Tiệc nếm rượu tàn thì đêm đã khuya.
Tiết trời mùa hè đỏng đảnh, mưa lại rơi tí tách, chiếc Maybach lao vun vút trong màn sương mờ mịt.
Đặt tay lên vô lăng, Quan Khải trầm mặc hồi lâu, khẽ hỏi:
"Bạc tổng, về nhà hay về công ty ạ?"
Câu trả lời nhận được cũng không có gì bất ngờ.
Bảo vệ mở cổng, xe chầm chậm đỗ lại trước cửa nghĩa trang. Quan Khải cầm ô che cho người đàn ông đi phía trước, lẳng lặng bám theo sau.
Mưa rơi lất phất, gõ nhịp lách tách trên mặt thềm đá.
Cách một đoạn, Quan Khải đưa mắt nhìn người đàn ông che ô đen đứng lặng yên trước bia mộ, đặt một bó hoa nhài trắng ngần xuống, trầm mặc viếng thăm.
Tính ra, anh và Bạc tổng quen biết nhau cũng ngót nghét mười ba năm có lẻ.
Lần đầu gặp là ở Anh, anh cũng là du học sinh chung trường. Cái tên của cậu thanh niên thiên tài được tuyển thẳng đi du học năm mười bốn tuổi ấy, anh đã thấp thoáng nghe nói từ lâu.
Tuổi đời còn quá trẻ, hai chữ "thiên tài" lại thường đi liền với sự kiêu ngạo. Cậu thiếu niên ấy lúc nào cũng xa cách, thanh lãnh, hoàn toàn không dung nhập với thế giới xung quanh, luôn chỉ có một mình cắp sách đến giảng đường, chiếc bóng cô độc in dài.
Cớ sao anh lại chú ý đến tiểu tiết như vậy? Chẳng qua vì hai người lại vừa hay được xếp chung một phòng ký túc xá.
Đồ ăn du học sinh dở tệ đến mức không tả nổi, ổ bánh mì khô khốc đến độ đập sưng u cả đầu. May thay anh cũng biết nấu nướng, nên bình thường hay mua rau củ tự nấu lót dạ.
Lắm lúc anh cũng tò mò, thiếu gia trọc phú như Bạc Tư Trầm thì chắc toàn xơi sơn hào hải vị đây.
Có hôm vừa về ký túc xá, nghe tiếng mài dao loảng xoảng, anh giật nảy tưởng trộm đột nhập. Xét cho cùng an ninh ở đây cũng chẳng tính là tốt đẹp gì.
Anh rón rén rảo bước đến mép cửa, nhưng cảnh tượng lọt vào mắt qua khe hở lại là…
Một cậu thiếu niên đang hì hục cầm dao phết bơ lên miếng bánh mì cứng ngắc, cố gắng dùng phô mai để khiến ổ bánh mềm ra một chút. Thế nhưng, khi vừa đưa lên miệng chật vật cắn một miếng, chân mày cậu vẫn cau chặt lại.
Dù vậy, rốt cuộc cậu cũng chẳng oán thán nửa lời, lầm lũi ngậm ổ bánh mì quay về bàn học, cắm đầu đọc mớ tài liệu tham khảo dày đặc chữ tiếng Anh.
Anh đứng chôn chân ngoài cửa một lát, rồi giả vờ như không biết gì đẩy cửa đi vào.
Ngày hôm sau, lúc nấu cơm anh cố tình làm dư ra một phần, đặt sẵn hộp cơm bento lên bàn của cậu. Không quên dán thêm tờ note giải thích rằng mình lỡ tay nấu nhiều, nếu không chê thì cậu cứ dùng tạm.
Tối hôm đó, chiếc hộp được rửa sạch bong để lại trên bàn anh.
Bên trong đặt một xấp tiền.
Anh không nhịn được phì cười, nghĩ bụng, quả nhiên là tác phong của thiếu gia hào môn, thích lấy tiền đập người.
Từ đó về sau, hễ nấu ăn anh đều sửa soạn cho cậu một phần, và cậu cũng sòng phẳng để lại tiền cơm mỗi bận.
Mãi tận đến ngày anh tốt nghiệp, Bạc Tư Trầm cũng vừa lấy xong bằng kép để chuẩn bị về nước, anh bèn xắn tay làm bữa cơm chia tay cuối cùng.
Ngày hôm ấy, nằm dưới đáy hộp cơm, là một bản hợp đồng bổ nhiệm vị trí trợ lý CEO Tập đoàn Phong Thần, với mức lương cao gấp mười lần cái offer anh vừa nhận được.
Tới nay Quan Khải cũng chưa thể thông suốt.
Bạc Tư Trầm làm thế nào mà có thể vác cái mặt không biểu cảm đó ra để thốt nên câu bông đùa như thế.
Nhưng từ dạo ấy, anh cũng không còn nghe Bạc Tư Trầm buông ra những lời đùa giỡn như vậy nữa.
Tập đoàn Phong Thần lúc đó chỉ là một mớ bòng bong tàn tạ, bận tối mắt tối mũi, thức đêm tăng ca liên miên, hai người gần như ăn ngủ tại công ty.
Cũng chính thời gian đó, anh mới phát giác ra Bạc Tư Trầm còn có một cậu em trai.
Cùng một gia đình sinh ra, chỉ hơn kém nhau vỏn vẹn hai tuổi, mà quỹ đạo cuộc sống của hai người lại một trời một vực.
Đứa em trai có thể tự do sống buông thả tùy hứng, từ bé thích gì làm nấy, không thiết tha học hành cũng chẳng sao.
Còn người anh cả, từ lúc sinh ra đã bị nhào nặn dưới áp lực khắt khe đến cực đoan, được rèn giũa theo khuôn mẫu của một người thừa kế.
Cuộc sống, cảm xúc... thảy mọi thứ, ngay cả chuyên ngành theo đuổi cũng đã được vạch sẵn lộ trình, toàn bộ chỉ để gồng gánh trọng trách lèo lái công ty.
Ngoại lệ duy nhất, có lẽ là cô con gái nuôi của nhà họ Bạc.
Có vài bận, đêm khuya xong xuôi dự án, cơ thể rã rời đến cực hạn, anh cảm giác một giây sau mình có thể gục xuống ngủ thiếp đi, thì Bạc Tư Trầm lại vơ lấy chìa khóa xe ra ngoài.
Anh tưởng dự án xảy ra vấn đề, cũng lật đật bám theo, nhưng hóa ra lại chạy thẳng một mạch về căn nhà cũ.
Thế nhưng người ngồi trên xe chẳng buồn bước xuống. Anh ngước mắt lên, để ý thấy trên lầu hai vẫn còn một căn phòng sáng đèn, xuyên qua lớp rèm cửa là những đốm sáng họa tiết hình ngôi sao.
Tiếng mưa rơi lộp bộp, quấy nhiễu những vũng nước phẳng lặng vỡ tan, chầm chậm loang ra những đốm sáng nhàn nhạt, yếu ớt đến ảm đạm.
Bóng chiếc ô lướt qua.
Người đàn ông trước bia mộ đã sải bước về phía Quan Khải, lướt qua vai anh, nét mặt nhàn nhạt không khác gì thường ngày, đôi con ngươi đen kịt dưới hàng mi chẳng gợn chút ưu tư.
"Đi thôi."
Quan Khải xoáy sâu ánh nhìn vào bia mộ tĩnh lặng dưới màn mưa, khẽ cúi người tỏ lòng kính trọng, rồi cũng xoay bước, lặng lẽ rời khỏi nghĩa trang.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)