Tháng Sáu, giữa mùa mưa dầm dề ẩm ướt, đúng vào thời điểm hoa nhài ở thành phố Hoài bung nở rực rỡ nhất, cũng là ngày lễ kỷ niệm thành lập trường Trung học số 1.
Theo thông lệ, vào dịp này trường sẽ mời các cựu học sinh ưu tú về diễn thuyết. Năm nay cũng không ngoại lệ, chỉ là quy mô lại bất ngờ long trọng hơn hẳn.
Nhà trường vốn chuộng sự thực tế hơn hình thức, những năm trước chỉ dựng tạm bục phát biểu giữa sân trường, để học sinh xếp hàng ngồi theo lớp nghe diễn thuyết cho xong chuyện. Ấy thế mà năm nay lại phá lệ, dọn dẹp sạch sẽ hội trường đã bỏ trống từ lâu, hoa tươi thảm đỏ trải dọc lối đi, phô trương thanh thế vô cùng hoành tráng.
Đám học sinh xôn xao bàn tán. Có tin hành lang rò rỉ, nguyên nhân là do nhân vật được nhà trường mời đến năm nay có thân phận không hề tầm thường - thiếu gia của Tập đoàn Phong Thần, doanh nghiệp đầu tàu ở thành phố Hoài.
Nhà họ Bạc của Tập đoàn Phong Thần có hai vị thiếu gia, tiểu thiếu gia vẫn đang đi học, vậy suy ra người đến hôm nay chính là người nắm quyền của tập đoàn trong tương lai - đại thiếu gia Bạc Tư Trầm.
Mười bốn tuổi ra nước ngoài du học, sau khi lấy được bằng kép ngành Tài chính và Luật liền về nước tiếp quản tập đoàn, tính ra năm nay cũng mới hai mươi tuổi, đích thị là một "thiên chi kiêu tử" danh phó kỳ thực.
Dẫu vậy, ngẫm lại thì vị thiếu gia này từng theo học ở trường chưa tới nửa năm, thật sự chẳng thể coi là có tình cảm sâu đậm gì, không hiểu sao lại nhận lời góp mặt.
Mọi năm, mấy buổi diễn thuyết nhàm chán chỉ được xem như khoảng thời gian trốn việc của đám học sinh, nhưng năm nay ai nấy đều vô cùng háo hức.
Nghe đâu vị đại thiếu gia nhà họ Bạc sở hữu nhan sắc "đỉnh lưu"! Hồi đó chỉ học vỏn vẹn nửa năm mà đã lập kỷ lục là người nhận được nhiều thư tình nhất trường. Có điều, kỷ lục ấy nay đã bị vị tiểu thiếu gia xô đổ.
Bên trong hội trường chật ních người. Tuy còn tận nửa tiếng nữa mới bắt đầu, đám học sinh đã thi nhau ngóng cổ mong được chiêm ngưỡng dung nhan thật của nhân vật nọ. Các thành viên Hội học sinh đeo thẻ công tác phải liên tục duy trì trật tự.
Ở cổng trường, nữ sinh phụ trách tiếp đón nhìn chiếc Maybach đen tuyền từ từ dừng lại. Trợ lý cúi người mở cửa, bóng người kia vừa bước xuống xe liền được một đám người vây quanh. Anh chỉ nhàn nhạt gật đầu chào hỏi rồi cùng ban lãnh đạo tiến vào khuôn viên trường.
Nam thanh niên dáng người cao ngất, khí chất thanh tuyển, trên người khoác bộ vest đen may đo thủ công đắt đỏ, phần tay áo hơi xắn để lộ đoạn xương cổ tay trắng lạnh. Giữa một đám đàn ông trung niên đi phía sau, anh trông càng thêm phần xuất chúng.
Bước chân anh không nhanh không chậm, toát lên vẻ cao ngạo tao nhã, nhưng thần sắc lại lạnh nhạt hệt như cự tuyệt người ngàn dặm, khiến những kẻ đi theo sau cũng phải ý tứ giữ một khoảng cách nhất định.
"Chào mừng Bạc tiên sinh, phòng nghỉ ở lối này, mời anh đi theo em."
Nữ sinh vội vàng tiến lên đón tiếp, chất giọng mềm mại mà kiêu kỳ, tiện tay vuốt lọn tóc xoăn nhỏ. Hôm nay cô ta cố tình không mặc bộ đồng phục xanh trắng "ma chê quỷ hờn" của trường mà diện một chiếc váy dạ hội tinh xảo, chiếc thẻ công tác đeo trước ngực khẽ lóe sáng dưới ánh mặt trời.
Bước chân của chàng thanh niên chợt khựng lại, hàng mi dài hơi rủ xuống. Ánh mắt hờ hững, xa cách chậm rãi rơi xuống tấm thẻ công tác nọ.
[Trực ban tiếp đón lớp 11A.]
[—— Bạc Mạt.]
...
"Nóng quá đi mất, trực ban cái kiểu khỉ khô gì không biết, sao lại bị phân ra tận đây cơ chứ."
Vào dịp lễ kỷ niệm, Hội học sinh không đủ nhân lực, ban cán sự của mỗi lớp đều phải ra mặt trực ban, phụ trách các công việc như tiếp đón, dọn dẹp và duy trì trật tự. Lớp F bị phân công đến khu vực trục đường chính của trường.
"Haiz, thật ghen tị với lớp A, được ngồi trong hội trường hưởng điều hòa mát lạnh, lại còn được nghe diễn thuyết nữa."
Ngày mai đã là Hạ chí, Vương Minh Vi cầm thẻ công tác phe phẩy quạt liên tục mà vẫn nóng đến bực mình. Cô nàng vừa lầm bầm càu nhàu, vừa quay đầu nhìn về phía cái bóng nhỏ đang cuộn tròn trước bảng thông báo.
Thiếu nữ ngồi trên bậc đá, mặc bộ đồng phục xanh trắng gọn gàng, mái tóc dài được buộc thành kiểu đuôi ngựa ngoan ngoãn bằng một sợi dây thun đen. Dưới ánh nắng, những lọn tóc tơ đen nhánh được nhuộm thành màu vàng óng ả. Mảng da nhỏ lộ ra ở sau gáy trắng ngần đến chói mắt, chỉ là bị ánh nắng thiêu đốt quá lâu nên đã ửng đỏ lên.
Một kẻ thật thà bị bắt nạt - đó là ấn tượng của Vương Minh Vi về cô gái xa lạ này.
Rõ ràng cô ấy may mắn được phân vào đội tiếp đón của lớp A, giờ phút này đáng lẽ phải được ngồi hóng mát trong phòng nghỉ của hội trường, lại còn có cơ hội diện kiến vị đại thiếu gia nhà họ Bạc trong truyền thuyết ở khoảng cách gần. Thế nhưng lại bị ép buộc bởi quyền thế của vị đại tiểu thư nhà giàu ác độc kia, nên giờ đành ngậm ngùi chịu trận phơi nắng ở đây.
Ánh mắt khẽ đảo, thấy trên tay cô ấy đang cầm tờ đề Toán cắm cúi làm, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc nhẩm tính "xoẹt xoẹt", khóe miệng Vương Minh Vi không khỏi giật giật.
Cô nàng cũng ngồi xổm xuống bên cạnh, lấy thẻ công tác quạt cho cô ấy vài cái:
"Cậu không thấy nóng à?"
Làn gió mát mẻ giúp đầu óc trở nên tỉnh táo hơn hẳn, Bạc Mạt chợt nảy ra ý tưởng, vội vàng giải xong câu hỏi khó này. Vài giây sau, cô mới hậu tri hậu giác nhận ra nữ sinh bên cạnh đang bắt chuyện với mình. Vốn là người không giỏi giao tiếp, hàng mi Bạc Mạt run rẩy đầy căng thẳng, cô nhỏ giọng đáp:
"Mình quen rồi, trước kia ra đồng với ông nội cũng nắng gắt lắm."
Vương Minh Vi hít sâu một ngụm khí lạnh, trong đầu lập tức vẽ ra hình ảnh một "bông hoa bách hợp" nhà nghèo nỗ lực vươn lên từ nghịch cảnh.
Thành phố Hoài tấc đất tấc vàng, học sinh trường Trung học số 1 hiếm có ai gia cảnh nghèo khó, không ngờ hoàn cảnh của cô bạn này lại éo le đến vậy.
"Trước đây cậu sống ở dưới quê à?"
Bạc Mạt siết chặt cây bút, thật thà đáp:
"Ừm, hai năm trước sau khi ông nội qua đời, mình mới được gia đình nhận nuôi đón lên đây."
Đến cả người thân cũng không còn, đúng là gánh đủ combo thảm họa.
Lòng thương cảm của Vương Minh Vi dâng trào, ánh mắt bất giác chan chứa sự xót xa, cô vòng tay ôm chầm lấy vai đối phương.
"Nếu trong cuộc sống có gặp khó khăn gì cậu cứ đến tìm mình, mình học lớp F. Tuy nhà mình không giàu nứt vách như mấy vị thiếu gia tiểu thư hào môn kia, nhưng giúp đỡ cậu thì vẫn thừa sức."
Bạc Mạt ngơ ngác, chớp chớp mắt: "Cảm ơn cậu? Nhưng mình không thiếu tiền."
Vương Minh Vi chỉ đinh ninh là cô bạn đang cố tỏ ra mạnh mẽ, rốt cuộc thì nữ chính ngôn tình trong tiểu thuyết đều mỏng manh yếu đuối như vậy mà!
Cô nàng lại tò mò dò hỏi:
"Đúng rồi, gia đình nhận nuôi cậu đối xử với cậu có tốt không? Có phải suốt ngày sai bảo cậu làm việc nọ việc kia..."
Bạc Mạt lắc đầu: "Không đâu, mọi người trong nhà đối xử với mình rất tốt."
Ăn mặc chi tiêu đều không thiếu thốn thứ gì. Còn về chuyện sai bảo... trong biệt thự có rất nhiều người giúp việc, hoàn toàn chẳng cần cô phải động tay động chân.
"Nhà cậu chỉ có mình cậu thôi à? Ba mẹ nuôi của cậu còn có đứa con nào khác không?"
Bạc Mạt buột miệng đáp: "Còn có hai người anh trai nữa."
Vừa dứt lời cô liền sực nhận ra, bất giác căng thẳng, bàn tay vò nhàu cả góc tờ đề thi. May mắn thay, nữ sinh trước mặt không mấy bận tâm, trái lại mạch suy nghĩ đã nhảy sang một hướng khác hoàn toàn.
"Cậu có anh trai? Trời đất ơi, đừng bảo họ nhận cậu về làm con dâu nuôi từ bé để gán cho thằng con trai hư hỏng vô tích sự của họ nhé?"
Bạc Mạt không hiểu sao suy nghĩ của cô nàng này lại bay xa đến tận đâu đâu rồi, lẽ nào đây chính là tư duy của người thành phố sao? Đôi mắt màu hổ phách chớp chớp lộ vẻ mờ mịt, cô nhỏ giọng:
Bạc Mạt lén liếc nhìn về phía hội trường, thầm nghĩ bạn học này thật sự lo xa quá rồi.
Cô và hai người anh trai hoàn toàn thuộc về hai thế giới khác nhau, bình thường chẳng bao giờ có giao tập. Hơn nữa, cả hai người họ đều không ưa gì cô, sao có chuyện đó xảy ra được cơ chứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



