Bạc Mạt bối rối vò vò gấu áo. Nếu giờ cô bảo không đi, khéo cậu ta lại nghĩ cô to gan dám vuốt râu hùm, không nể mặt cậu ta mà nổi khùng lên cũng nên...?
Tiệc sinh nhật bắt đầu lúc bảy giờ tối, Bạc Mạt nhẩm tính khoảng cách từ Vụ thành về thành phố Hoài trong đầu, nếu phóng nhanh chắc vẫn kịp.
Bạc Mạt ngoan ngoãn đáp lời: "Vâng ạ."
Trong bụng thầm nghĩ, đi dự sinh nhật mà không tặng quà thì kỳ quá. Ưm... lại tốn một khoản rồi, ngân sách khống chế tầm 500 tệ đổ lại vậy.
Trước khi ra khỏi cửa, Bạc Mạt vô tình liếc mắt về phía giá vẽ.
Thật sự là vô tình thôi, cô chẳng mấy quan tâm Bạc Cận Phong vẽ cái gì, vẽ ra làm sao, rốt cuộc cũng chỉ là thú tiêu khiển giết thời gian của cậu ta mà thôi.
Hơn nữa, nhiều khả năng cậu ta sẽ cố tình vẽ cô thật xấu xí để trêu tức cô, chọc cho cô phát điên lên. Trò này cậu ta cũng từng làm rồi.
Thế nhưng cô không ngờ…
Nắng hắt ngoài cửa sổ trong veo, rèm cửa khẽ đung đưa, trong khung cảnh yên bình thơ mộng ấy, một con heo béo ục ịch buộc tóc đuôi ngựa, khoác áo đồng phục xanh trắng đang ngáy khò khò trên bàn.
...?
Không đúng, là cậu ta cố tình!
Hèn chi lúc cô vừa tỉnh dậy, cậu ta lại buông lời mỉa mai như vậy.
Bắt gặp ánh mắt rực lửa của cô, thiếu niên bật cười, nụ cười vừa ngỗ ngược lại mang theo tia trêu chọc ác ý, cậu ta thong thả nhả chữ:
"Em gái thích thế à? Được thôi, cho cô đem về làm kỷ niệm đấy."
Bạc Mạt nuốt cục tức vào bụng: "Không cần đâu."
Bước ra khỏi phòng mỹ thuật, cô thầm vạch kế hoạch cắt giảm ngân sách từ 500 tệ xuống còn 5 tệ.
Mua cho bịch kẹo dẻo là cùng!
Thời tiết xoay quanh tiết Hạ chí thật đỏng đảnh, ban ngày còn nắng chang chang, lúc tan học trời đã sầm lại, không khí ngột ngạt, oi bức, dự là sắp có mưa rào.
Bạc Mạt quay về lớp thu dọn đồ đạc. Học sinh lúc tan tầm đã về vãn, cô đeo cặp sách ra khỏi cổng trường, lững thững đi về phía trạm xe buýt.
Trường cách nhà họ Bạc một khoảng khá xa, dì Tần vốn định cho xe đưa rước cô đi học mỗi ngày, nhưng Bạc Mạt thấy thế khoa trương quá, nên viện cớ muốn đi bộ rèn luyện sức khỏe, dì Tần cũng đành chiều theo ý cô.
Mới đi được nửa đường, trời đã bắt đầu lất phất mưa, những giọt mưa lạnh lẽo đậu trên má, gió lùa mang theo hơi thở ngột ngạt phả vào mặt.
Bạc Mạt vừa định co cẳng chạy, chóp mũi bỗng ngửi thấy hương hoa nhài thoang thoảng. Ngoảnh đầu nhìn, cô thấy bên vệ đường có một gánh hàng rong nhỏ đang bán vòng tay hoa nhài.
Người bán là một bà lão, trời sập tối nên bà nheo nheo đôi mắt mờ đục, những ngón tay nhăn nheo cẩn thận xỏ từng bông hoa nhài vào sợi dây kẽm nhỏ.
Đám học sinh tan trường ùa qua, những chiếc vòng tay làm sẵn trên sạp đã bán hết, chỉ còn lơ thơ vài bông hoa nhài lẻ tẻ nằm lại trong giỏ.
Bạc Mạt ngẩn người, đã đến mùa hoa nhài nở rộ rồi.
"Để cháu làm giúp bà."
Bạc Mạt ngồi xổm xuống, đón lấy sợi dây kẽm xỏ sẵn hai viên ngọc trai từ tay bà lão, thoăn thoắt xâu hoa. Cô luồn dải ruy băng màu xanh nhạt xuyên thấu qua hai đầu, thắt thành chiếc nơ bướm xinh xắn rồi dùng kéo nhỏ cắt đi phần dây thừa.
Trong lúc cô đan vòng, bà lão cứ cười hiền từ nhìn cô, gương mặt toát lên vẻ hiền hòa, phúc hậu.
"Cháu từng làm cái này rồi à?"
Chiếc vòng hoa nhài tuyệt đẹp nằm gọn trong lòng bàn tay, Bạc Mạt nhìn ngắm một hồi, khẽ "vâng" một tiếng.
Cô ngẩng đầu lên: "Cháu mua cái này, chỗ hoa còn dư trong rổ bà gói lại cho cháu nhé."
Bất chợt, một giọng nam ấm áp vang lên từ phía sau.
"Bạn học Bạc?"
Bạc Mạt quay đầu, thì ra là Thẩm Thư Bạch - cậu bạn cùng lớp. Vốn là người không giỏi giao tiếp, cô rất hiếm khi nói chuyện với bạn bè, nhớ tên cậu ta là vì bài thi nào cậu ta cũng chễm chệ ngồi ở vị trí cao hơn cô.
Ấn tượng về Thẩm Thư Bạch, ừm... là một người rất được yêu thích.
Thành tích đứng đầu khối, vẻ ngoài xuất chúng, tính tình dịu dàng ôn hòa. Ngay cả khi từ chối lời tỏ tình của các bạn nữ, cậu ta cũng lịch sự, nhã nhặn, chứ không hề buông lời cay độc làm người ta khóc thét như Bạc Cận Phong.
Nhưng thật lòng mà nói, Bạc Mạt không mấy có thiện cảm với cậu ta.
Vì cậu ta quá đỗi hoàn hảo, lúc nào cũng thong dong, giải quyết những bài toán hóc búa một cách nhẹ nhàng như không rồi ẵm trọn điểm tối đa. Còn cô thì phải cắm mặt vào đống đề thi, cày cuốc ngày đêm, dẫu nỗ lực đến đâu cũng chẳng thể vượt qua được.
Khoảng cách giữa 100 và 99 không chỉ là một điểm đơn thuần.
Cơn mưa trút xuống đầu được che chắn bởi tán ô đen, những giọt mưa lộp bộp gõ lên mặt ô nghe rào rào. Thẩm Thư Bạch giương ô che cho cô.
"Cậu không mang ô à? Để mình đưa cậu về."
Cậu ta nhẹ nhàng cất lời. Đằng sau, chiếc Bentley trắng muốt đang đậu yên vị bên đường.
Bạc Mạt khựng lại, khẽ mím môi.
Nhưng ngẫm lại, Thẩm Thư Bạch nào có làm gì sai.
Nói cho cùng, cô chỉ đang bực bội với sự bình thường của chính mình.
Cô không cách nào xuất chúng được như Bạc Tư Trầm hay Thẩm Thư Bạch, cũng chẳng thể nào sống ung dung, tự tại, bất cần đời như Bạc Cận Phong.
Bạc Mạt ôm lọ thủy tinh đựng hoa nhài, lắc đầu:
"Cảm ơn cậu, nhưng không cần đâu. Trạm xe buýt ở ngay đằng trước rồi."
Nếu để cậu ta đưa về, thế nào cậu ta cũng biết cô đang sống trong nhà họ Bạc mất.
Thẩm Thư Bạch không gượng ép, ôn tồn nói:
"Vậy để mình đưa cậu ra bến xe, dầm mưa dễ ốm lắm."
Bạc Mạt chớp chớp mắt, chưa kịp mở lời từ chối thì cậu ta đã sải bước đi trước, cô đành ba chân bốn cẳng đuổi theo, chung ô sải bước cùng cậu ta.
Chiếc Bentley bên đường nhích từng centimet như rùa bò, lầm lũi bám theo hai người.
Bạc Mạt ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Thẩm Thư Bạch không nhận ra rằng cậu ta đâu cần phải lẽo đẽo theo cô ra tận bến xe làm gì?
Cứ quẳng luôn cái ô cho cô chẳng phải xong chuyện rồi sao.
Hóa ra đôi khi những thiên tài cũng có lúc não đình công, suy nghĩ không thông cho lắm.
Vì không muốn làm cậu ta khó xử, Bạc Mạt đành chọn cách ngậm tăm.
Đến trạm xe buýt, xe vẫn chưa tới.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt, gõ lộp bộp lên mái che trong suốt trên đỉnh đầu.
"Bạn học Bạc, cậu đã có dự định thi vào trường đại học nào chưa?"
Bạc Mạt đang ngẩn người nhìn màn mưa trắng xóa thì nam sinh bên cạnh chợt cất tiếng hỏi nhỏ.
Giờ ra chơi, cô thỉnh thoảng nghe loáng thoáng đám bạn bàn tán, hình như Thẩm Thư Bạch đã được tuyển thẳng đi du học, học kỳ sau là xách vali lên đường rồi.
Trong đầu Bạc Mạt vẫn đang bận tính toán bài toán chưa giải xong ban nãy, bèn đáp bừa:
"Chắc là Đại học Hoài."
Thẩm Thư Bạch khựng lại, ngước mắt: "Vậy..."
Đập vào mắt họ, một chiếc Maybach màu đen xé toạc màn mưa, đột ngột phanh gấp ngay trước mặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



