Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nàng lật xem các sách cổ Miêu Cương mang về, kết hợp với phương thuốc Thần y Dược Vương cốc đưa, nghĩ ra một cách giúp A Cửu thanh trừ hết độc, chỉ còn thiếu hai vị thuốc – lá sen Thiên Sơn và đàn mộc núi Dật.
Thần y từng nói nhà họ Cố ở Miểu Dương có lá sen Thiên Sơn.
Đúng lúc Cơ Hốt phải đi Miểu Dương giám sát công vụ, tiện thể ghé nhà họ Cố xin thuốc.
Trước khi đi, hắn giao ngọc lệnh cho Lạc Vân Thư: “Có việc thì dùng ngọc lệnh điều người, cũng có thể nhờ viện Cảnh Huyên giúp.”
Sau khi hắn đi, Cơ phủ yên ắng hẳn.
Hôm ấy, Lạc Vân Thư ra ngoài thành tìm một lang trung, lúc về thì thấy cổng thành bị phong tỏa.
Nàng sai tiểu tư cầm ngọc lệnh Cơ thị lên trước xin quan binh nới lỏng, tiểu tư rất nhanh đã quay lại, mặt mày khó xử: “Nghe nói hôm nay thành chủ mời Ngô Vương và đại công tử đi du thuyền, có thích khách ám sát đại công tử, Ngô Vương bị vạ lây nên bị thương nhẹ, lệnh cho thành chủ lùng bắt khắp nơi, nói là bất kể ai cũng không được thả ra! Đại công tử đang ở gần đây, có cần tiểu nhân đi nhờ đại công tử giúp không?”
Lạc Vân Thư vừa định gật đầu, lại chợt nhớ ra gì đó, bèn khoát tay: “…Thôi khỏi.”
Nàng với vị vãn bối này đúng là khắc khẩu, lần nào gặp cũng mất mặt.
Còn có cả Ngô Vương từng có hiềm khích với nàng.
Đều là những người nàng chẳng muốn gặp.
Lạc Vân Thư gõ nhẹ ngón tay lên bàn, mắt đào hoa cụp xuống, lơ đãng.
Đợi nửa canh giờ vẫn chưa thấy động tĩnh gì phía trước, nàng sốt ruột không ngồi yên được nữa.
Ngô Vương vốn kiêu ngạo, lại thích chuyện bé xé ra to, không bắt được thích khách chắc chắn không chịu thôi.
Dạo này lại gần đến ngày A Cửu phát bệnh, Lạc Vân Thư càng lo lắng.
Bất đắc dĩ, nàng đưa ngọc lệnh của Cơ Hốt cho tiểu tư: “Đi tìm đại công tử.”
—
Trên lầu góc gần cổng thành.
Thành chủ đang vì chuyện thích khách mà sốt ruột, liếc nhìn Cơ Quân Lăng đang trầm ngâm lạnh lùng cùng Ngô Vương đang kêu la vì vết thương nhỏ trên tay, càng thêm thấp thỏm.
Cơ Quân Lăng nhìn thời gian: “Chuyện thích khách phiền thành chủ lo liệu, tại hạ có việc, xin cáo từ trước.”
Ngô Vương vội ngăn lại: “Hôm nay suýt nữa ta với ngươi bị ám sát, thích khách võ công cao cường, vừa rồi không thành công, biết đâu còn ẩn nấp quanh đây chờ cơ hội khác, theo bản vương thấy, đại công tử nên đợi thêm chút nữa rồi hãy đi!”
Lời nói đầy quan tâm, thành chủ cũng vội hùa theo lấy lòng Ngô Vương: “Đúng vậy, đại công tử! Điện hạ nói rất phải…”
Cơ Quân Lăng chẳng mấy để tâm, chỉ nhàn nhạt đáp: “Không cần.” Vừa ra khỏi lầu góc, liền gặp tiểu tư Cơ gia: “Đại công tử! Quận chúa có việc muốn nhờ.”
Lạc Vân Thư không ngờ Cơ Quân Lăng lại tự mình đến.
Giọng chào hỏi lạnh nhạt của thiếu niên xuyên qua rèm xe truyền vào tai nàng, dù là ngày xuân ấm áp, nghe cũng khiến người ta như ngâm mình trong suối lạnh: “Quận chúa.”
Lạc Vân Thư vén rèm xe lên. “Vốn không muốn làm phiền đại công tử, chỉ là về muộn, lo cho A Cửu nên đành nhờ ngài giúp.”
Binh lính do Ngô Vương phái tới liếc nhìn Cơ Quân Lăng và Lạc Vân Thư, cung kính nói:
“Có Đại công tử ở đây, chúng ta chỉ cần xác nhận trong xe không có gì bất thường là có thể cho đi.”
Cơ Quân Lăng lạnh nhạt từ chối:
“Không cần kiểm tra.”
Lạc Vân Thư không muốn gây thêm chuyện, thấy vậy liền thuận nước đẩy thuyền, dịu dàng nói:
“Chư vị đang làm nhiệm vụ, đương nhiên nên phối hợp.”
Nói xong, nàng nhấc váy bước xuống xe.
Mũi giày vừa chạm lên bậc thềm, bên tai đã vang lên tiếng gió rít gấp gáp.
Khóe mắt nàng thoáng thấy một tia sáng sắc bén từ phía sau xe ngựa lao ra, nhắm thẳng về phía Cơ Quân Lăng đang đứng cạnh xe! Ám khí này không nhanh không chậm, lại vừa vặn bay ra đúng lúc nàng gọi Cơ Quân Lăng, thật sự quá trùng hợp.
“Cẩn thận!”
Lạc Vân Thư nhận ra có điều bất ổn, vội vàng đẩy Cơ Quân Lăng ra.
Không ngờ chân nàng trượt khỏi bậc, cả người ngã nhào về phía hắn.
Ống tay áo đen của nam nhân trẻ tuổi lướt qua trước mắt, Lạc Vân Thư bị hắn ôm lấy eo, xoay nửa vòng rồi cả hai cùng ngã xuống đất.
Thân hình cao lớn của Cơ Quân Lăng đè lên nàng.
Lạc Vân Thư vốn yếu ớt mảnh mai, va chạm bất ngờ khiến nàng không chịu nổi, khẽ thở dốc, hai tay vô thức bấu chặt lấy vạt áo người trên mình.
Bên tai nàng vang lên một tiếng như đao kiếm xuyên vào da thịt, cùng lúc đó, hơi thở của Cơ Quân Lăng bỗng nặng nề hẳn, Lạc Vân Thư nghe rõ tiếng hắn cố nén rên khẽ bên tai.
Xung quanh, các thị nữ và binh lính đều hoảng hốt kêu lên:
“Đại công tử trúng ám khí rồi!”
05 Nàng khẽ thổi một hơi lên vết thương của hắn
Thình thịch, thình thịch.
Lạc Vân Thư chẳng nghe thấy gì ngoài tiếng tim đập dồn dập bên tai, từng nhịp một nặng nề hơn.
Đó là nhịp tim của nàng, cũng là của Cơ Quân Lăng.
Thanh niên trên người nàng không nhúc nhích, đè ép khiến nàng khó thở.
Lạc Vân Thư siết chặt vai hắn, lòng bàn tay như chạm phải thứ gì đó ấm nóng và ướt át.
Là máu.
Nàng giật mình, vội ngẩng đầu lên, chạm ngay vào đôi mắt trong trẻo lạnh lùng của Cơ Quân Lăng.
Ánh mắt ấy lạnh nhạt, chất chứa dò xét và nghi ngờ.
Bị hắn nhìn chằm chằm, Lạc Vân Thư bỗng thấy linh cảm chẳng lành, hàng mi dài khẽ rung: “Không phải ta.”
Nàng cũng chẳng hiểu sao ám khí lại bay ra từ phía sau xe ngựa.
Giọng nói của nàng vốn mềm mại, hơi lười biếng, lời tự biện nghe như đang làm nũng.
Lạc Vân Thư dứt khoát mím môi, chỉ ngước mắt nhìn thẳng vào Cơ Quân Lăng.
Nhịp tim và hơi ấm hòa quyện, chẳng phân biệt nổi của ai với ai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







