Những giọt mưa lạnh lẽo rơi xuống mí mắt, cái chạm buốt giá khiến hàng mi cô khẽ run rẩy.
Bạc Mạt chậm rãi mở mắt ra, đôi con ngươi màu hổ phách phản chiếu khung cảnh một con phố nhạt nhòa trong màn mưa.
Đầu đau như búa bổ, từng cơn đau nhói âm ỉ truyền đến khiến Bạc Mạt không kìm được mà nhíu chặt mày, đưa tay ôm lấy trán.
Nước mưa tí tách rơi trên mu bàn tay. Bạc Mạt đưa mắt nhìn quanh, một con phố xa lạ hoàn toàn, ở ngã tư thỉnh thoảng mới có vài chiếc xe lướt qua.
Đây là đâu?
... Sao cô lại ở chỗ này?
Đầu đau quá.
Bạc Mạt nén cơn đau, cố gắng lục lọi ký ức. Cô nhớ mình vừa mới thi xong, cảm thấy làm bài khá tốt nên vung tay tiêu thêm chút tiền mua quà sinh nhật cho Bạc Cận Phong.
Sau đó... cô gọi một chiếc taxi, lên xe, định bụng về thẳng thành phố Hoài để dự tiệc sinh nhật.
Bạc Mạt tự kiểm tra lại cơ thể một lượt. Chiếc túi xách đeo bên người đã không cánh mà bay, ví tiền và giấy tờ tùy thân đều nằm cả trong đó.
Trên cổ cũng có cảm giác trống rỗng. Đưa tay lên sờ, quả nhiên sợi dây chuyền đá quý cũng biến mất tăm.
Ghép nhặt những tình tiết này lại, cộng thêm cơn đau đầu vô cớ, Bạc Mạt - người từng nghe qua không ít tin tức tương tự - sao có thể không nhận ra, cô đã bị chuốc thuốc mê rồi cướp của.
Bạc Mạt bật tiếng thở dài, không ngờ mình lại xui xẻo vướng vào chuyện này.
Điều duy nhất đáng an ủi là tên cướp chỉ lột sạch những thứ có giá trị trên người cô, chứ không tiện tay giết người diệt khẩu.
Phản ứng đầu tiên sau khi bị cướp tất nhiên là báo cảnh sát. Bạc Mạt theo phản xạ đưa tay vào túi áo tìm điện thoại, nhưng chỉ sờ thấy khoảng không.
Quên mất... điện thoại cũng ở trong túi xách.
Thế là xong, giờ trên người chẳng còn lại gì cả.
Bạc Mạt ngẩng đầu dáo dác nhìn quanh, định tìm người qua đường mượn điện thoại, nhưng con phố vắng tanh không thấy một ai.
Cũng phải, đêm hôm khuya khoắt lại mưa to gió lớn thế này, vắng bóng người cũng là chuyện thường tình.
Chiếc xe trống không đỗ ngay phía trước che khuất tầm nhìn bên đường đối diện. Bạc Mạt bước lên vài bước, đến đứng dưới ngọn đèn đường tỏa ánh sáng vàng vọt.
Đưa mắt nhìn sang, phía đối diện có người.
Bên vệ đường đối diện có một chiếc xe đang đỗ.
Dựa vào thân xe là một người đàn ông che ô, quay lưng về phía cô. Nhìn động tác có vẻ như đang hút thuốc, lúc anh ta giơ tay gạt tàn, Bạc Mạt thoáng thấy đốm sáng đỏ rực hắt ra từ đó.
Bạc Mạt đang định bước tới, bỗng dưng cảm nhận được một ánh nhìn lạnh lẽo, thâm trầm ghim chặt lấy mình.
Lần theo ánh nhìn ấy, cô phát hiện ra ở băng ghế sau chiếc xe kia còn có một gã đàn ông nữa (Bạc Cận Phong). Ánh sáng trong xe mờ ảo, không nhìn rõ mặt, nhưng cô có thể cảm nhận được ánh mắt gã đang dán chặt vào mình.
Tăm tối, nhơm nhớp.
Liếm láp từng tấc da thịt.
Một giọt mưa buốt lạnh chợt rơi xuống gáy, Bạc Mạt giật thót mình run rẩy.
Tim đập thình thịch, đôi chân cứng đờ, không sao bước nổi dù chỉ một bước.
Đêm khuya thanh vắng, con phố hoang vu, hai gã đàn ông trưởng thành.
Nhìn kiểu gì thì cũng giống hiện trường một vụ án!
Người đàn ông tựa vào xe có động tĩnh, hắn ta hút xong điếu thuốc, mở cửa xe, cúi đầu nói câu gì đó với gã bên trong, có vẻ như đang hỏi ý kiến.
Nỗi sợ hãi và bất an trong lòng Bạc Mạt ngày càng dâng cao. Tim cô đập như trống bỏi, chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện cầu cứu, giờ cô chỉ muốn bỏ chạy.
Nghĩ là làm.
Cô dồn sức kéo đôi chân cứng đờ tìm lại cảm giác, rồi co giò bỏ chạy. Cô men theo dãy xe trống đỗ bên đường, cắm đầu chạy thục mạng về phía có ánh đèn sáng hơn ở đằng xa.
Chạy đến mức hơi thở nghẹn ứ, hai chân rã rời, không còn chút sức lực nào nữa.
Nước mưa lăn dài trên gò má, Bạc Mạt vừa thở dốc vừa ngoái đầu nhìn lại. Bấy giờ cô mới thấy chiếc xe đỗ bên đường khi nãy đã lăn bánh rời đi.
Dây thần kinh căng như dây đàn lúc này mới chùng xuống đôi chút. Bạc Mạt thở phào một hơi, đưa mắt quan sát xung quanh.
Phía trước có vẻ như còn vài hàng quán vẫn sáng đèn, chắc hẳn phải có người. Bạc Mạt tiếp tục bước đi.
Chẳng rõ cô đã hôn mê bao lâu, nhưng nhìn cảnh đêm hôm khuya khoắt thế này, hiển nhiên cô đã bỏ lỡ tiệc sinh nhật của Bạc Cận Phong rồi.
Vị thiếu gia tính tình cục súc kia chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình. Đành đợi về nhà rồi giải thích với cậu ta vậy.
Vẫn còn mở cửa giữa đêm hôm khuya khoắt, quả nhiên là một quán bar. Bảng hiệu đèn neon chớp nháy hai chữ "Mộng Điềm", từ bên trong vọng ra tiếng nhạc đinh tai nhức óc.
Bạc Mạt đứng khựng lại trước cửa, do dự một lát. Vừa định bước vào thì cánh cửa bị đẩy ra, một người phụ nữ từ trong bước ra ngoài.
Trông cô ta chừng hơn hai mươi tuổi, mặc đồng phục nhân viên quán bar, khuôn mặt trang điểm đậm chát, nhìn lướt qua đã thấy tướng mạo không phải dạng dễ đụng vào.
Một tay bung ô, tay kia xách hai túi rác, rõ ràng là đang ra ngoài đổ rác rồi.
Vừa thấy cô, người phụ nữ đảo mắt đánh giá một lượt từ đầu đến chân, nhướn mày cất lời:
"Chà, bé thỏ trắng non nớt, đến đây tìm tên phụ tình nào hả?"
Cô ta khẽ nhếch mép:
"Đứng dầm mưa trước cửa, cái chiêu cũ rích từ thời nhà Thanh này mà vẫn xài à, chả biết đổi bài mới gì cả."
Bạc Mạt chớp mắt cho trôi lớp nước mưa làm mờ tầm nhìn, rụt rè lên tiếng:
"Xin lỗi chị, em bị cướp. Chị cho em mượn điện thoại báo cảnh sát được không ạ?"
"..."
Nụ cười trên môi người phụ nữ phút chốc đông cứng lại.
Cô ta cầm ô sượt qua người Bạc Mạt, quăng hai túi rác vào thùng, sau đó quay gót trở lại, đưa ô che lên đầu Bạc Mạt.
Chỉ tay về phía xa xa, người phụ nữ lạnh nhạt nói:
"Chỗ này ồn ào quá chả nghe thấy cái quái gì đâu, ra đằng kia mà gọi."
Các cửa hàng trên phố đều đã đóng cửa im lìm. Đến trước hiên một cửa hàng, người phụ nữ cụp ô lại, rút từ trong túi áo ra chiếc điện thoại cũ rích, vỡ màn hình.
Mở khóa, lướt đến giao diện gọi điện, cô ta đưa cho Bạc Mạt.
Bạc Mạt cầm lấy, nhìn chằm chằm vào mặt kính nứt nẻ, chẳng hiểu sao lại bần thần cả người.
Người phụ nữ liếc xéo cô: "Nứt vài đường thôi, vẫn dùng tốt chán."
Bạc Mạt lúc này mới hoàn hồn, liếc qua thanh trạng thái, thấy đồng hồ chỉ 1 giờ sáng. Cô bấm số.
Cảnh sát bắt máy rất nhanh. Giọng một nữ cảnh sát vang lên:
"Chào bạn, đây là đồn cảnh sát số 3 quận Viễn An, xin hỏi bạn có việc gì?"
Bạc Mạt kể lại sơ lược sự việc mình gặp phải, trao đổi với nữ cảnh sát:
"Người không sao ạ... Em nhớ biển số chiếc xe đó là ZB8356."
Người phụ nữ bên cạnh tựa lưng vào tường, xé vỏ một cây kẹo mút cho vào miệng, lẳng lặng đứng nghe.
Nữ cảnh sát bảo cô chờ một lát, ngay sau đó Bạc Mạt nghe thấy tiếng lạch cạch gõ bàn phím truyền tới từ đầu dây bên kia.
Một lúc sau, nữ cảnh sát cất lời:
"Bên tôi vừa tra soát kho dữ liệu. Chủ nhân chiếc xe ZB8365 đã qua đời trong một vụ tai nạn giao thông vào bảy năm trước, biển số cũng tự động thu hồi sau đó hai năm, hiện tại dãy số này vẫn đang nằm trong kho lưu trữ."
Bạc Mạt sững sờ... Chẳng lẽ cô nhớ nhầm sao?
Nữ cảnh sát lại tỏ ra khá thông cảm, dẫu sao nghe giọng cũng chỉ là một cô gái trẻ, trong lúc hoảng loạn ghi nhớ sai cũng là chuyện bình thường.
"Bạn cho biết địa điểm hiện tại bạn đang đứng đi, chúng tôi sẽ trích xuất camera khu vực đó, khi nào có manh mối sẽ thông báo cho bạn."
Bạc Mạt quay sang hỏi người phụ nữ đang tựa lưng vào tường, sau khi có câu trả lời mới đáp lại:
"Đường Vụ An."
Cúp máy, người phụ nữ nghiêng đầu nhìn cô, cắn que kẹo cái rộp:
"Gọi cho người nhà đến đón đi."
Gọi cho ai bây giờ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
