Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nàng và vị phu quân trước đây cũng hiếm khi gần gũi đến thế, may mà có xe ngựa che chắn, ngoài mấy thị tỳ và tâm phúc ở gần thì chẳng ai nhìn rõ.
Lạc Vân Thư khẽ nhắc: “Đại công tử?”
Lúc này Cơ Quân Lăng mới nhận ra hai người quá mức thân mật, ánh mắt dò xét trong đôi mắt phượng cũng vơi đi phần nào.
Nhưng dù sao hắn cũng là đại công tử của Cơ gia, nổi tiếng quyết đoán lạnh lùng, ngay cả lúc này cũng giữ vẻ công tư phân minh, chẳng hề lúng túng, chỉ khách sáo nói: “Xin thứ lỗi.”
Người này tuy xa cách, nhưng lại khác hẳn những công tử thế gia lạnh lùng như ánh trăng mà nàng từng gặp.
Sự xa cách của những người kia như gió mát trên núi, còn sự xa cách của hắn lại như lưỡi dao băng giá.
Không hề ép người, nhưng vẫn khiến người ta cảm nhận được sự sắc bén.
Vị đại công tử này quả thật chẳng dễ đối phó.
Lạc Vân Thư vừa nhẹ nhõm, Cơ Quân Lăng đã đứng dậy, dứt khoát rút ám khí khỏi vai.
Đám binh sĩ vây lại, mấy người đuổi theo thích khách, số khác thì lục soát dấu vết xung quanh, còn Cơ Quân Lăng thì nhìn chằm chằm ám khí, trầm ngâm suy nghĩ.
Lạc Vân Thư cũng cau mày nhìn ám khí trong tay hắn, vừa định bước tới thì hắn đã đoán được ý nàng muốn giải thích, hơi nghiêng đầu để lộ gương mặt lạnh nhạt: “Chuyện này vãn bối sẽ điều tra, người cứ đi trước đi.”
Nói xong, hắn vượt qua đám đông, dứt khoát rời đi.
Lạc Vân Thư nhìn theo bóng lưng cao lớn của hắn, trong đại tộc tình thân vốn nhạt nhẽo, nàng không muốn Cơ Quân Lăng vì chuyện này mà nghi ngờ mình, lại liên lụy đến A Cửu.
Nhưng kẻ đứng sau thích khách là ai… Ngực nàng tê dại, Lạc Vân Thư cúi đầu xoa nhẹ, nhớ lại cảnh bị hắn đè lên khi nãy thật xấu hổ.
Hai người đúng là khắc nhau, lần nào chạm mặt cũng chẳng ra gì.
Xe ngựa bên này đã vào thành, chạy lên quan đạo.
Lạc Vân Thư thoát khỏi dòng suy nghĩ, mới phát hiện đầu ngón tay dính dính, nhìn xuống thì thấy máu của Cơ Quân Lăng còn vương trên tay, nóng rát như thiêu đốt.
Nàng lấy khăn tay ra định lau, chợt nhận ra trong máu có mùi hương lạ, người thường không ngửi ra nhưng nàng từ nhỏ đã quen dùng độc, đặc biệt nhạy cảm với độc vật, vừa ngửi đã biết có vấn đề.
Lạc Vân Thư vén rèm xe: “Quay đầu lại!”
-
Y quán gần cổng thành.
Lão lang trung nhìn ám khí dính máu và cây ngân châm đã đen sì, kinh hãi nói: “Trên ám khí này có bôi một loại kịch độc khó phát hiện, lúc phát độc sẽ đau đớn quằn quại, mỗi lần càng dữ dội hơn.
Người thể trạng yếu nếu phát độc nhiều lần sẽ kiệt sức mà chết, còn người khỏe mạnh cũng sẽ bị liệt nửa người!”
Cơ Quân Lăng khẽ gật đầu, dặn lão lang trung không được tiết lộ chuyện hắn trúng độc.
Tiễn lang trung đi, Kỷ Thành hỏi ý: “Nhị gia lần này đến Miểu Dương là để cầu thuốc cho Cửu công tử, còn hai ngày nữa sẽ tới Lạc thành, có cần thuộc hạ cưỡi ngựa đi đón trước không?”
Cơ Quân Lăng liếc mắt phượng lạnh lùng, ánh nhìn thoáng giễu cợt: “Ngươi nghĩ phụ thân sẽ cho sao?”
Nghe vậy, Kỷ Thành lộ vẻ khó xử.
Loại thuốc quý hiếm như thế, dùng rồi e khó mà tìm lại được.
Dù nói lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt, nhưng thịt lòng bàn tay vẫn dày hơn ba phần.
Rõ ràng nhị gia thiên vị Cửu công tử hơn.
Trong lòng Kỷ Thành cũng thấp thỏm: “Chẳng lẽ nhị gia thực sự nhẫn tâm nhìn đại công tử phát độc?”
Cơ Quân Lăng khẽ nhếch môi, giọng lạnh lẽo: “Còn chưa biết, phải hỏi mới rõ.
Nhưng dù phụ thân không muốn cho, chúng ta cũng sẽ có cách, đúng không?”
Hắn lệnh cho Kỷ Thành tập hợp nhân mã, lại sai một tâm phúc khác đi mời danh y gần đó đến ổn định độc tính.
Đám người vừa rời khỏi y quán, thì tiểu tư bên cạnh Lạc Vân Thư cưỡi ngựa lao tới: “Đại công tử, quận chúa nói chuyện đó nàng có cách! Xin người chờ một lát, xe ngựa sẽ tới ngay!”
Cơ Quân Lăng hơi nhíu mày, như nhớ ra điều gì, cúi mắt nhìn về phía ngực.
Hương thơm dịu dàng, mơ hồ của nữ tử vương vấn bên mũi, khiến hắn thoáng thất thần.
Kỷ Thành bên cạnh thấy chủ nhân lộ vẻ không vui, vốn đã nghi ngờ vụ ám sát hôm nay quá trùng hợp, lại nghe lang trung nhắc tới vị thuốc kia, lời tiểu tư càng chứng tỏ quận chúa biết chuyện đại công tử trúng độc.
Chuyện ám sát hôm nay thật quá nhiều nghi vấn.
Rốt cuộc là ai muốn chia rẽ đại công tử với kế mẫu? Hay là quận chúa muốn hại đại công tử, lại còn muốn chia rẽ đại công tử với nhị gia? Hay là vừa ăn cướp vừa la làng, mượn cớ này để lôi kéo đại công tử?
Nghe nói người Miêu giỏi dùng tà thuật, đối với vị kế mẫu đến từ Miêu Cương của đại công tử, Kỷ Thành tự nhiên cũng có phần kiêng dè.
Nhưng hắn cũng biết chủ nhân đa nghi, chưa đến bước đường cùng sẽ không đặt hy vọng vào người khác.
Quả nhiên, Cơ Quân Lăng chẳng hề dừng bước, chỉ để lại một câu khách sáo: “Chuyện này không cần người bận tâm, vãn bối tự có cách đối phó.”
Tiểu tư không dám dây dưa với hắn, muốn nói lại thôi, cuối cùng đành tiu nghỉu quay về báo lại.
Cơ Quân Lăng cùng thuộc hạ tiếp tục đi về phía trước, bỗng nhiên một cơn đau nhói xuyên tim ập đến.
Hắn vốn giỏi chịu đau, chỉ hơi nhíu mày, không để lộ chút sơ hở nào.
Đám người rẽ vào một con hẻm vắng, cuối hẻm dừng sẵn một chiếc xe ngựa quen thuộc.
Chính là xe của Lạc Vân Thư.
Cơ Quân Lăng chăm chú nhìn nữ tử áo trắng vén rèm xe, nàng cũng nhìn chằm chằm vào vai hắn, hiển nhiên đã biết ám khí hắn trúng có độc.
Hắn dừng lại, đi thẳng tới trước xe.
Đứng trước mặt nàng, ánh mắt lạnh lùng phủ xuống, chờ nàng mở lời trước.
Thanh niên cao lớn, nhìn nàng ngồi trong xe còn phải hơi cúi đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







