Xe bỗng phanh kít lại.
Có xe chặn phía trước.
Du Thời cũng nhìn thấy cô gái mặc đồng phục đứng bên ngoài, quay sang lườm Mạnh Trì:
"Cái này cũng do cậu dàn xếp hả?"
Mạnh Trì tháo dây an toàn: "Mẹ kiếp, sao có thể chứ."
"Anh Phong, đường phía trước bị tắc rồi, để tôi xuống xem sao."
Du Thời ngó qua chục chiếc xe trước mặt: "Mạnh trâu bò, cậu xử nổi không đấy?"
Mạnh Trì đóng sầm cửa xe:
"Khinh thường ai vậy, dẫu sao tôi cũng bám gót anh Phong bao nhiêu năm nay, chút chuyện vặt này mà không giải quyết êm đẹp được sao?"
Tới Vụ thành nhiều lần, Du Thời cũng nắm được kha khá tình hình nơi đây. Gã cầm đầu băng nhóm kia là con trai của một trọc phú địa phương. Nhìn cái điệu bộ phô trương là đủ hiểu gã muốn giở trò gì.
Chẳng qua cũng chỉ muốn đu bám, kiếm chác chút quan hệ.
Nhưng bọn chúng hoàn toàn mù tịt về tính cách của anh Phong. Cái trò mèo này lại càng ti tiện, nhìn lướt qua cũng biết cô gái kia bị ép buộc.
Hơn nữa, cho dù cô ta có tự nguyện đi chăng nữa, anh Phong cũng...
Du Thời liếc mắt nhìn gương chiếu hậu. Thanh niên ngồi ghế sau đã lấy điện thoại của Mạnh Trì, hờ hững cụp mắt, ngón tay gõ lạch cạch vài cái rồi ném điện thoại sang một bên.
Chưa đầy một nốt nhạc, xe cảnh sát rú còi inh ỏi lao tới từ phía sau.
Mạnh Trì còn đang hăng say đấu võ mồm, cảnh sát đã ập đến tóm gọn cả đám với tội danh cản trở giao thông và tình nghi dụ dỗ trẻ vị thành niên. Một bầy lố nhố bị lùa đi sạch bách.
Mạnh Trì ngớ người mất ba giây, sau đó lập tức hiểu ra đây là tuyệt chiêu của Bạc Cận Phong. Cậu quay lại xe lấy điện thoại và giấy tờ tùy thân.
"Tôi qua đồn cảnh sát hóng hớt tí, Cá mồi, cậu lái xe đưa anh Phong về nhé."
Du Thời không ý kiến gì, chỉ "ừ" một tiếng.
Chiếc Rolls Royce lại tiếp tục lăn bánh trên đường đèo, lần này tốc độ nhích lên được 40km/h. Thanh niên ngồi sau cũng chẳng buồn lên tiếng, chỉ nhắm nghiền mắt, trầm mặc suốt chặng đường.
Trời đã sập tối, gió núi rít gào như tiếng rồng gầm, không khí trở nên ngột ngạt, oi bức. Những hạt mưa lấm tấm thi nhau đập vào cửa kính rồi loang ra.
Chỉ sau vài nhịp thở, những hạt mưa nhỏ đã dệt thành một màn mưa trắng xóa, che khuất cả tầm nhìn.
Du Thời nhớ lại, năm đó cũng là một đêm mưa giông thế này.
Hôm đó cậu bị tắc đường nên đến muộn. Tới nơi tổ chức tiệc sinh nhật thì cả nhà họ Bạc đều đã bốc hơi khỏi bữa tiệc.
Đến lúc nghe ngóng được cơ sự, chạy hộc tốc đến bệnh viện Vụ thành, cậu chỉ nhìn thấy một mình Bạc Cận Phong.
Anh lặng lẽ ngồi bó gối trên bậc thềm, cả người bị màn mưa lạnh lẽo nuốt chửng.
Cảnh sát kể lại hiện trường lúc đó vô cùng thảm khốc, cô gái xấu số toàn thân bê bết máu, chiếc váy trắng gần như bị nhuộm đỏ au.
Di vật thu được trong túi nilon chỉ vỏn vẹn một chiếc điện thoại vỡ nát, giấy tờ tùy thân, một sợi dây chuyền, một chiếc vòng hoa nhài thấm đẫm máu tươi, và một chiếc hộp nhỏ bị bẹp dúm.
Đó là món quà sinh nhật cô định tặng anh.
…
Mưa trút xuống ngày một nặng hạt. Chiếc xe cuối cùng cũng thoát khỏi đường đèo, hòa vào dòng xe cộ với những ánh đèn mờ ảo, chầm chậm tiến về khu thương mại.
Du Thời rốt cuộc cũng cất lời: "Anh Phong, mình đi đâu đây?"
Thanh niên không biết đã mở mắt từ bao giờ, lẳng lặng ngắm nhìn khung cảnh đường phố chìm trong màn mưa mờ mịt.
Giọng nói phẳng lặng: "Đường Vụ An."
Du Thời khựng lại một nhịp, nhưng rốt cuộc không nói gì, xoay vô lăng đánh lái.
Ngày trước khu vực này hẻo lánh vô cùng, xung quanh chỉ lèo tèo vài tiệm sửa chữa ngũ kim và mấy nhà máy bỏ hoang, đến cả cột đèn đường ở ngã tư cũng hỏng hóc.
Vài năm trở lại đây, các dự án bất động sản mọc lên như nấm, hạ tầng cũng được đầu tư đồng bộ. Dọc hai bên đường là hàng cột đèn chiếu sáng vàng rực, những bồn hoa xanh mướt quanh năm khoe sắc.
Đêm đã khuya, trời lại đổ mưa lớn, đường phố hoàn toàn vắng lặng. Siêu thị bên kia đường cũng đang rục rịch đóng cửa.
Du Thời lên tiếng:
"Siêu thị Minh Huy, mấy năm nay không thấy trụ sở ở thành phố Hoài nữa, chẳng ngờ lại dạt về đây mở cái siêu thị bé tẹo này."
Bầu không khí trong xe tĩnh lặng đến đáng sợ.
Du Thời liếc nhìn gương chiếu hậu. Băng ghế sau chìm trong bóng tối, ánh sáng lờ mờ chỉ đủ để hắt lên đường nét góc cạnh nơi xương hàm của người thanh niên, anh vẫn đang trầm ngâm hướng mắt ra ngoài cửa sổ.
Trong lòng cậu như bị một tảng đá đè nặng, bức bối khó tả.
Du Thời thở hắt ra một hơi, tháo dây an toàn, bung ô bước ra ngoài:
"Anh, tôi ra ngoài làm điếu thuốc."
Tựa lưng vào cửa xe, nghe tiếng mưa rơi lộp bộp trên mặt ô, Du Thời quay đầu châm lửa, hít một hơi thật sâu rồi phả ra, ánh mắt đờ đẫn dán chặt vào vũng nước trên mặt đường.
Sao mọi chuyện lại đột ngột thành ra thế này cơ chứ?
Mới hôm nào thôi, cậu và Mạnh Trì còn đứng trong phòng nhạc xì xầm trêu chọc, lén lút qua khung cửa sổ ngắm nhìn bóng dáng hai người họ kẻ trước người sau rảo bước trên con đường rợp bóng cây.
Thấy anh ấu trĩ giẫm lên bóng của cô gái đi phía trước, rồi lại nghiêm túc cắm cúi cả đêm để chọn cho cô một bộ váy dạ hội.
Khi ấy cậu đã đinh ninh, tương lai của hai người họ chắc chắn sẽ viên mãn.
Cậu và Mạnh Trì định bụng bao năm sau nữa, vào lúc hai người cuối cùng cũng thành đôi, hoặc trong chính hôn lễ của họ, sẽ vạch trần bộ mặt thật cố tỏ ra lạnh lùng của anh lúc ấy.
Vậy mà chẳng ai ngờ, đó lại là dấu chấm hết.
…
Đèn đường hắt ánh sáng vàng vọt, màn mưa ngoài cửa sổ mờ mịt, tăm tối.
Bạc Cận Phong ngơ ngẩn nhìn khung cảnh đường phố chìm trong mưa. Anh cũng chẳng hiểu tại sao mình lại muốn đến đây, chỉ đơn giản là muốn dừng lại một chút.
Ngoài kia ồn ào, nhiễu nhương quá.
Nơi này lại rất đỗi yên bình.
Một bóng đen vụt qua trước mắt, một chiếc xe vừa lướt qua. Bên kia đường bỗng thấp thoáng một dáng hình mong manh, mảnh mai trong bộ váy trắng.
Cô gái diện chiếc váy dạ hội tinh khôi, mái tóc dài mềm mại không buộc đuôi ngựa như mọi khi mà xõa tung sau vai, vài lọn tóc đen nhánh lòa xòa vương trên xương quai xanh.
Bạc Cận Phong bỗng khẽ bật cười.
Bao nhiêu năm rồi, đây là lần đầu tiên anh thấy cô trong bộ dạng thế này.
Cách một màn mưa trắng xóa, đôi mắt màu hổ phách của cô gái phản chiếu ánh đèn đường, trong veo và thuần khiết. Cô đứng thẩn thơ giữa con phố nhạt nhòa mưa, tựa như một con vật nhỏ đi lạc, mờ mịt nhìn ra mặt đường.
Không có bộ lễ phục đẫm máu, trông cô xinh đẹp biết bao.
Cửa xe phía trước vang lên tiếng động, Du Thời mang theo hơi lạnh ngắt chui vào xe:
"Anh Phong, muộn rồi, mình về thôi."
Bạc Cận Phong nhắm nghiền mắt lại. Khi mở mắt ra lần nữa, con phố đối diện vắng lặng không một bóng người, chỉ còn lại những ánh đèn đường mờ ảo nhòe nhoẹt trong màn mưa.
Anh chầm chậm thu lại ánh nhìn.
"Ừ, đi thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


