Thành phố Vụ nằm lọt thỏm giữa vùng đồi núi, địa thế như một bồn địa khổng lồ. Xung quanh là những ngọn núi cao chót vót, lởm chởm đá tai mèo, còn đường đèo thì đúng chuẩn "chín khúc mười tám vòng".
Hơn chục chiếc xe đua xếp hàng chờ sẵn ở ngã ba đường. Gã đàn ông đứng đầu liếc qua là biết ngay chuẩn thiếu gia ăn chơi trác táng, diện chiếc áo sơ mi hoa hòe hoa sói lấp lánh ánh kim, hờ hững tựa lưng vào mui xe. Tên đàn em đứng cạnh lăng xăng châm thuốc cho gã.
"Đại ca, bọn mình chầu chực ở đây hai tiếng đồng hồ rồi, liệu có gặp được người thật không?"
"Gấp cái gì." Vương Hạo Ngôn nhả một ngụm khói, phẩy phẩy tay:
"Tao đã móc nối nghe ngóng cả rồi, vào đúng tầm này mỗi năm, Nhị thiếu gia nhà họ Bạc đều vác xe đến Vụ thành lượn lờ."
"Mấy vị thiếu gia cỡ đó trăm phần trăm khoái đua xe. Đến lúc đó cứ gạ cậu ta làm một vòng, rồi cố tình nhường cho cậu ta thắng là xong."
Vương Hạo Ngôn đảo mắt nhìn sang bên cạnh. Cạnh chiếc xe đua độ cáu cạnh vừa được chuẩn bị sẵn, có một cô bé đang đứng rúm ró. Nhìn bộ dạng buộc tóc đuôi ngựa, khoác áo đồng phục xanh trắng là biết ngay học sinh.
Tên đàn em "ồ" lên một tiếng:
"Hóa ra Nhị thiếu gia nhà họ Bạc lại có gu mặn chát thế này, chậc, hơi bị biến thái đấy."
Vương Hạo Ngôn vung tay gõ "cốc" một cái rõ kêu lên đầu thằng đệ:
"Đồ ngu, tất nhiên là không phải. Đây là nguồn tin tình báo tao phải trầy trật lắm mới moi được đấy."
"Nhị thiếu gia nhà họ Bạc trước kia từng phải lòng một cô gái, xui xẻo thay cô ả lại chết yểu, mà lại đúng cái kiểu thanh thuần thế này."
"Bao nhiêu năm nay bên cạnh cậu ta chẳng có bóng hồng nào, rõ rành rành là vẫn còn ôm mối tình si. Bọn thiếu gia hào môn bây giờ chả chuộng cái trò tìm người thế thân là gì, tao cũng phải trầy da tróc vẩy mới tìm được một đứa giống đấy."
Tên đàn em xoa xoa cục u trên đầu: "Đại ca quả là túc trí đa mưu!"
…
Trên đường đèo, một chiếc siêu xe Rolls Royce đang chạy rùa bò với vận tốc 25km/h.
Bên cạnh vang lên tiếng "bạch bạch bạch" rộn rã, chiếc công nông chở đầy lúa của một bác nông dân cứ thế hiên ngang vượt mặt.
Người thanh niên ngồi băng ghế sau ngả lưng nhắm mắt dưỡng thần, bất thình lình quăng ra một câu:
"Cậu có thể đi chậm hơn nữa được không?"
"Được chứ, tôi còn bò được với tốc độ 15 cây số một giờ cơ."
Mạnh Trì liếc nhìn gương chiếu hậu:
"Anh Phong, không ngờ anh cũng có tinh thần kính lão đắc thọ đấy."
Bạc Cận Phong: "..."
Du Thời ngồi ghế phụ khoanh tay trước ngực, vác cái bản mặt lạnh như tiền bẩm sinh không cảm xúc chêm vào:
"Ý của anh Phong là đang chửi cậu lái xe chậm như rùa bò đấy."
Mạnh Trì giả bộ vô tội:
"Đường núi dốc đứng thế này, sểnh chân một cái là một xe đi đời ba mạng người, phải trân trọng mạng sống, tránh xa tốc độ chứ. Cậu nói có đúng không Du Thời."
Du Thời mặt vẫn lạnh tanh: "Nói mồm không thì ai tin, bằng chứng đâu?"
Mạnh Trì tiện tay bấm vào màn hình trung tâm, mở một loạt bản tin tai nạn giao thông trên đường đèo Vụ thành những năm qua, giọng điệu bi thương:
"Cậu xem, biết bao gia đình phải tan cửa nát nhà, biết bao người phải ôm mặt khóc ròng trong đêm thâu vì đua xe kia kìa."
Du Thời có vẻ bị lung lay, gật gật đầu: "Chậc, đúng là thảm thật."
Bạc Cận Phong chứng kiến hai kẻ đứa tung người hứng này, đưa tay day day trán: "..."
Mạnh Trì và Du Thời là chiến hữu nối khố với anh từ thời còn mài đũng quần trên ghế nhà trường. Hồi đó, đám con trai cùng trang lứa trong giới đều tôn anh làm đại ca. Vài năm qua đi, tình cảm bạn bè phai nhạt dần, giờ chỉ còn lại hai đứa này là vẫn bám dính lấy anh.
Mới leo lên đường đèo được hai phút, hai tên ôn con đã cưỡi cái xe đạp điện cà tàng chặn đầu xe, kêu ca xe hết điện rồi sống chết đòi ăn vạ đi nhờ.
Bạc Cận Phong lẳng lặng ngắm nhìn phong cảnh núi rừng qua ô cửa kính, nhạt giọng lên tiếng:
"Hai cậu không cần phải làm vậy đâu."
Hai kẻ đằng trước đang say sưa tranh luận về luật an toàn giao thông bỗng câm như hến, bắt đầu giở trò giả ngu:
"Hả, anh Phong, sao thế?"
Nhưng người thanh niên đã im bặt, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.
Trong gương chiếu hậu, ánh đèn xe hắt những tia sáng lờ mờ tạo thành vệt bóng đổ dài dưới hốc mắt, che lấp đi đôi mắt màu trà nhạt của anh.
Im lặng hồi lâu, những ngón tay Mạnh Trì siết chặt lấy vô lăng:
"Anh Phong, đã bảy năm rồi."
Giọng nói của người thanh niên phía sau vẫn hờ hững.
"Tôi biết."
Mạnh Trì ngập ngừng mở lời:
"Vậy... anh Phong, hay là anh thử tìm một khởi đầu mới xem sao?"
Bạc Cận Phong đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, lớp sương mù mỏng manh bám trên kính xe khiến cảnh vật trở nên nhòe nhoẹt.
Du Thời ngồi cạnh thâm thúy châm ngòi:
"Cậu thế đã ăn nhằm gì. Dì còn hỏi thẳng tôi có phải tôi thuộc tuýp 'bot' tri thức đeo kính không cơ."
Mạnh Trì không nhịn được phì cười:
"Phụt, dì bắt trend ác phết. Nhắc mới nhớ, Thiến Thiến nhà tôi bình thường cũng ghiền mấy bộ truyện tranh Mary Sue ngôn tình ba xu lắm, bả bảo tôi là kiểu 'cún con năng động rạng rỡ' gì gì đó. Bữa trước tôi phải xếp hàng mốc mỏ ba tiếng đồng hồ để mua truyện cho bả, bả khoái chí lắm, bảo tôi là..."
Du Thời vác vẻ mặt hờ hững: "Có ai mượn cậu kể không? Éo ai quan tâm nhé."
Mạnh Trì: "Có người nhột rồi kìa."
Du Thời: "Hehe, hồi đó không biết là ai nghe tin Thiến Thiến có bồ, lôi tôi với anh Phong ra khóc lóc sướt mướt cả đêm, sáng hôm sau vừa sụt sịt vừa chạy đi hỏi người yêu bả thích ăn sáng món gì."
Du Thời chốt lại bằng hai chữ lạnh lùng: "Simp chúa."
Mạnh Trì chẳng những không thấy nhục mà còn vỗ ngực tự hào:
"Cậu cứ sủa đi, nhưng tôi 'simp' thành công rồi đấy nhé. Thiến Thiến nghe tôi khóc xót tôi lắm luôn."
Bầu không khí không còn gượng gạo, quái đản nữa. Hai kẻ ngồi trên lại bắt đầu chí chóe, trêu chọc nhau như thường lệ.
Bạc Cận Phong đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, một mảng xanh trắng chợt vụt qua tầm mắt. Anh khựng lại, nhận ra đó là một cô gái mặc đồng phục học sinh.
Hàng mi Bạc Cận Phong khẽ rung, ánh mắt nhẹ nhàng đậu trên người cô gái ấy - bộ đồng phục xanh trắng, mái tóc buộc đuôi ngựa, đứng khép nép bên đường.
Nhưng khi ánh nhìn chạm đến khuôn mặt kia, anh bỗng sững sờ.
Ngay sau đó, một cảm giác buồn nôn ập đến.
Cổ họng nghẹn đắng, đôi lông mày nhíu chặt, một luồng cảm giác ghê tởm khó tả trào dâng trong lồng ngực.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


