Buổi diễn thuyết nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập trường đã bắt đầu, học sinh đều tập trung trong hội trường. Con đường dẫn đến phòng mỹ thuật hoàn toàn vắng lặng, chỉ có hai người họ một trước một sau rảo bước.
Bạc Mạt đi phía trước, lờ mờ cảm nhận được ánh mắt của nam sinh phía sau đang ghim chặt lấy mình, cảm giác hệt như có gai đâm sau lưng.
Trong túi áo đồng phục rộng thùng thình, mấy tờ đề thi Olympic Toán đã bị cô vò nhàu nhĩ trong lòng bàn tay.
Xem ra hôm nay xui xẻo thật rồi, khó khăn lắm mới né được một ông anh, thế mà lại đụng ngay phải ông anh còn lại.
Bạc Mạt khẽ thở dài, lặng lẽ đánh dấu X vào mục [Việc cần làm số 2] trong cuốn lịch nhỏ của mình.
Giờ chỉ cầu mong đừng chọc giận vị thiếu gia tính tình ẩm ương này, Bạc Mạt thầm chắp tay cầu nguyện.
Thật ra dì Tần đối xử với cô rất tốt. Nếu Bạc Cận Phong thực sự làm khó dễ, chỉ cần cô mách dì Tần, dì nhất định sẽ ra mặt dạy dỗ cậu ta.
Chỉ là phận ăn nhờ ở đậu, chi phí ăn mặc, đi lại đều dùng tiền của nhà họ Bạc, cô đã mang nợ quá nhiều, chẳng muốn vì chút chuyện vặt vãnh này mà chuốc thêm rắc rối cho dì.
Suốt dọc đường cả hai không nói một lời. Đến nơi, Bạc Mạt dùng chìa khóa mở cửa phòng mỹ thuật, sau đó nép mình lùi lại, vừa mở cửa xong đã định chuồn lẹ:
"Bạn học Bạc, mình xin phép đi trước."
Chân còn chưa kịp bước ra, từ trên đỉnh đầu đã vang lên một giọng nói lạnh lẽo:
"Ở nhà họ Bạc hai năm, lông cánh cứng cáp rồi, đến cả gọi người cũng không biết mở miệng nữa sao?"
Bạc Mạt ngẩn người, lí nhí đáp: "... Xin lỗi, Bạc thiếu gia."
Lời vừa thốt ra, không khí xung quanh dường như càng thêm ngưng trệ.
Bạc Mạt cúi gằm mặt đứng chết trân tại chỗ, không biết nên đi hay ở, cũng chẳng dám hó hé nửa lời.
"Cứ đứng lù lù ở cửa làm gì? Vào trong." Thiếu niên lạnh nhạt ra lệnh.
Bạc Mạt không hiểu cậu ta định giở trò gì, đành chậm chạp từng bước lết vào trong. Hơi lạnh từ điều hòa phả tới, mơn man làn da ửng đỏ trên má và cổ, luồn lách qua cổ áo đồng phục.
Cái lạnh giúp tâm trí đang rối bời của cô dịu lại đôi chút. Bạc Mạt nhỏ giọng hỏi:
"Bạc thiếu gia, anh muốn bảo em làm gì?"
"Cái ghế cạnh cửa sổ kia, qua đó ngồi."
Ánh nắng len lỏi qua ô cửa kính trong suốt hắt sáng cả phòng vẽ. Rèm cửa trắng mỏng hờ hững buông rủ, bên cửa sổ chỉ kê độc một chiếc bàn, nhìn ra ngoài là khung cảnh vườn hoa tuyệt đẹp. Góc nhỏ này trông giống như một khu vực phác thảo cảnh thực tế của phòng mỹ thuật.
Bạc Mạt chẳng hiểu mô tê gì, nhưng vẫn lóc cóc đi qua, ngồi thẳng thớm xuống ghế, hai tay nắm chặt đặt trên đùi.
Ngồi đơ ra đợi một lúc lâu, cho đến khi thấy Bạc Cận Phong lúi húi chọn màu vẽ ở khu để màu, cô mới chợt bừng tỉnh. Đừng bảo cậu ta định lấy cô làm mẫu vẽ đấy nhé?
Như bắt thóp được ánh mắt của cô, thiếu niên chẳng thèm nhấc mí mắt, hờ hững thốt ra một câu hững hờ:
"Người mẫu xin nghỉ rồi, lấy cô làm tạm vậy."
Ồ...
Bạc Mạt không mảy may nghi ngờ, thầm nghĩ trong bụng: Vị thiếu gia này đúng là muốn gì làm nấy, rõ ràng lát nữa phải lên sân khấu biểu diễn rồi, vậy mà giờ còn rảnh rỗi chạy tới đây vẽ vời.
Thế nhưng vị thiếu gia này có vẻ chẳng mặn mà gì với mấy tuýp màu vẽ hạng xoàng trong phòng. Cậu ta cau mày cầm một tuýp lên ngắm nghía, ánh mắt toát lên sự chê bôi rồi quăng trở lại.
Cuối cùng, cậu ta chỉ rút mấy cây chì than, đủng đỉnh về ngồi sau giá vẽ. Một tay lơi lỏng cúc áo sơ mi, uể oải hất cằm, quét ánh nhìn về phía cô.
Bạc Mạt lập tức căng thẳng, vội vàng chỉnh lại tư thế ngồi nghiêm chỉnh.
Đôi mắt màu trà nhạt hơi nheo lại. Ngay lúc Bạc Mạt càng lúc càng bất an, cậu ta lạnh lùng buông một câu.
"Tôi khuyên cô nên đến bệnh viện khiếu nại đi."
Bạc Mạt ngớ người: ?
Bạc Cận Phong mặt không đổi sắc: "Sa thải tay bác sĩ lắp chân giả cho cô đi."
Bạc Mạt: "..."
Cậu ta liền phán:
"Tuyệt quá. Theo dõi bám đuôi cộng thêm tội xâm nhập gia cư, đúng lúc luật sư của công ty anh tôi đang ở nhà, cô cứ đứng yên đó đừng đi đâu, để tôi hỏi giúp xem tội này bóc lịch mấy năm."
Cô gái sợ hãi khóc ré lên, bụm mặt bỏ chạy thục mạng.
Trong mười phút tiếp theo, Bạc Mạt cũng được nếm mùi trải nghiệm tương tự.
"Tôi cho cô hai trăm, bắt taxi ra đường XX, rẽ trái vào Bảo tàng Đội quân đất nung, hố số 3 chào mừng cô trở về."
"Ừm, được đấy. Sư tử đá trấn yểm cổng trường có thể lo lắng cho chén cơm của mình rồi, độ cạnh tranh của cô mạnh lắm."
"Quay đầu sang chỗ khác, đừng có mếu máo với tôi. Tôi tạm thời chưa có ý định làm đám tang đầu thất ở phòng mỹ thuật của trường đâu."
"..."
Bạc Mạt xì xầm phản kháng trong bụng. Cô còn chưa thèm oán trách cậu ta chiếm dụng thời gian làm bài của cô, vậy mà cậu ta lại dám chê bai cô trước.
Cô đã làm mẫu vẽ bao giờ đâu, không biết tạo dáng chẳng phải là chuyện bình thường sao!
Khó khăn lắm mới uốn éo ra được cái dáng vừa mắt thiếu gia, ngồi như pho tượng một lúc lâu, Bạc Mạt lại bắt đầu ngọ nguậy.
Ngày mai cô có một kỳ thi, nếu đoạt giải sẽ ẵm trọn hai mươi nghìn tệ. Vì số tiền đó, dạo này cô toàn thức khuya làm bài, thời gian rảnh rỗi cũng không chịu nghỉ ngơi.
Len lén liếc nhìn.
Lại liếc.
"Mắt có vấn đề thì đi chữa đi."
Bạc Mạt đan hai tay vào nhau, ấp úng: "Bạc thiếu gia, em có thể lấy bài ra làm không?"
"Tùy."
Bạc Mạt như bắt được vàng, lập tức lấy đề thi từ trong túi áo ra hì hục giải.
Hơi lạnh của điều hòa phả vào người, nhiệt độ giảm xuống giúp đầu óc cô trở nên minh mẫn hơn, chẳng mấy chốc đã hoàn toàn chìm đắm vào việc giải đề.
Nắng mai ngoài cửa sổ chan hòa, trong căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng bút bi sột soạt trên giấy nháp hòa cùng tiếng chì than sàn sạt lướt trên giấy vẽ.
Tối qua thức khuya quá, Bạc Mạt vô tình gục mặt xuống bàn ngủ thiếp đi lúc nào không hay, cho đến khi tiếng chuông tan học réo vang mới giật mình tỉnh giấc.
... Sao lại ngủ quên thế này!
Cô giật thót mình bật dậy, vừa hay bắt gặp thiếu niên sau giá vẽ đang thả cây chì than xuống, đôi mắt màu trà nhạt liếc nhìn cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng.
"Chất lượng giấc ngủ tốt đấy."
... Từ miệng cậu ta thốt ra, cô luôn cảm thấy chẳng phải lời hay ý đẹp gì.
Bạc Mạt đưa tay day day trán rồi đứng dậy: "Bạc thiếu gia, em đi được chưa?"
Vị Bạc thiếu gia kiêu ngạo vứt cây chì than sang một bên, hờ hững rũ nửa hàng mi dài, lười nhác hừ một tiếng xem như ừ, chợt nhớ ra điều gì đó, lại mở lời:
"Ngày mai đông người, ăn mặc cho giống người một chút, đừng có bôi tro trát trấu vào mặt tôi."
Bạc Mạt khựng lại.
Cô thừa biết cậu ta đang nói chuyện gì. Ngày mai là tiệc sinh nhật của cậu ta, nhưng chẳng ngờ cậu ta lại đồng ý cho cô tham gia.
Lễ trưởng thành tuổi 18 của tiểu thiếu gia nhà họ Bạc được tổ chức vô cùng hoành tráng, chẳng cần động não cũng biết khách mời đều là những tai to mặt lớn của các gia tộc máu mặt ở thành phố Hoài.
Trước đây, Bạc Cận Phong từng lạnh lùng cấm cô không được dính dáng đến cậu ta, thế nên với những sự kiện công khai kiểu này, Bạc Mạt chưa bao giờ có ý định tham gia. Trùng hợp thay ngày mai cô lại có kỳ thi Olympic, cô định bụng ở lại thành phố Vụ chứ không về.
Hai năm trước cô cũng làm thế, nào ngờ năm nay cậu ta lại mở miệng.
Giờ phải làm sao đây?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



