Cúp điện thoại, tắt nguồn, ném cái "bộp" lên giường, Bạc Cận Phong bước ra khỏi cửa phòng ngủ.
Một cục bông đen tròn vo đã ngồi xổm chờ sẵn ở cửa từ đời nào. Thấy chủ nhân ra, nó lập tức thò một chân trước đạp lên dép lê của anh, ngẩng cái đầu nhỏ lên gào "meo meo" đầy phẫn nộ.
Bạc Cận Phong liếc nhìn máy nhả hạt tự động, khay thức ăn bên trong đã sạch bách.
Anh cúi người tóm lấy gáy con mèo nhấc bổng lên, bước vào bếp, mở tủ lạnh lấy một hộp pate, một tay bật nắp rồi đặt xuống đất.
Vừa được thả ra, cục than đen liền nhào tới ăn ngấu nghiến, cái đuôi vểnh ngược lên trời.
Bạc Cận Phong rũ mắt nhìn nó một lúc, sau đó đưa tay mở cánh cửa tủ.
Đang định lấy túi hạt mới ra bóc, thì từ ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng động, một chàng trai trẻ tuổi hớt hải lao vào.
Quay đầu thấy anh đang ở trong bếp, cậu ta liền khựng lại:
Nhắc đến chuyện này, mặt mày Đường Dịch lập tức hớn hở:
“Khu đất mở phòng tranh duyệt xong rồi, tôi vừa nhận được tin là phải phi ngay tới báo tin vui cho anh đây, tiện thể bàn bạc chút chuyện tiếp theo luôn.”
Cậu ta ngồi xổm xuống, kẹp con mèo đen vào nách, túm lấy hai chân trước của nó lắc lắc, làm giọng nũng nịu:
“Bạc Vượng Tài, cưng cũng mừng cho người cha họa sĩ siêu nổi tiếng của cưng đúng không nào.”
Con mèo đen tỏ vẻ ghét bỏ, giơ chân trước đẩy mặt Đường Dịch ra, kêu "meo meo" hai tiếng.
Đường Dịch quay sang nhìn Bạc Cận Phong: “Anh Phong, Vượng Tài nó nói gì thế?”
Bạc Cận Phong liếc cậu ta một cái, bật nắp một lon Coca rồi trở lại sô pha ngồi phịch xuống:
“Nó nói, tạm thời chưa có ý định tranh giành cái tên đó với cậu.”
“Ái chà, người ta bảo mèo mang tài, chó mang lộc mà lị. Với lại, cái tên anh Phong đặt có ăn nhập tí tẹo nào với nó đâu?”
Đường Dịch nhấc bổng con mèo đen xoay một vòng, cãi chày cãi cối:
“Tiểu Bạch, anh xem trên người nó làm gì có cọng lông trắng nào đâu.”
Bạc Cận Phong nhìn chằm chằm vào đôi mắt mèo màu hổ phách tròn xoe, trong veo như pha lê kia chừng hai giây rồi né tránh ánh nhìn. Anh ngửa cổ tu một ngụm Coca, những bọt khí nhỏ li ti nổ lách tách trong lon.
Đường Dịch thấy thế càng được nước làm tới: “Đó, anh Phong cũng thấy vậy đúng không.”
Bạc Cận Phong bật cười một tiếng: “Tôi thấy thế thì có ích gì, cậu phải hỏi nó thích tên nào chứ.”
Đường Dịch lấy hai viên thức ăn đông khô, chia ra hai tay:
“Meo meo meo, cưng thích tên Vượng Tài thì ăn bên trái, thích tên Tiểu Bạch thì ăn bên phải nha.”
Con mèo đen khoan thai bước những bước điệu đà đến trước mặt Đường Dịch, quay đầu sang bên trái.
Đường Dịch vừa mới toét miệng cười, con mèo đen đã "Bốp" một cái, quật đuôi thẳng vào mặt cậu ta, tiện thể bồi thêm một cú đạp mạnh vào chân, rồi lủi nhanh như chớp lên sô pha, nằm ườn ra bên cạnh chân Bạc Cận Phong.
Đường Dịch bị mèo quật đuôi tát cho một cú đau điếng: ???
Những ngón tay dài miết miết gáy thú cưng, Bạc Cận Phong cười lười nhác:
“Giờ làm thí nghiệm ra kết quả rồi chứ?”
Đường Dịch ôm lấy trái tim bé nhỏ tan vỡ, bắt đầu làm nũng với con mèo đen:
“Đáng ghét quá đi Vượng Tài, lúc anh Phong đi công tác, ai là người chăm sóc cưng từng ly từng tí, mở pate cho cưng ăn hả, cưng quên hết rồi sao!”
Nói đoạn, cậu ta còn lôi điện thoại ra bật nhạc nền bi thảm để minh họa, bấm nút play.
Đoạn dạo đầu quen thuộc vang lên, động tác của Bạc Cận Phong hơi khựng lại: “Tắt đi.”
Đường Dịch ngẩng đầu: “Tại sao?”
“Khó nghe.”
Đường Dịch gào lên:
“Trời đất ơi, mới nghe dạo đầu đã chê khó nghe rồi? Anh Phong, đây là bài hát mới của nam thần đời tôi đấy, anh nể mặt nghe một lần đi mà.”
Đường Dịch ngồi phịch xuống sô pha, vừa nghe nhạc vừa lướt bình luận:
“Khó khăn lắm anh ấy mới ra được một bài trong cả năm trời, tôi nói cho anh biết, bình luận dưới này hài hước lắm, để tôi đọc top comment cho anh nghe nhé.”
“Anh ơi, không có anh em đã 'move on' lâu rồi.”
“Ai phát minh ra J. đúng là một thiên tài, nghe xong dù chưa từng yêu đương cũng có cảm giác như mới thất tình.”
“Anh ơi người yêu cũ của anh phải độc ác cỡ nào mới ép anh viết ra được đống nhạc buồn não ruột thế này.”
Trong lúc Đường Dịch ôm bụng cười sằng sặc, người thanh niên chỉ trầm mặc tựa lưng vào sô pha. Ánh đèn huỳnh quang lờ mờ hắt lên mái tóc, chiếc đồng hồ cơ trên cổ tay chầm chậm nhích từng nhịp.
“Nhưng mà tôi thấy chắc J. ca chưa yêu đương bao giờ đâu.”
Đường Dịch phân tích một cách rất có bài bản.
“Sau khi chia tay, dù có nuối tiếc thì ít nhiều gì cũng phải có những cảm xúc khác xen lẫn vào chứ.”
“Có thể là oán trách, oán trách khi ở bên nhau đối phương chưa đủ trưởng thành. Cũng có thể là phẫn nộ, vì những xích mích, va chạm do tính cách dẫn đến việc đường ai nấy đi. Hoặc không thì là tự giễu, cười nhạo bản thân khi xưa quá ngu ngốc.”
“Tóm lại, là những cảm xúc nảy sinh từ nguyên nhân khiến hai người chia tay.”
“Nhưng trong bài hát này tôi chẳng nghe ra một chút nào cả.”
Đường Dịch ngẩng đầu lên:
“Anh Phong, bậc thầy nghệ thuật như anh chắc chắn phải có cách nhìn nhận riêng, anh thấy sao?”
“Chán ngắt.”
Người thanh niên ném lại hai chữ lạnh lùng, xách con mèo đen ném vào lòng cậu ta:
“Ra ngoài, giao mèo cho cậu đấy.”
Đường Dịch đón lấy con mèo đen:
“Ấy… chuyện phòng tranh chưa bàn xong mà anh Phong, anh đi đâu đấy? Bao giờ về?”
Người đã khuất sau cánh cửa, đi xa rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
