Vừa bước ra khỏi hoa sảnh, nha hoàn Vân Linh liền hừ lạnh một tiếng: "Cái gì mà mèo hoang chứ! Vừa nãy rõ ràng là có kẻ nấp ở đó nghe lén, cứ chằm chằm nhìn về phía bên này."
Nàng ta bực dọc nói tiếp: "Bà Lý Tam thái thái kia cũng thật nực cười. Chúng ta chân trước vừa mới bước vào nhà, chân sau bà ta đã bám gót theo tới, lại còn dám mở miệng chê bai Đại cô nương nữa chứ. Bà ta mở miệng ra là quy củ, vậy quy củ của bà ta là đến nhà người khác mà không thèm đưa bái thiếp sao? Quy củ của bà ta là đến thẳng mặt một cô nương chưa chồng để đòi từ hôn à?"
Nói xong, Vân Linh lại tỏ vẻ nghi hoặc: "Nhưng mà, tại sao Nhị cô nương lại không muốn tiến cung nhỉ?"
Vân Linh và Mục Uyển lớn lên bên nhau từ nhỏ, đương nhiên hiểu quá rõ bản tính của hai mẹ con Thẩm thị. Vốn tự ti về xuất thân, Thẩm thị đặc biệt coi trọng vấn đề môn đăng hộ đối, lúc nào cũng tự vỗ ngực tự hào mình là hậu duệ của dòng dõi thư hương. Đối với Mục Nhu, bà ta cũng dốc lòng nuôi dạy theo đúng tiêu chuẩn của thiên kim tiểu thư nhà quan lại. Thẩm thị luôn cho rằng Mục Nhu đã đầu thai nhầm chỗ, chứ với tài sắc ấy, có làm Hoàng hậu cũng dư sức.
Vậy thì nay cơ hội làm Hoàng hậu đã bày ra trước mắt, theo lý mà nói thì nàng ta đâu thể nào dễ dàng từ bỏ như vậy được?
"Biết đâu... nàng ta đã từng vào đó rồi cũng nên." Mục Uyển khẽ lẩm bẩm.
Vân Linh nghe không rõ, liền hỏi lại: "Tiểu thư vừa nói gì cơ ạ?"
"Không có gì đâu." Mục Uyển lắc đầu.
Chuyện "trọng sinh" sống lại một đời này, e rằng trên đời chỉ có kẻ từng đích thân trải qua chuyện "xuyên không" như nàng mới dám nghĩ tới mà thôi.
Cái khí chất đột nhiên toát ra từ trên người Mục Nhu, cùng với sự điềm tĩnh nhẫn nhịn khi đối mặt với nàng hôm nay, tất cả đều là những thứ cần phải trải qua năm tháng mài giũa lâu dài mới có được. Thêm vào đó là sự am hiểu cặn kẽ về chốn thâm cung... Mục Uyển thầm nghĩ, chỉ có một cách giải thích duy nhất cho tất cả những điều kỳ lạ này: kiếp trước, Mục Nhu chắc chắn đã từng tiến cung.
Bởi lẽ, trên khắp thiên hạ này, chỉ có hoàng cung mới là nơi tồn tại những quy củ và lễ nghi hà khắc nhất. Hơn nữa, sống ở nơi đó, bài học vỡ lòng đầu tiên ngoài quy củ ra, chính là sự nhẫn nhịn...
Cuộc sống chốn thâm cung tàn khốc nhường nào, chỉ cần nghĩ thôi cũng đủ hiểu. Chính vì vậy, Mục Nhu của hiện tại mới mang một nỗi sợ hãi tột độ đối với việc tiến cung.
Cũng chính vì lý do này, mọi chuyện mới bất ngờ nảy sinh biến số.
Vân Linh lại lên tiếng: "Nhị cô nương tính toán hay thật đấy! Muốn đẩy tiểu thư vào cung để bản thân ẵm trọn mối hôn sự với phủ Trung Dũng Bá. Tính thì hay lắm, nhưng e là bàn tính như ý của nàng ta sắp đổ vỡ mất rồi."
Thế nhưng, Mục Uyển lại lắc đầu: "Không đâu, mối hôn sự này... ta nhất định sẽ từ bỏ."
Vân Linh sững sờ: "Tại sao chứ ạ?"
Mục Uyển thản nhiên đáp: "Tuy ta không bận tâm đến việc trong lòng phu quân có hình bóng người khác, nhưng cái trò chia uyên rẽ thúy thì ta tuyệt đối không làm."
Dù sao đi nữa, đối với nàng, Lý gia hiện tại cũng chỉ là một công ty tương đối phù hợp và ít rắc rối mà thôi, chứ đâu phải là sự lựa chọn duy nhất.
Vân Linh nghe vậy càng thêm khó hiểu: "Vậy sao lúc nãy tiểu thư lại lớn tiếng khẳng định chắc nịch là sẽ không từ hôn?"
Mục Uyển khẽ cười ranh mãnh: "Thì cứ hét giá trên trời, trả giá dưới đất thôi! Từ hôn thì chắc chắn phải từ rồi, nhưng ta tuyệt đối không thể để nhà họ Lý được hời một cách dễ dàng như vậy. Mẫu thân ta đã dốc lòng đầu tư cho hắn suốt mấy năm trời, để giờ đây hắn được hưởng cả danh và lợi. Vậy mà đến phút chót, rõ ràng là bọn họ muốn đơn phương vi phạm hợp đồng, lại còn giở trò bôi nhọ danh tiếng của ta để ép ta phải tự động rút lui. Trên đời này làm gì có chuyện ngon ăn đến thế!"
Phải biết rằng, ở cái thời đại này, danh tiếng của một cô nương chính là bản sơ yếu lý lịch đắt giá nhất. Nàng muốn tìm được một công việc tốt, thì bản lý lịch này đương nhiên vô cùng quan trọng. Một khi nhà họ Lý đã muốn xé bỏ hợp đồng, thì hiển nhiên phải bồi thường tiền vi phạm hợp đồng cho nàng rồi.
Cơ mà, cũng đã đến lúc nàng phải rục rịch tìm kiếm một đơn vị công tác mới rồi...
Mục Uyển ngẫm nghĩ một lát, rồi quay sang dặn dò Vân Linh: "Lát nữa ngươi đi tìm một cuốn thi tập mang ra đây nhé."
Vân Linh ngơ ngác hỏi: "Tiểu thư cần thi tập để làm gì ạ?"
Mục Uyển chậm rãi đáp lời: "Để mang đi tặng cho Nhị cô nương."
Nghe vậy, Vân Linh lập tức gạt bỏ ý định lấy cuốn sách cổ quý hiếm trong đầu, thay bằng một cuốn thi tập bình thường nhất. Dù vậy, nha hoàn này vẫn không nhịn được tò mò: "Tự dưng đang yên đang lành, sao tiểu thư lại muốn tặng sách cho Nhị cô nương làm gì?"
Mục Uyển khẽ mỉm cười đầy ẩn ý. Đơn giản là vì Nhị cô nương biết trước được tương lai chứ sao! Cho dù kiếp trước nàng ta có chôn vùi cả thanh xuân chốn hậu cung đi chăng nữa, thì ít nhiều gì cũng nắm được tin tức về những gia tộc được thăng quan tiến chức trên tiền triều. Một bàn tay vàng lợi hại như vậy dâng tận miệng, nếu không biết đường tận dụng triệt để thì chẳng phải là quá phí phạm hay sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
