Bạc Mạt chỉ nhớ được vỏn vẹn bốn số điện thoại.
Ông nội, dì Tần, Bạc Cận Phong, Bạc Tư Trầm.
Loại chuyện tày trời này không phải chuyện nhỏ, đương nhiên phải gọi báo cho dì Tần trước tiên. Có điều, dì Tần không biết hôm nay cô về thành phố Hoài, chỉ đinh ninh cô lên Vụ thành thi Olympic, tối nay sẽ không về.
Giờ này muộn rồi, chắc dì ấy cũng đã ngủ say.
Bạc Mạt ngập ngừng một lát, bấm số. Hai giây sau, tổng đài tự động vang lên giọng nữ lạnh lẽo vô cảm.
"Số máy quý khách vừa gọi không có thực, vui lòng kiểm tra lại trước khi gọi."
Bạc Mạt ngẩn tò te, dì Tần đổi số điện thoại từ bao giờ thế?
Rõ ràng mới cách đây hai ngày cô còn gọi điện cho dì Tần cơ mà. Cô nhìn đi nhìn lại dãy số, không hề gõ sai.
Không gọi được cho dì Tần, hai lựa chọn còn lại chỉ có Bạc Cận Phong và Bạc Tư Trầm.
... Nếu được chọn, cô thật chẳng muốn dính dáng đến ai trong hai người họ.
Bạc Mạt khẽ thở dài, rốt cuộc vẫn bấm số gọi Bạc Cận Phong.
So với Bạc Tư Trầm, Bạc Cận Phong vẫn dễ nói chuyện hơn. Dù cậu ta tính tình dở dở ương ương, hay kiếm cớ trêu chọc cô, nhưng ít nhất còn có thể giao tiếp được.
Chỉ cần cô giải thích đàng hoàng là vì gặp chuyện không may nên mới lỡ mất tiệc sinh nhật, chắc cậu ta sẽ không tức giận quá mức đâu nhỉ...?
Giây tiếp theo, trong loa lại truyền đến giọng nữ máy móc lạnh lùng:
"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy, vui lòng gọi lại sau."
Bạc Mạt: "..."
Chưa kịp suy nghĩ xem vị thiếu gia này giận dỗi tắt máy, hay mải vui chơi quên sạc pin, Bạc Mạt đã phải đối mặt với một vấn đề nan giải khác.
... Chỉ còn lại Bạc Tư Trầm.
Vừa nghĩ đến đôi mắt đen thẳm, lạnh lẽo ấy, Bạc Mạt đã không kìm được mà căng thẳng, các đốt ngón tay siết chặt lại.
Nhưng trong tình cảnh này... hết cách rồi, đành phải gọi thôi.
Bạc Mạt hít một hơi thật sâu, rụt rè bấm số của Bạc Tư Trầm.
Một phút chuông chờ trôi qua, cuộc gọi tự động ngắt.
Người phụ nữ tựa lưng vào tường khẽ đẩy que kẹo trong miệng, liếc nhìn Bạc Mạt. Nhìn là biết đã dầm mưa rất lâu, từ đầu tóc đến chiếc váy dạ hội đều ướt sũng, trông rõ là thê thảm, đáng thương.
"Gọi cháy máy rồi mà nhà mày không có ai nghe à, nhà mày ở đâu? Đói bụng không, để tao cưỡi con xe máy điện đưa mày về cho lẹ."
"Thành phố Hoài ạ."
"Coi như tao chưa nói gì nhé."
Từ Vụ thành đến thành phố Hoài quãng đường dài dằng dặc. Giấy tờ tùy thân mất sạch, khách sạn cũng chẳng thuê được, Bạc Mạt thở hắt ra, lại bấm gọi lần hai.
Giữa tiếng tút tút vang vọng chờ đợi.
Bạc Mạt cất tiếng hỏi: "Chị ơi, chị có biết ở Vụ thành ra chỗ nào vẫy taxi được không ạ?"
Người phụ nữ nhướng mày: "Taxi á? Ở Vụ thành mấy năm nay chẳng ma nào gọi nữa rồi, vừa đắt lòi kèn vừa chuyên chặt chém, bị tẩy chay lâu rồi."
"Giờ người ta toàn đặt xe trên ứng dụng thôi. Nhưng mà đêm hôm khuya khoắt lại mưa to gió lớn thế này, nhà mày lại xa tít tắp, chắc tiền xe cũng phải cả nghìn tệ đấy."
Bạc Mạt chớp chớp mắt, có chút khó hiểu, Vụ thành không còn taxi nữa sao?
Rõ ràng hôm nay cô vừa mới đi mà.
Người phụ nữ giơ tay phân bua:
"Nói trước nhé, tao không có tiền đâu. Mày bảo người nhà chuyển khoản cho tao, tao mới đặt xe giúp mày được."
Bạc Mạt khẽ "vâng" một tiếng: "Cảm ơn chị."
Điện thoại đổ chuông rất lâu, cuộc gọi thứ hai sắp tự động tắt.
Bạc Mạt buông thõng tay xuống, cúi đầu nhìn, vừa định ấn nút kết thúc thì tiếng tút tút chợt bặt đi.
Trên mặt kính điện thoại nứt nẻ hiện ra bộ đếm thời gian cuộc gọi.
Tim Bạc Mạt nảy lên một nhịp, vội vàng áp điện thoại lên tai.
Cảm thấy không biết nên mở lời thế nào, cô im lặng vài giây. Vì sợ khiến anh thất thần giữa đêm, giọng cô bất giác hạ xuống rất thấp, rụt rè lên tiếng:
"Alô, anh à."
Động tác cắn que kẹo của người phụ nữ chợt khựng lại, dường như nhớ đến chuyện gì đó, cô ta rũ mắt xuống.
Đầu dây bên kia im ắng một cách kỳ lạ.
Không một tiếng động nào phát ra.
Bạc Mạt lo lắng vuốt những giọt nước đọng trên đuôi tóc, gượng gạo ấp úng:
"Em ở bên ngoài gặp chút chuyện, không tìm được đường về nhà, trên người không có tiền."
Cô nhìn màn mưa mờ mịt, ngừng một lát, nhỏ giọng nói:
"Anh à, anh có thể... cho em mượn chút tiền được không?"
"Xoảng...!"
Tiếng thủy tinh vỡ toang truyền đến từ đầu dây bên kia, chói tai, sắc lẹm, xé toạc màn mưa đêm tăm tối.
Cũng đồng thời đập nát giấc mộng huyễn hoặc tĩnh lặng từ rất lâu.
Trong đầu cô bỗng nhiên dội lên một tiếng động khác.
"Rầm...!"
Một âm thanh đinh tai nhức óc, ngay sau đó tiếng va chạm chát chúa, chói tai cùng tiếng lốp xe ma sát rợn người lập tức xâm chiếm lấy tâm trí. Cơn đau vốn đã âm ỉ nay càng trở nên dữ dội hơn.
Bạc Mạt theo phản xạ đưa tay ôm lấy hai tai.
Thế nhưng những âm thanh đó vẫn không ngừng bám riết, len lỏi vào màng nhĩ.
Trước mắt cô dồn dập xuất hiện vô vàn hình ảnh, luồng sáng trắng chói lóa, đêm mưa đỏ au màu máu, và cả chiếc màn hình điện thoại vỡ vụn.
"Taxi á? Mấy năm nay chẳng ma nào gọi nữa rồi, bị tẩy chay lâu rồi."
"Số máy quý khách vừa gọi không có thực, vui lòng kiểm tra lại trước khi gọi."
"Chủ nhân chiếc xe ZB8365 đã qua đời trong một vụ tai nạn giao thông vào bảy năm trước."
Giữa những âm thanh ồn ào, hỗn tạp, tiếng còi hú của xe cảnh sát và xe cứu thương càng trở nên buốt óc.
Hèn gì dì Tần lại "đột ngột" đổi số điện thoại, điện thoại của Bạc Cận Phong cũng tắt máy.
Hèn gì lại có nhiều điểm bất thường đến thế.
... Thì ra là vậy.
Từ ống nghe truyền đến một giọng nam trưởng thành xa lạ.
Chất giọng rất khẽ, nghe có vẻ hiền hòa.
"Cô là?"
... Bạc Tư Trầm làm sao có thể nói bằng cái giọng điệu như vậy được.
Rõ ràng, số điện thoại này cũng đã đổi chủ rồi.
Bạc Mạt cắn răng nén cơn đau buốt trong đầu, nói thật nhanh:
"Xin lỗi anh, tôi gọi nhầm số, làm phiền anh rồi."
Ngắt máy, Bạc Mạt ôm đầu ngồi thụp xuống, vùi mặt vào đầu gối khóc nức nở. Những chi tiết của vụ tai nạn thảm khốc kia không ngừng tái hiện trong tâm trí.
Người phụ nữ nhìn cô, tặc lưỡi:
"Không ai bắt máy thì thôi, có phải trời sập đâu mà khóc lóc ầm ĩ thế."
Một lúc sau.
Cô ta day day trán, giọng điệu mất kiên nhẫn:
"Thôi được rồi, tao cho mày tá túc một đêm, không lấy tiền trọ đâu. Được chưa? Nín đi."
Bạc Mạt ngẩng đầu lên, khẽ hỏi: "... Năm nay là năm bao nhiêu?"
Người phụ nữ ngớ người, cắn vỡ viên kẹo mút trong miệng cái "rốp":
"Mày dầm mưa lâu quá hỏng não rồi à? Năm 2026 chứ năm nào."
"..."
Người phụ nữ chằm chằm nhìn cô, miệng lẩm bẩm:
"Toang rồi, không lẽ điên thật rồi sao. Đâu thể nào bị tao chửi cho ngu người được, không đúng, vốn dĩ nhìn đã không được thông minh cho lắm, chẳng liên quan gì đến tao sất."
Bạc Mạt hướng mắt nhìn màn mưa xám xịt trong đêm vắng, lắng nghe tiếng mưa tí tách rơi, hàng mi chậm rãi rủ xuống.
... Hóa ra là vậy.
Cô đã chết từ bảy năm trước rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)