"Được rồi Tiểu Mạt, con mau lên lầu tắm nước nóng đi kẻo cảm lạnh," Tần Tĩnh Vân lên tiếng.
Bạc Mạt gật gật đầu, đi lên lầu hai về phòng mình.
Cô cởi bỏ bộ đồng phục xanh trắng ướt sũng, tắm rửa sạch sẽ, mái tóc dài mềm mại xõa tung, mặc bộ đồ ngủ hình thỏ con hoạt hình màu hồng bước ra ngoài.
Bộ đồ ngủ này là do Tần Tĩnh Vân mua cho cô.
Có vẻ như bà mặc định những cô gái ở độ tuổi này đều thích màu hồng và những món đồ dễ thương, thế nên toàn bộ quần áo bà mua cho cô đều theo phong cách dễ thương, đồ mùa đông thì lại càng chuộng kiểu dáng lông xù.
Ngay cả căn phòng của cô cũng được thiết kế theo tông màu hồng công chúa, những món đồ nội thất bên trong đều mang sắc hồng và trắng.
Bạc Mạt thở dài, may mà ở trường phải mặc đồng phục.
Kéo ghế ngồi xuống, Bạc Mạt lôi chiếc lọ đựng hoa nhài trong cặp sách ra, đổ hết hoa lên bàn, tỉ mẩn tết thành một chiếc vòng hoa nhài mới.
Ngẩn ngơ ngắm nghía chiếc vòng một lúc lâu, cô mới lôi sách bài tập ra chăm chú ngồi giải.
Đêm khuya, Bạc Mạt vò vò đầu rồi gập sách lại.
Ngước mắt nhìn tờ lịch nhỏ.
[Việc cần làm 1 (x)]
[Việc cần làm 2 (x)]
[Việc cần làm 3 (20.145 / 100.000)]
...
Ngày hôm sau, tiết Hạ chí.
Làm xong bài thi ở Vụ thành thì trời đã xế chiều. Bạc Mạt tự cảm thấy bản thân thi khá tốt, chắc mẩm có thể giành được phần thưởng hai mươi nghìn tệ kia.
Thế nên với tâm trạng vui vẻ, cô đã hào phóng chi hẳn năm trăm tệ mua quà sinh nhật cho Bạc Cận Phong.
Xét cho cùng, cô ăn nhờ ở đậu, xài tiền của nhà người ta, nếu tặng bịch kẹo dẻo thật thì coi sao đặng.
Quà là một sợi dây choker màu đen, kiểu dáng bạch kim đơn giản, được xếp gọn trong hộp quà. Thừa biết cậu ta chắc chắn chẳng thèm để mắt tới món đồ rẻ tiền này, khéo khi còn ném luôn vào sọt rác, nên cô cũng chẳng tốn nhiều tâm tư để chọn lựa.
Tham gia tiệc sinh nhật mà giờ mới về nhà thay lễ phục thì không kịp nữa. Bạc Mạt đành quay về khách sạn đã đặt trước, thay đồ xong xuôi rồi bắt taxi thẳng tiến về thành phố Hoài.
Vụ thành vốn lắm mưa, trên đường đi, trời lại bắt đầu trút nước.
Bạc Mạt tì tay lên cửa kính xe hơi, vòng hoa nhài trên cổ tay tỏa ra một mùi hương ngan ngát vương vấn quanh mũi.
Cô có chút ngượng ngùng khi ngắm nhìn hình bóng mình phản chiếu trên mặt kính - diện một chiếc váy dạ hội nhỏ màu trắng, mái tóc dài xõa tung buông thõng xuống sau lưng.
Có lẽ vì quá hiểu gu thẩm mỹ của mẹ mình, chiếc váy trắng nhỏ nhắn cô đang mặc trên người chính là do Bạc Cận Phong tối qua cho người mang tới.
Ừm, rốt cuộc thì cậu ta cũng từng nhắc nhở, bảo cô trong bữa tiệc phải ăn mặc cho ra dáng con người một chút, đừng có làm cậu ta mất mặt cơ mà.
Ánh mắt Bạc Mạt rũ xuống, rơi trên sợi dây chuyền nơi cần cổ. Người giúp việc còn mang tới cả sợi dây chuyền đá quý màu xanh nhạt này nữa.
Kiểu dáng rất thanh nhã, lại có chút cổ điển, nhìn chẳng giống phong cách của Bạc Cận Phong chút nào. Không ngờ cậu ta lại chọn món đồ như thế.
Ngẫm lại Bạc Mạt mới thông suốt, làm gì có chuyện cậu ta chịu bỏ công suy nghĩ để chọn lựa cơ chứ, chắc là tiện tay vớ bừa một sợi rồi ném cho cô thôi.
Đường xá ngày mưa trơn trượt khó đi, tài xế giảm tốc độ, chầm chậm lăn bánh.
Bạc Mạt liếc nhìn đồng hồ, chân mày nhíu lại. Cứ đà này thì muộn mất thôi. Nếu đến trễ, Bạc Cận Phong có tức điên lên không nhỉ?
Ưm... tiệc sinh nhật khách khứa đông nườm nượp, bình thường cậu ta đã như vầng trăng được muôn vì sao vây quanh, bao nhiêu người xum xoe như vậy, chắc cũng chẳng để ý xem cô có mặt hay không đâu.
Nghĩ đến đây, Bạc Mạt khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Còn một năm nữa là thi đại học rồi. Đợi lên đại học cô sẽ được dọn vào ký túc xá sống, không cần phải khép nép cẩn trọng lẩn tránh họ nữa.
Đợi dành dụm thêm chút tiền, là cô có thể rời...
Trong hình ảnh phản chiếu trên kính, chiếc điện thoại đặt trên ghế chợt lóe sáng, có người gửi tin nhắn tới.
Bạc Mạt quay đầu sang, cầm điện thoại lên.
Ngoài cửa kính xe sau lưng bỗng lóe lên một luồng sáng trắng lóa, ngay sau đó cả khoang xe bị hất văng dữ dội. Ánh sáng chói lọi nuốt chửng mọi thứ bên trong. Trong vài giây ngắn ngủi, bên tai chỉ còn lại tiếng ù ù chói óc.
...
Màn mưa mờ mịt, tí tách, tí tách.
Chiếc vòng tay hoa nhài lọt thỏm qua khe hở rơi xuống, nước mưa xối xả gột rửa mảng màu đỏ tươi chói mắt trên mặt đất, những đầu ngón tay chạm hờ lên hộp quà lạnh ngắt.
Ngước nhìn chẳng thấy ánh sáng yếu ớt của những giọt mưa, cúi đầu lại chẳng màng rõ đường đi, tầm nhìn ngày càng nhạt nhòa.
Thấp thoáng trên mặt màn hình vỡ nát phát ra thứ ánh sáng trắng lóa là vài mẩu tin nhắn mờ ảo, dường như là từ Bạc Cận Phong gửi tới.
Nhưng cô đã không còn nhìn rõ cậu ta nói gì nữa, chẳng còn chút sức lực nào, mi mắt cứ thế ngày một trĩu nặng.
Trong đầu cô xẹt qua rất nhiều suy nghĩ, nhưng lại giống như chẳng nghĩ ngợi gì, chầm chậm rơi vào trạng thái trống rỗng mờ mịt.
Cho đến khi chiếc quạt máy kiểu cũ trước mắt ngừng đu đưa cọt kẹt, ngọn gió lùa qua hiên nhà thổi bay lọn tóc mai, ngước mắt lên, trước mắt cô là cả một cánh đồng hoa nhài nở rộ rộng lớn bát ngát.
Ẩm ướt, ngột ngạt - mùa mưa của tiết Hạ chí.
Những cánh hoa nhài tinh khôi, mềm mại bị nước mưa dập nát. Mùi hương ngan ngát vương vấn cũng dần phai nhạt, cho đến khi tan biến hẳn vào trong gió.
Một ngày bình phàm như bao ngày.
Hoa nhài... héo tàn rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



