phết đấy! Mau đuổi theo cho ta, bắt được sẽ có thưởng!"
Vân Linh lúc này cũng đã chú ý tới tình hình phía sau, lo lắng hỏi: "Chuyện này là sao vậy? Ngô Quốc cữu đang yên đang lành cớ gì lại đi đuổi theo chúng ta?"
Mục Uyển nheo mắt lại, lạnh lùng đáp: "E rằng là do Mục Nhu giở trò quỷ rồi."
Nếu như đối phương gọi là xe của Mục phủ, hoặc là tìm Nhị cô nương Mục gia, thì Mục Uyển có lẽ sẽ nghĩ rằng do lần trước Ngô Quốc cữu trêu ghẹo Mục Nhu không thành nên sinh lòng nhung nhớ. Thế nhưng, ban nãy hắn ta gọi rành rành ba chữ "Đại cô nương Mục gia".
Một kẻ như Ngô Quốc cữu cất công đi tìm một cô nương vốn chẳng hề quen biết thì có thể vì mục đích gì cơ chứ? Chắc chắn chỉ có thể là vì sắc đẹp mà thôi.
Khổ nỗi, danh tiếng của nàng ở Thượng Kinh hiện giờ là một kẻ kiêu ngạo, hống hách, lại có dung mạo hết sức bình thường. Dù nhìn từ góc độ nào, Ngô Quốc cữu cũng chẳng có lý do gì để nhắm vào nàng, trừ phi... có kẻ đã tiết lộ cho hắn ta biết về nhan sắc thật mà nàng đang che giấu.
Những người biết được dung mạo thật của nàng chỉ có những người thân cận, mà họ thì tuyệt đối không có lý do gì để làm chuyện này. Kẻ duy nhất có động cơ hãm hại nàng chỉ có thể là Mục Nhu. Hơn nữa, nàng ta cũng biết rõ hôm nay nàng ra ngoài bằng chiếc xe ngựa nào. Rõ ràng, Mục Nhu muốn hủy hoại nàng.
Mặc dù đã sớm chuẩn bị tâm lý rằng đối phương sẽ nhắm vào mình, nhưng Mục Uyển thật không ngờ nàng ta lại đê tiện đến mức mượn tay Ngô Quốc cữu.
Qua lời nhắc nhở của Mục Uyển, Vân Linh cũng đã lờ mờ đoán ra nguyên nhân. Nàng ấy vừa tức giận lại vừa lo lắng hỏi: "Bây giờ chúng ta phải làm sao đây? Nếu để Ngô Quốc cữu gióng trống khua chiêng bắt đi thế này, danh tiết của người coi như xong đời."
Mục Uyển bình tĩnh lấy một lọ thuốc từ trong ngăn bí mật của xe ngựa cất vào trong ngực áo, đáp: "Cứ chạy ra ngoài thành trước đã, tìm một nơi vắng vẻ không có người."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
