Cô vẫn còn nhớ rõ mồn một cảnh tượng hai năm trước khi vừa bước chân vào nhà họ Bạc.
Tại tang lễ của ông nội, một chiếc xe sang màu đen dừng đỗ trước cửa nhà. Bước qua lớp tiền giấy rải đầy trên đất, một người phụ nữ với khí chất đài các sang trọng từ trên xe bước xuống.
Bà nói, ông nội từng cứu mạng ba và con trai bà, bà mang ơn ông rất lớn. Trước khi ông nội nhắm mắt xuôi tay, bà đã hứa sau này sẽ chăm lo cho cô, từ nay về sau, cô chính là con gái của bà.
Chiếc xe màu đen chở cô bé đang bàng hoàng, băng qua những ngọn núi từ một ngôi làng nhỏ hẻo lánh ở Nghi Ninh, chạy thẳng một mạch đến khu trung tâm thành phố Hoài sầm uất.
Cũng qua ô cửa kính xe ấy, tầm mắt cô chuyển từ cánh đồng hoa nhài nở rộ do ông nội tự tay trồng, đến khung cảnh rực rỡ xa hoa của phố thị tấp nập xe cộ lúc lên đèn.
Tất thảy mọi thứ đều xa lạ, dù là con người hay cảnh vật. Cô chậm rãi nhận ra một nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lòng.
Người phụ nữ dường như cảm nhận được điều đó, nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi cô, dắt tay cô xuống xe, bước vào khu biệt thự nguy nga tráng lệ.
Bà thủ thỉ: Trong nhà còn có hai người anh trai, một người lớn hơn cô ba tuổi, vừa đi du học Anh về. Một người chỉ lớn hơn cô vài tháng, sau này cô sẽ học chung trường với người đó, bà đã dặn dò con trai ở trường phải chăm sóc cô cẩn thận.
Bà bảo: Cả hai người anh trai đều rất dễ gần, khuyên cô đừng sợ, cứ gọi anh là được.
Bạc Mạt bước vào biệt thự, liếc mắt một cái liền nhìn thấy bóng dáng đang đứng bên cầu thang tầng hai. Thân hình anh tuấn, khí chất cao quý tao nhã nhưng lại toát ra vẻ xa xăm khó với tới.
Cô ngẩng đầu lên, chạm phải đôi mắt đen kịt của thiếu niên. Dưới ánh đèn, đôi mắt ấy như được bao phủ bởi một lớp sương mù, lạnh nhạt và xa cách, đang dùng một ánh nhìn dò xét vô cùng hờ hững để đánh giá cô.
Bạc Mạt khúm núm và rụt rè siết chặt gấu váy đã giặt đến bạc màu, ấp úng gọi khẽ:
"Anh... anh à."
Ánh nhìn lạnh lẽo của thiếu niên chẳng có lấy một tia dao động, anh hờ hững đảo mắt quay đi, đi thẳng vào thư phòng rồi đóng sập cửa lại. Không một lời hồi đáp, hoàn toàn coi cô như không khí.
Còn người thiếu niên trạc tuổi cô thì lại chói lọi hơn hẳn với mái tóc nhuộm màu xanh tím ngông nghênh, dung mạo đẹp đến mức hoàn mỹ nhưng đầy vẻ kiệt ngạo bất kham. Cậu mang vẻ mặt chán chường ghét đời như nhìn ai cũng thấy không vừa mắt, ánh nhìn cụp xuống quét ngang qua cô một cái rồi lập tức mất hứng thú.
"Em gái á? Tôi làm gì có đứa em gái nào như cô."
Giọng điệu của cậu ta chất chứa đầy sự ghét bỏ. Nhân lúc người phụ nữ không có mặt, cậu ta lạnh lùng buông lời đe dọa.
"Dám ở trường nhận người quen với tôi thì cô cứ đợi đấy."
Dù Bạc Mạt có chậm tiêu đến mấy cũng lờ mờ nhận ra, bản thân đang bị hai người họ chán ghét.
Sống kiếp ăn nhờ ở đậu, Bạc Mạt đương nhiên chẳng dại gì mà chọc cho bọn họ không vui. Hai năm sau đó, cô luôn cố gắng làm giảm bớt sự tồn tại của mình, thận trọng né tránh hai người anh trai.
Chỗ nào có hai người họ là cô đều tự động lánh xa, cố gắng không xuất hiện trước mặt họ, chỉ sợ làm họ phật lòng.
Chính vì thế, lúc nữ sinh tên Tiết Nghi Gia kia tìm đến, hống hách ép cô đổi ca trực ban, Bạc Mạt thực ra lại cảm thấy thở phào nhẹ nhõm.
Như vậy thì cô không cần phải ló mặt ra trước mặt anh cả Bạc Tư Trầm nữa.
"Ôi! Cậu chính là Bạc Mạt sao!"
Vương Minh Vi ngửi thấy trên người cô bạn tỏa ra mùi hoa nhài thoang thoảng, hít vào khiến tâm trí bình yên, cảm giác oi bức cũng giảm đi phần nào. Cô nàng ngồi xuống bậc thềm, tình cờ liếc thấy cái tên ghi trên bài thi, bất chợt kêu lên kinh ngạc.
Tim Bạc Mạt thắt lại: "Mình..."
Mắt Vương Minh Vi sáng rực:
"Mình vẫn thường thấy tên cậu trên bảng xếp hạng thành tích đấy, hạng nhì muôn năm, mình nhớ mặt cậu luôn rồi."
"Xếp hạng của mình cũng na ná cậu, đứng đầu bảng quanh năm."
Vương Minh Vi kéo cô bạn đứng dậy, giơ tay chỉ thẳng vào bảng thông báo phía sau, vuốt dọc từ cuối danh sách xuống tận đáy:
"Đấy, mình ở đây."
Từ dưới đếm lên hạng hai, Vương Minh Vi.
Đằng sau cái tên là điểm 0 to ngạo nghễ.
Vương Minh Vi nói đùa:
"Nhắc mới nhớ, cậu cũng họ Bạc. Này bé hoa nhài, hai vị ca ca của cậu không lẽ lại chính là hai vị thiếu gia nhà họ Bạc sao?"
Vừa nói dứt câu, chính cô nàng lại bật cười rũ rượi.
Nếu cô ấy mà là em gái của thiếu gia nhà họ Bạc, sao có thể bị tiểu công chúa của tập đoàn Minh Huy ức hiếp đuổi ra đây phơi nắng được chứ.
Cô vỗ vỗ vai Bạc Mạt: "Chắc cậu cũng không biết hai vị đó là ai đâu nhỉ?"
Bạc Mạt: "..."
Có tật giật mình. Không dám hé răng nửa lời.
Vương Minh Vi rút điện thoại ra ấn thoăn thoắt, mở giao diện tìm kiếm đưa cho cô xem:
"Bạc Cận Phong, nhân vật làm mưa làm gió có tiếng của trường mình, học cùng lớp với mình luôn đấy."
"Lễ kỷ niệm hôm nay, cậu ta còn có tiết mục biểu diễn cơ. Này, trước đó có người chụp được ảnh cậu ta đang đánh đàn piano trong phòng nhạc."
Bức ảnh chụp lén rõ ràng là từ dạo gần đây. Qua khung cửa sổ mờ mờ ảo ảo, có thể thấy thiếu niên đã nhuộm sang mái tóc màu trắng bạc, vẫn giữ nguyên vẻ ngông cuồng ranh mãnh, nhìn lướt qua đã biết là một kẻ bất cần đời.
Tính cách của cậu ta cũng giống hệt vẻ bề ngoài, hoàn toàn trái ngược với anh cả. Bạc Cận Phong phóng túng, ham chơi, thành tích học tập bết bát, thỉnh thoảng mới thấy xuất hiện ở trường nhưng lúc nào cũng được bạn bè vây quanh xưng hùng xưng bá.
Lại còn suốt ngày đối đầu với dì. Bạc Mạt chợt nhớ lại, hình như màu tóc của cậu ta chỉ còn thiếu mỗi màu xanh lá cây nữa là đủ bộ sưu tập.
Bạc Mạt nhìn bức ảnh, khẽ lắc đầu: "Không quen."
Từ phía sau bỗng rơi xuống một tiếng cười khẽ.
Bạc Mạt xoay người lại, đôi mắt hổ phách thoáng chốc ngơ ngác vì chói mắt trước mái tóc màu trắng bạc lóe lên dưới ánh mặt trời, ngơ ngẩn nhìn thẳng vào người thiếu niên tuấn mỹ ngỗ ngược đang đứng đó.
Chẳng hiểu hôm nay nổi hứng gì, cậu ta đã lột sạch sành sanh đống trang sức chói lóa trên người, đến cả khuyên tai cũng gỡ, vận trên người một chiếc áo sơ mi trắng may đo thủ công. Ấy vậy mà cậu ta vẫn chẳng chịu mặc đồ đàng hoàng, ống tay áo xắn đến tận cẳng tay, nổi rõ những đường nét mạnh mẽ, rắn rỏi. Cổ áo hờ hững mở bung, lộ ra một phần xương quai xanh trắng muốt lạnh lẽo, cùng với sợi dây choker màu bạc.
Nhìn lên trên một chút, đôi mắt màu trà nhạt hắt ánh nắng mờ mờ, khẽ rủ mi liếc nhìn cô. Mặc dù đang cười nhưng thái độ lại toát ra vẻ bực dọc và ngang tàng.
Người anh trai vừa phút trước còn nằm gọn trong màn hình điện thoại, nay lại lù lù xuất hiện trước mặt. Bạc Mạt ngay lập tức trở nên căng thẳng, ngón tay vô thức bấu chặt vào nhau.
Không phải anh ta có tiết mục biểu diễn, giờ đáng lẽ phải ở trong hội trường sao?
Vương Minh Vi đứng bên cạnh cũng chết sững. Vừa nói xấu sau lưng người ta đã bị bắt quả tang ngay tại trận, lúng túng muốn độn thổ, bèn hắng giọng ho khan vài tiếng:
"Bạn học Bạc, xin hỏi có chuyện gì không?"
Vị tiểu thiếu gia cao ngạo nhướn hàng mi dài, giọng điệu hờ hững lười biếng:
"Chìa khóa, phòng mỹ thuật."
Lớp F chịu trách nhiệm trực ban tại khu vực có bao gồm phòng mỹ thuật, trong thời gian diễn ra lễ kỷ niệm, các phòng này đều bị khóa. Vương Minh Vi hiểu ra:
"Mình đi lấy ở phòng trực ban ngay."
"Khoan đã."
Bạc Mạt nhìn người trước mặt nhấc mi mắt lên, ánh nhìn rơi xuống chiếc thẻ công tác đeo trên cổ cô. Giọng nói lười nhác chẳng vội vàng, nhưng nhả chữ lại mang theo vài phần trầm thấp.
"Tôi muốn người bạn... không quen biết tên Tiết này đi lấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



