“Đợi hồi âm nhé!”
Mặt bàn làm việc bị gõ nhẹ hai cái, Lâm Miểu giật nảy mình, luống cuống tháo tai nghe, vội vàng ngồi ngay ngắn lại:
“Thư ký Lâm, lịch trình hôm nay của Bạc tổng sắp xếp lại một bản mới, hủy cuộc họp với bên Pháp đi, thời gian còn lại thì xếp kín. Còn nữa, sau này vào những ngày này hàng năm, bỏ hết lịch công tác đi.”
Lâm Miểu làm mặt nghiêm trọng, cẩn thận gật đầu: “Vâng.”
Quan Khải nhìn dáng vẻ của cô, khẽ bật cười:
“Thư ký Lâm, không cần phải căng thẳng thế, văn phòng Tổng giám đốc không ăn thịt sinh viên mới tốt nghiệp đâu.”
Lâm Miểu gãi đầu, ngượng ngùng:
“Thì tại tôi đâu ngờ mình lại được nhận vào Tập đoàn Phong Thần, cơ hội việc làm khó khăn lắm mới có được, phải trân trọng chứ anh, nhỡ đâu ngày nào đó lại bị 'tối ưu hóa' thì toi.”
Quan Khải liếc mắt nhìn tài liệu chuyên ngành cô đang dịch dở trên máy tính:
“Thư ký Lâm, cô là ứng viên đạt điểm cao nhất trong cả hai vòng thi viết và phỏng vấn của đợt tuyển dụng này, không cần phải nghi ngờ năng lực chuyên môn của mình đâu.”
Lâm Miểu cũng cười hì hì, hai ngón tay chụm lại làm động tác cúi chào trên mặt bàn:
“Kẻ hèn này đã rõ.”
Khi Quan Khải vừa quay người định đi, Lâm Miểu tò mò, nói nhỏ:
“À, Quan tổng trợ, tôi có thể hỏi một chút không, tại sao vào những ngày này hàng năm Bạc tổng lại không đi công tác vậy?”
Cô chớp chớp mắt: “Lẽ nào là đi hẹn hò với bạn gái...”
Quan Khải cau mày, ho khẽ một tiếng.
Lâm Miểu lập tức giơ hai tay lên, biết ý tự rút lui:
“Vâng, phận làm trâu làm ngựa phải biết tránh xa đời tư của sếp.”
…
“Bạc tổng, đây là những tài liệu cần ngài ký duyệt hôm nay. Buổi chiều ngài có lịch gặp mặt đàm phán công việc với Vương tổng của Hoa Đình, tối nay có buổi tiệc nếm rượu do thương hiệu Flechazo – đối tác của Phong Thần mời...”
Quan Khải nhẹ giọng báo cáo xong lịch trình, ánh mắt hướng về phía người đàn ông đang ngồi trên ghế làm việc.
Thời gian quả nhiên có thể thay đổi một con người.
So với sự lạnh lùng khó gần, luôn tỏ ra sắc bén của bảy năm trước, Bạc tổng bây giờ đã trưởng thành và nội liễm hơn nhiều, từng cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý, trầm tĩnh.
Ngày trước, khi "Tiểu Bạc tổng" vừa tiếp quản công ty, không ít cổ đông trong tập đoàn còn xì xào chê bai anh tuổi trẻ bồng bột, cố tình gây khó dễ. Nhưng giờ đây, những tạp âm ấy đã hoàn toàn bốc hơi.
Tiếng ngòi bút ma sát trên giấy vang lên sột soạt, những đốt ngón tay thon dài, trắng trẻo cầm chặt chiếc bút máy, khớp xương rõ ràng, gân xanh nổi rõ trên cổ tay.
“Ừ, ra ngoài đi.”
Quan Khải khựng lại một chút:
“Vừa rồi phu nhân gọi điện, bảo ngài tối nay về nhà cũ dùng cơm. Bạc tổng, có cần tôi hủy bữa tiệc nếm rượu tối nay không?”
Vài giây sau, người đàn ông cất giọng, ngữ điệu nhàn nhạt nhưng không cho phép kháng cự.
“Cứ làm theo lịch trình.”
“Vâng.”
...
Bát quái vốn là bản tính của con người.
Sau khi Quan Khải rời đi, Lâm Miểu vừa sửa lại lịch trình vừa nhẩm tính. Chuyện này đúng là không giống đi hẹn hò bạn gái cho lắm.
Rốt cuộc, ai đi hẹn hò mà lại xếp lịch làm việc kín mít cả ngày cơ chứ? Đáng lẽ phải cố tình chừa thời gian ra mới đúng.
Vậy cố ý xếp lịch kín mít là có ý gì đây?
Đam mê tăng ca à?
Thôi bỏ đi, tâm tư của sếp, phận nhân viên đừng có mà đoán mò.
Lâm Miểu sửa xong lịch trình, gửi lại cho Quan Khải, rồi mở bảng xếp hạng ứng dụng nghe nhạc, tiếp tục cắm tai nghe lặp lại bài hát mới ra mắt hôm nay của J., tận hưởng cảm giác đi làm với một bầu tâm trạng u sầu, đau thương.
Nhìn bài hát vừa phát hành lúc rạng sáng đã chễm chệ leo lên top 1 bảng xếp hạng ca khúc mới, Lâm Miểu vừa vui mừng lại vừa an ủi.
J. là một ca sĩ indie giấu mặt mà cô hâm mộ từ vài năm trước, lúc cô mới theo dõi thì anh chỉ có vài nghìn fan, vài năm trôi qua con số ấy đã vọt lên chục triệu.
Lâm Miểu đối với J. đúng là vừa yêu vừa hận. Yêu là yêu nhạc của anh, hận là hận cái tốc độ ra bài chậm như rùa bò.
Chẳng thèm ra album, cũng chẳng thiết tha tranh bảng xếp hạng, ý chí cầu tiến hoàn toàn bằng không. Mỗi năm chỉ nhỏ giọt đúng một bài hát, tung ra vào đúng 0 giờ ngày Hạ chí, không xê dịch một ly. Fan có gào thét đòi nhạc tới đâu cũng như muối bỏ bể.
Giọng ca thiếu niên có phần bẽn lẽn, ngây ngô trong tai nghe thuở nào, sau bảy năm đã lột xác thành chất giọng trầm ấm, sắc lạnh của một người thanh niên trưởng thành.
Đến đoạn điệp khúc, rõ ràng giai điệu bắt tai, nhịp điệu dồn dập, vậy mà trong lòng cô lại trào dâng một nỗi buồn man mác, len lỏi, đau nhói như bị kim châm.
Cảm giác như vừa đánh mất một thứ gì đó, vĩnh viễn không thể tìm lại được.
Lâm Miểu chống cằm, vẻ mặt u sầu sâu sắc, gõ một dòng chữ dưới phần bình luận:
“Ai phát minh ra J. đúng là một thiên tài, nghe xong dù chưa từng yêu đương cũng có cảm giác như mới thất tình.”
...
Ánh nắng gay gắt của buổi trưa hè bị chặn lại bởi tấm rèm cửa sát đất dày cộm. Bên ngoài trời nóng như đổ lửa, còn bên trong căn phòng lại chìm trong sự u ám, tĩnh mịch và lạnh lẽo, nhiệt độ điều hòa được chỉnh xuống rất thấp.
Cây đàn guitar đứt dây nằm lăn lóc dưới chân giường, hộp đựng phím đàn trên bàn bị lật úp, những chiếc phím gảy văng tung tóe khắp nơi.
Điện thoại đổ chuông lặp đi lặp lại mấy lần, mãi sau mới có một cánh tay uể oải thò ra từ trong chăn với lấy.
Bàn tay to lớn, những ngón tay thon dài, chỉ cần một bàn tay đã tóm gọn chiếc điện thoại. Cũng chẳng thèm nhìn xem đã bắt máy chưa, cứ thế tùy ý bấm một cái.
“Alô, Tiểu Phong, con dậy chưa?”
Từ đầu dây bên kia vang lên giọng của Tần Tĩnh Vân.
Giọng nói trầm khàn của Bạc Cận Phong mang theo chút âm mũi, anh khẽ cười, điệu bộ lười biếng:
“Mẹ gọi liên tục mấy cuộc thế này, ai mà không tỉnh được thì chắc báo cảnh sát luôn là vừa.”
“Bớt nói nhảm đi, con cũng không nhìn xem mặt trời lên tới đâu rồi. Suốt ngày thức đêm thức hôm, cũng chẳng chịu học hỏi anh con một chút...”
Bạc Cận Phong chống tay ngồi dậy, bước qua cây guitar trên sàn, đi vào phòng tắm. Anh nửa khép hờ mắt, vừa đánh răng rửa mặt vừa nghe mẹ cằn nhằn.
Trong gương, mái tóc đen ngắn ngủi vì nằm ngủ mà hơi bù xù, mềm mại rủ xuống, trông giống hệt một con mèo lớn cao ngạo.
“Dì Vương nấu cơm xong rồi, tối nay con về đi, mẹ cũng gọi cả anh con rồi. Chúc mừng sinh nhật con, cả nhà mình ăn với nhau bữa cơm.”
Những ngón tay dài mở cửa tủ quần áo, tiện tay vơ lấy một chiếc áo phông đen mặc vào. Anh kéo áo xuống, che đi cơ bụng sáu múi rõ nét và đường V-line mờ ảo.
Nghe mẹ nói vậy, Bạc Cận Phong bỗng cười nhạt một tiếng.
“Năm ngoái mẹ gọi, anh ta có về không?”
Đầu dây bên kia khựng lại một giây, sau đó cao giọng hơn một chút, mang theo sự bực tức xen lẫn bất lực:
“Mẹ thật không hiểu nổi, hai anh em tụi con rốt cuộc có xích mích gì. Đều lớn cả rồi, anh em ruột thịt có chuyện gì mà không thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng, cứ phải làm mình làm mẩy đến mức cả đời không thèm nhìn mặt nhau hả?”
Bạc Cận Phong cúi đầu, cài khóa chiếc đồng hồ cơ:
“Chuyện này không nói được đâu. Mẹ đừng can thiệp vào.”
Tần Tĩnh Vân tức nghẹn họng: “Con…”
“Được rồi mẹ, con phải ra ngoài đây. Mai con sẽ ăn cơm cùng mẹ sau, con cúp máy nhé.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

