Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lạc Vân Thư nhớ lại cảm giác bị hắn đè lên khi nãy, vội chỉnh lại tư thế, che đi chút bối rối thoáng qua, rồi thẳng thắn nói: “Đại công tử không muốn gặp, là vì nghi ngờ ta có liên quan tới thích khách sao?”
Một đại công tử sống trong quyền mưu tính toán từ nhỏ, cảnh giác tất nhiên rất cao.
Nói xong liền quay người bỏ đi, phía sau nữ tử bật cười khẽ, giọng nhẹ như gió: “Cũng đúng, hôm nay nếu đổi lại là ta, cũng chẳng thể hoàn toàn tin tưởng, giao tính mạng cho người khác.
Nhưng, đại công tử không bằng coi như cùng ta làm một cuộc giao dịch, như vậy sẽ dễ chịu hơn chăng?”
Giao dịch.
Đó là quy tắc hành xử mà Lạc Vân Thư đã quen dùng suốt bao năm làm con tin ở Trung Nguyên, cũng là kiểu quan hệ ổn định nhất giữa các thế gia quý tộc nơi này.
Tưởng đâu Cơ Quân Lăng cũng vậy.
Nhưng hắn quay đầu lại, ánh mắt thoáng giễu cợt: “Giao dịch quá phiền phức, vãn bối quen lấy thẳng.”
Lạc Vân Thư chẳng tin vị công tử này chưa từng trao đổi lợi ích với ai.
Hắn còn trẻ nhưng trời sinh là kẻ chơi quyền mưu, chứ không phải loại thư sinh chỉ biết giữ khí tiết.
Hợp tác với nàng là cách nhanh nhất để đạt mục đích, hắn không ngu mà từ chối, nếu từ chối chắc chắn là vì lý do khác, chẳng hạn như không muốn dính dáng thêm với nàng—
Cũng có thể là hắn không muốn quá thân thiết với ấu đệ, để khỏi ảnh hưởng đến sự quyết đoán của mình.
Đó là điều nàng không muốn thấy.
Nàng dùng giọng chỉ hai người nghe được, nhẹ nhàng nói: “Ta sẽ giải độc này.
Đại công tử không muốn giao dịch thì cứ coi như ta sợ Cơ Hốt sẽ đưa thuốc của A Cửu cho người nên mới giúp người giải độc.
Sau này giữa ta và người không ai nợ ai.”
Nàng ngừng lại, rồi nói tiếp: “Kẻ kia chuẩn bị kỹ lưỡng, phái cao thủ ám sát không thành, lại nhân lúc ta cầu cứu đại công tử mà dùng ám khí hạ độc, định mượn vị thuốc kia chia rẽ người với nhị gia, đúng là tốn bao tâm tư.
Đại công tử trẻ tuổi tài cao, dù không có nhị gia hậu thuẫn cũng có thể lập công danh.
Nhưng với tính kiêu ngạo của người, chẳng lẽ cam tâm để kẻ đứng sau được như ý?”
Cơ Quân Lăng cuối cùng cũng quay lại nhìn nàng.
Đôi mày kiếm sắc bén hơi nhướng lên, mắt phượng dài sâu thẳm, ẩn chứa khí thế áp đảo.
Đối diện với ánh mắt sâu không thấy đáy ấy, Lạc Vân Thư luôn cảm thấy không thoải mái, tim cũng bất giác thắt lại, nhưng không phải vì sợ, càng không phải vì đề phòng, nàng cũng không rõ là cảm giác gì.
Giống như lần đầu tiên nàng nhìn thấy thánh vật của Thiên Thiềm giáo trong rừng rậm Miêu Cương, một con mãng xà khổng lồ.
Hình như… là cảm giác hưng phấn xen lẫn kháng cự? Nàng cố nén ý muốn tránh ánh mắt hắn, thản nhiên nói: “Không đau sao?”
Cơ Quân Lăng hơi nhíu mày, không đáp.
Tưởng hắn không nghe rõ, nàng nhìn bàn tay siết chặt của hắn, lại hỏi: “Đã phát độc rồi còn cố chịu, không thấy đau à?”
Nàng nói chuyện lúc nào cũng lười nhác, giọng điệu lửng lơ giữa quan tâm và trêu chọc, đôi mắt đào hoa ánh lên ý cười, nụ cười tuy hờ hững nhưng dịu dàng, giống như lúc nàng nhìn con trai nhỏ vậy.
Cơ Quân Lăng tránh đi ánh mắt nàng.
Hắn là người tránh trước, Lạc Vân Thư coi như mình đã gỡ lại một ván, khóe môi khẽ cong lên.
Nàng dịch sang một bên, ý bảo hắn lên xe, rồi là người đầu tiên bước vào trong.
Cơ Quân Lăng vẫn đứng yên tại chỗ.
Cơn đau nhức thấu xương từ vết thương lan ra khắp cơ thể, nhưng với hắn thì chẳng đáng là gì.
Bên cạnh hắn cũng có danh y giỏi, đủ sức khống chế độc tính, hắn tự tin trước khi độc ngấm vào người sẽ khiến phụ thân cam tâm tình nguyện đưa thuốc cho mình, đâu cần phải nhờ đến vị tiền kế mẫu mà hắn chẳng hiểu rõ này.
Thế nhưng, hắn khựng lại một chút, rồi vẫn vén rèm bước lên xe.
Chiếc xe ngựa rộng rãi, xa hoa, dù có thêm mấy người nữa cũng không thấy chật chội, nhưng nếu là hai người vốn chẳng thân thiết lại còn cần tránh điều tiếng, thì lại có vẻ hơi gò bó.
Cơ Quân Lăng ngồi xuống ngay gần rèm xe. “Nếu có gì, xin cứ nói thẳng.”
Lạc Vân Thư biết vì sao hắn lại nói vậy.
Dù phong tục hiện giờ khá cởi mở, không quá khắt khe chuyện nam nữ, nhưng giữa nàng và Cơ Quân Lăng không chỉ là khác biệt nam nữ, mà còn từng là kế mẫu và kế tử, tuổi tác lại không chênh lệch mấy, vốn dĩ đã là quan hệ cần tránh điều tiếng.
Hai người lén lút ở chung một xe ngựa, dù thế nào cũng không ổn cho lắm.
Nàng tuy là người Miêu Cương, nhưng đã sống ở Trung Nguyên mười năm, lẽ nào lại không hiểu những đạo lý này? Chính vì vậy, Cơ Quân Lăng mới nghĩ nàng chẳng màng lời đồn, gọi hắn lên xe là để nói chuyện gì đó không thể để người ngoài nghe thấy.
Lạc Vân Thư vừa nghịch dải lụa mỏng trên tay, vừa nói: “Còn có thể là chuyện gì nữa? Chẳng qua là giải độc thôi.
Gần đây chẳng tìm được chỗ nào thích hợp, ta cũng muốn nhanh chóng xong việc để về phủ.
Đành mạo muội mời Đại công tử lên xe giải độc, tuy không hợp lễ nghi, nhưng tình thế gấp gáp, chắc Đại công tử cũng chẳng phải người câu nệ lễ tục đâu nhỉ.”
Trong xe ánh sáng lờ mờ, gương mặt nàng dưới lớp sáng tối mông lung càng thêm dịu dàng, khó mà nhìn rõ.
Cơ Quân Lăng chăm chú quan sát nàng.
Có một chuyện nàng đoán đúng, đó là hắn thật sự không cam lòng để kẻ đứng sau được như ý.
Dù đối phương có mục đích gì đi nữa.
Vì vậy, hắn đổi ý: “Làm phiền nàng vậy.”
Đây là quyết định nhượng bộ, tạm thời không tranh đoạt viên thuốc kia nữa, để nàng giải độc cho mình.
Lạc Vân Thư cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nàng lấy ra một lọ sứ, đổ ra một viên thuốc nhỏ đưa sang: “Là Hộ Tâm Đan, nếu Đại công tử lo ta giở trò thì có thể để thuộc hạ thử trước.”
“Không cần.” Cơ Quân Lăng nhận lấy viên thuốc, chỉ liếc qua rồi ngửa đầu nuốt luôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







