Flechazo là thương hiệu hàng đầu hiện nay với bề dày lịch sử. Thương hiệu chuyên kinh doanh trang phục cao cấp và trang sức, bắt nguồn từ Anh quốc, chỉ mới tiến vào thị trường nội địa vài năm trở lại đây và hợp tác với công ty con trực thuộc Tập đoàn Phong Thần.
Nhân dịp kỷ niệm 90 năm thành lập thương hiệu sắp tới, ban tổ chức đã mở một buổi tiệc nếm rượu. Bề ngoài có vẻ là thưởng thức danh tửu, nhưng thực chất là tạo ra một nền tảng giao tế cao cấp.
Ngoài những doanh nhân giàu có và giới danh lưu, tiệc còn mời cả những nhân vật ưu tú trong nhiều ngành nghề khác nhau. Việc có lọt vào mắt xanh của các ông chủ, kéo được vốn đầu tư hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào năng lực của những người trẻ đầy tham vọng này.
Flechazo đi theo định hướng phát triển dài hạn, đây là một nước cờ rất thông minh. Trao cho những người trẻ tuổi một cơ hội, để tương lai thu hoạch được lượng lớn khách hàng trung thành, cớ sao lại không làm chứ?
Chỉ là ban tổ chức thực sự không ngờ tới, vị CEO của Phong Thần vậy mà lại nhận lời mời tham dự.
Là đối tác làm ăn, thiệp mời chắc chắn phải được gửi đi, thậm chí đã được giao đến tận tay từ một tháng trước. Dù sao thì chuyện đi hay không là việc của người ta, còn bên họ vẫn phải chu toàn lễ nghĩa.
Ban tổ chức vốn dĩ chẳng chút kỳ vọng vào việc anh sẽ đến dự. Xét cho cùng, đây cũng chỉ là tiệc nếm rượu của một thương hiệu hợp tác với công ty con dưới trướng, kết cục của tấm thiệp mời mạ vàng kia không ngoài dự đoán chính là nằm gọn trong thùng rác của công ty Phong Thần.
Thế nên, khi nhận được tin nhắn từ thư ký của Phong Thần vào buổi chiều, phía ban tổ chức đều có chút ngỡ ngàng. Sau cơn kinh hỉ, họ vội vàng tận dụng cả buổi chiều để chuẩn bị tươm tất, kỹ lưỡng nhất cho hội trường, đồng thời khéo léo tiết lộ tin tức này ra ngoài.
Không ngoài dự đoán, lượng khách đến dự tiệc tối hôm đó đông đảo chưa từng có.
Ngoại trừ các phú thương và danh lưu các giới, còn có cả những vị gia chủ đời trước của các thế gia vốn đã "rửa tay gác kiếm" từ lâu cũng đích thân tới dự.
Đương nhiên, mục đích của những người này không phải đến bàn bạc hợp tác làm ăn gì, mà là...
Tina - phụ trách tổ chức - nhìn chiếc Maybach màu đen từ từ dừng lại trước cửa. Người phục vụ cúi người mở cửa xe, trong ánh sáng mờ ảo có thể lờ mờ nhìn thấy sườn mặt sắc sảo, góc cạnh của người đàn ông.
Vài năm trước, cô từng gặp anh một lần.
Khi ấy anh quả thực còn rất trẻ, mới hai mươi tuổi, nhỏ hơn cô đến mười tuổi. Lúc vừa tiếp quản Phong Thần chưa được bao lâu, mọi người xung quanh đều gọi anh là Tiểu Bạc tổng.
Nhưng tiếng "Tiểu Bạc tổng" này chung quy vẫn mang theo ý tứ trêu cợt, hạ thấp. Đều là những kẻ lão làng lăn lộn chốn thương trường nhiều năm, mài giũa đủ thủ đoạn tàn nhẫn mới leo lên được vị trí hiện tại, đối với một cậu thanh niên mới tròn hai mươi, thái độ của bọn họ chỉ toàn là khinh mạn.
Thậm chí còn có kẻ cười nhạo, nói Tần đổng đúng là đi một nước cờ nát khi để một đứa trẻ ranh lên tiếp quản công ty. Vô số người mong chờ Phong Thần sụp đổ rồi xúm vào chia chác một chén canh.
Thế nhưng ngay từ ánh nhìn đầu tiên, Tina đã cảm thấy tương lai của người thanh niên này thật không thể đong đếm.
Quả nhiên, trong bảy năm sau đó, Tập đoàn Phong Thần từ một doanh nghiệp lâu đời đang đối mặt với nguy cơ tụt hậu, đã vươn lên thành một đế chế hùng mạnh chiếm giữ một nửa giang sơn, không ngừng phát triển rực rỡ. Đến mức nay anh chỉ tiện tay tham dự một buổi tiệc nếm rượu thôi cũng đủ để kéo theo vô số kẻ đổ xô tới bợ đỡ.
Những kẻ trước kia buông lời xỉa xói giờ cũng lật mặt, cung cung kính kính gọi một tiếng Bạc tổng.
Dù vậy, vị Bạc tổng này làm người cũng thật khiêm tốn. Tina thầm nghĩ, giá trị con người đã lên tới hàng trăm tỷ, thế mà đi lại vẫn dùng chiếc xe một hai triệu (NDT).
Người phục vụ cúi người lùi lại, để lộ bóng dáng người đàn ông.
Dáng người cao ráo thanh tuyển, khoác trên mình bộ vest đen may đo tỉ mỉ, toát lên vẻ trưởng thành, điềm tĩnh. Tay áo hơi xắn lộ ra một đoạn xương cổ tay trắng trẻo, bước chân không nhanh không chậm, ngập tràn vẻ cao quý nhã nhặn.
Tina vội vàng tiến lên đón, mỉm cười chào hỏi:
"Bạc tổng, phòng nghỉ ở tầng hai đã được chuẩn bị sẵn sàng cho ngài rồi ạ."
Quan Khải theo sát bên cạnh khẽ gật đầu, giọng điệu ôn hòa: "Làm phiền cô rồi."
Có bạn nữ đi cùng tới dự tiệc là quy tắc ngầm về mặt lễ nghi trong giới. Đàn ông trong hội trường, bất kể già trẻ lớn bé, cánh tay đều có bóng hồng khoác lấy.
Tina đi theo sau hai người, lén liếc mắt nhìn người đàn ông cùng vị trợ lý phía trước. Nhưng nghĩ lại, đạt tới đẳng cấp này rồi, dù mang theo hay không, cũng chẳng còn ai dám hé nửa lời xoi mói.
Buổi tiệc đã bắt đầu được một lúc. Hội trường được trang hoàng tinh tế, trang nhã, ánh đèn rọi lên tháp rượu champagne lung linh, lấp lánh như điểm xuyết vạn ánh sao vụn vỡ.
Trong điệu nhạc du dương, êm ái, không ít người đang nâng ly chuyện trò. Nhưng cũng có một vài kẻ đang nín thở chờ đợi.
Cho đến khi người phục vụ dẫn dắt hình bóng ấy bước vào, ánh mắt của mọi người có mặt lập tức đổ dồn về một phía, ôm trong lòng đủ loại mục đích và tâm tư khác nhau.
Một cặp vợ chồng trung niên với nét mặt hiền từ, khoác áo Tôn Trung Sơn và sườn xám, khí chất phi phàm tiến bước lại gần.
Chân mày người đàn ông giãn ra hiền hòa: "Tư Trầm à, lâu rồi không gặp cháu."
Bạc Tư Trầm khẽ vuốt cằm gật đầu: "Chào chú, dì."
Người phụ nữ mỉm cười:
"Tư Trầm nhà ta dường như chẳng khác lúc nhỏ là bao, vẫn đẹp trai phong độ như vậy, càng lớn càng tuấn tú hơn người. Thế nào, dạo này công việc có bận lắm không?"
Tina đứng từ xa nhìn, khẽ lắc nhẹ ly rượu. Còn một lý do khác hút khách đến buổi tiệc này, đó chính là... vị Bạc tổng trẻ tuổi tài cao đây, hiện vẫn đang độc thân.
Hơn nữa, hoàn toàn khác với mấy tay thiếu gia hào môn ngoài mặt thì độc thân nhưng sau lưng lại ăn chơi trác táng, anh bao năm qua bên cạnh chưa từng xuất hiện hình bóng người phụ nữ nào, đến cả một mẩu tin đồn tình ái cũng không có.
Bỏ qua những gia tộc nhỏ muốn đu bám quyền thế, ngay cả những thế gia kín tiếng, nâng niu con gái mình như hòn ngọc quý trên tay, cũng tự khắc coi một chàng rể vừa ưu tú lại biết giữ mình trong sạch như vậy là lựa chọn hàng đầu.
Nhưng Tina thầm nghĩ, đám người đó tuyệt đối không thể thành công.
Buổi tiệc trôi qua quá nửa, Tina chú ý thấy Bạc Tư Trầm dời bước lên phòng nghỉ tầng hai, cô cũng buông ly rượu xuống, dẫn theo một nhân viên phục vụ bước lên lầu.
Khẽ gõ cửa, trợ lý Quan ra tiếp.
Tina lịch sự lên tiếng: "Trợ lý Quan, tôi có chuẩn bị một ít trà giải rượu."
Quan Khải ôn hòa nói lời cảm ơn, lách người nhường đường cho nhân viên đẩy chiếc xe nhỏ vào trong.
Người đàn ông trong phòng đang vùi mình trên sô pha. Rõ ràng tối nay anh uống không ít, thế nhưng thần sắc vẫn không lộ mảy may xao động, như thể chỉ vì chán ngán những màn giao tế sáo rỗng dưới lầu nên mới lên đây tĩnh lặng một chốc.
Anh rũ hàng mi, những ngón tay dài tùy ý lật giở cuốn catalog mới ra mắt quý này của Flechazo, đôi mắt đen thăm thẳm không nhìn ra được cảm xúc gì.
Nhân viên phục vụ lui ra. Tina vịn nắp ấm rót một tách trà, vừa định đưa qua thì Quan Khải đã đưa tay đón lấy trước.
Vị trợ tổng gật đầu nhẹ, không đưa cho Bạc Tư Trầm ngay, mà móc từ trong túi ra một tờ giấy thử. Kiểm tra cẩn thận xong xuôi, mới lại rót một tách mới, nhẹ nhàng đặt lên bàn trà sát tay Bạc Tư Trầm.
Tina đánh mắt sang người đàn ông trên sô pha. Anh vẫn lơ đãng rũ mắt xem catalog, hoàn toàn phớt lờ chút nhạc đệm cỏn con này, ngay cả việc nhướng mi mắt liếc qua một cái cũng lười nhác.
Không gian nơi đây rất yên tĩnh, không còn mùi rượu làm ảnh hưởng. Tina lờ mờ ngửi thấy trên người anh vương vấn một mùi hương hoa nhài thoang thoảng.
Tina hắng giọng: "Bạc tổng, vài năm trước chúng ta từng gặp nhau một lần."
"Lúc đó còn ở Anh, ngài vô tình nhìn thấy bản vẽ thiết kế không nguyên vẹn do bà nội tôi để lại, ngài đã hỗ trợ mời chuyên gia phục chế, và cuối cùng chế tác ra sợi dây chuyền..."
Người đàn ông chưa có phản ứng gì, Quan Khải chợt khựng lại, vô thức định lên tiếng ngăn Tina nói tiếp.
Thế nhưng Bạc Tư Trầm lại nhấc mắt, đôi con ngươi đen kịt tĩnh lặng nhìn cô, giọng điệu hờ hững:
"Sau đó thì sao?"
Tina vốn đang thấp thỏm bất an, thấy anh có phản ứng liền khẽ thở phào một hơi.
Cô quay người lấy ra một bức ảnh chụp lại bản vẽ thiết kế đã ngả vàng:
"Sau này tôi vô tình tìm thấy trong giá sách ở nhà bà nội, đây là bản vẽ thiết kế của chiếc vòng tay đi theo bộ với sợi dây chuyền kia, cũng là thiết kế từ trước khi bà tôi sáng lập ra Flechazo."
Ánh mắt Bạc Tư Trầm đậu trên bức ảnh.
Một chiếc vòng tay bạc được chế tác tinh xảo, hình dáng chim bay ngậm nhành cây mây, khảm đá quý màu lam nhạt. Chỉ mới là bản vẽ thiết kế thôi mà đã đẹp đến tuyệt luân, không biết hiện vật thật sẽ còn tuyệt mỹ đến mức nào.
Tina mở một chiếc hộp bọc nhung đen tuyền, nhẹ nhàng đặt lên bàn, ngay trước mặt anh.
Dưới ánh đèn, viên đá quý lam nhạt lóe lên những tia sáng lấp lánh li ti.
"Đây là chiếc vòng tay tôi đã chế tác theo bản vẽ của bà nội, hôm nay mang tới, là muốn gửi lời cảm ơn đến ngài."
Tina lùi lại một bước, trịnh trọng cúi gập người, dùng tiếng Trung cất lời:
"Đa tạ ơn tri ngộ của Bạc tiên sinh."
Sóng sau xô sóng trước, những điều mới mẻ luôn đào thải cái cũ kỹ. Vài năm trước, Flechazo chỉ là một thương hiệu trang sức lẻ loi, hơn nữa đã sa chân tới bước đường cùng.
Đồ trang sức thủ công không chỉ đòi hỏi tiêu tốn một lượng tâm sức và tiền của khổng lồ, mà còn vướng bận vô vàn vấn đề về nguồn cung nguyên liệu đá quý, cộng thêm sức ép vũ bão từ các thị trường mới nổi, áp lực ấy từng khiến cô gần như gục ngã.
Ở thời điểm đó, thương hiệu mà bà nội để lại cô tưởng như không thể bám trụ mà giữ lại được nữa. Đúng lúc cô muốn buông xuôi dù trong thâm tâm vẫn còn chút không cam lòng, thì lại gặp được Bạc Tư Trầm.
Cô đứng thẳng lưng, dùng thứ phát âm tiếng Trung hãy còn bập bẹ ghép thành một câu thành ngữ, chân thành gửi gắm lời chúc:
"Cũng cầu chúc cho ngài, cùng người trong lòng nắm tay nhau đi hết cuộc đời, răng long đầu bạc."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
