Bước ra khỏi đại bản doanh của Nghiệp đoàn, gió mưa giông bão thốc thẳng vào mặt khiến Kim Lý suýt ngã quỵ. Con Mận từ xa thấy bóng dáng cô liền khóc lóc chạy ào tới, đỡ lấy thân hình đang run rẩy vì kiệt sức, đói khát và vết thương hành hạ của cô.
Mận nhìn hai bàn tay trắng trơn của Kim Lý, vừa khóc vừa hỏi: "Cô Ba ơi... Cậu Hai Kiệt có chịu nhận cuốn sổ để trừ nợ cho nhà mình không cô? Hắn có chịu đuổi lão bá hộ Tám đi không?"
"Hắn chịu đóng băng khoản nợ của nhà mình trong vòng một tháng, không cho lão bá hộ Tám nhúng tay vào khế ước nữa," Kim Lý quẹt nước mưa trên mặt, cười nhạt một tiếng. "Nhưng đổi lại, hắn không chu cấp cho mình dù chỉ một đồng cắc, ép tôi phải tự xoay sở dệt lụa để trừ nợ hoàn toàn. Nhiêu đó là quá đủ cho tôi rồi. Mận, bắt xe lôi, tụi mình về nhà tính sổ!"
Nửa canh giờ sau, chiếc xe lôi dừng lại trước cổng nhà họ Huỳnh. Cơn mưa dông đã dứt, chỉ còn tiếng nước chảy rào rào từ các máng xối xuống nền gạch sân. Lúc này, trước cổng nhà, chiếc kiệu hoa của bá hộ Tám vẫn còn đậu chơ vơ, đám gia đinh và bà Tư đang nháo nhào, chửi bới om sòm vì phát hiện ra nhị tiểu thư đã trèo cửa sổ trốn mất từ lúc nào.
"Trời đất thánh thần ơi! Con nhỏ đó nó trốn đi đâu rồi? Tụi bay lục lọi hết mấy cái hẻm Chợ Lớn cho tao!" Tiếng bà Tư thét ra lửa, mặt mũi xám xịt vì sợ lão bá hộ đòi lại tiền sính lễ.
"Không cần tìm. Tôi về rồi đây."
Giọng nói thanh lãnh của Kim Lý vang lên từ phía cổng sắt. Bà Tư giật thót mình quay lại, thấy Kim Lý đứng đó, quần áo ướt sũng dính chặt vào người, tóc tai rũ rượi, trên trán quấn mảnh vải đẫm máu loang lổ nước mưa, nhưng sống lưng thì thẳng tắp, đôi mắt đen láy nhìn bà ta đầy sự khinh miệt. Đằng sau cô, con Mận dù sợ hãi vẫn cố bưng cái bọc vải che chắn cho chủ.
Bá hộ Tám từ trong sập gụ nghe tiếng động liền chống gậy ho sụ sụ bước ra, mặt hầm hầm: "Cô Ba! Cô dám trốn đi đâu, làm nhục mặt mũi cái điền trang Gò Công của tôi hả?"
Kim Lý không thèm nhìn lão già ho lao, cô bước thẳng vào giữa phòng khách, nhìn thẳng vào mặt bà Tư:
"Dì Tư, cuộc hôn nhân gán nợ này hủy bỏ tại đây. Hôm nay dẫu dì có trói tôi lên kiệu, lão bá hộ Tám cũng không dám rước tôi về đâu."
"Mày nói cái giọng gì đó con ranh?" Bà Tư điên tiết lao tới định giơ tay tát tiếp một cái, nhưng lần này Kim Lý đã đề phòng. Cô nhanh nhẹn lùi lại, đồng thời ra hiệu cho con Mận: "Mận, giữ chặt cái bọc!"
Lão bá hộ ho sụ sụ một tràng dài, vội vàng xua tay với đám gia đinh: "Thôi... thôi! Mụ Tư, mụ lừa tôi! Nhà mụ dính vào nợ nần của cậu Hai Kiệt mà mụ còn dám đem con gái ra bán gán nợ cho tôi? Trả lại tôi hai ngàn đồng sính lễ nhanh lên! Đi về! Rút kiệu về Gò Công mau!"
Mặc cho bà Tư khóc lóc, níu kéo, bá hộ Tám và đám gia đinh vẫn lục đục lên xe kéo chạy thẳng, bỏ lại căn nhà họ Huỳnh hoang tàn sau cơn bão. Cuộc hôn nhân gán nợ chính thức bị xóa sổ.
Bà Tư nhìn theo bóng chiếc xe khuất dạ, rồi quay ngoắt lại, đôi mắt vằn tơ máu chực nuốt chửng Kim Lý: "Con khốn nạn! Mày phá nát cái nhà này rồi! Mày không lấy ông Tám, tiền đâu tao trả cho thằng Cảnh? Tao phải đánh chết mày hôm nay!"
Bà ta vớ lấy cây chổi lông gà trên kệ định lao vào tính sổ với Kim Lý. Nhưng Kim Lý không còn là Huỳnh Kim Lý yếu đuối của ngày xưa nữa. Cô đứng im, lạnh lùng chỉ vào cái bọc vải trên tay con Mận:
"Dì Tư, nhìn cho kỹ đây. Đây mới là cuốn sổ cái gốc ghi chép mọi khoản tiền bòn rút của thằng Cảnh và dì suốt ba năm qua từ xưởng lụa. Bản khế ước giả mạo chữ ký của tía, tôi cũng biết dì đang giấu trong két sắt phòng chính. Tôi cho dì hai lựa chọn: Một là giao ra toàn bộ giấy tờ xưởng lụa và chìa khóa két sắt phòng tía cho tôi quản lý. Hai là sáng mai tôi mang cuốn sổ này lên bót Catinat, nộp cho quan tòa Tây để tống cổ thằng Cảnh vào tù tội lừa đảo tài sản. Chọn đi!"
Sự sắc sảo, dứt khoát và thái độ không chút kiêng dè của Kim Lý khiến bà Tư hoàn toàn bị khuất phục. Người đàn bà này xưa nay chỉ quen bắt nạt kẻ yếu, nay gặp phải một Nguyễn Tuệ Lâm mang linh hồn dạn dày kinh nghiệm thương trường, bà ta lập tức lộ nguyên hình là một con cáo già nhát gan. Bà ta đứng chết trân, hai tay run bần bật, uất ức đến mức nghẹn họng nhưng chưa thể làm gì được cô lúc này.
"Mận, gom đồ đạc của tôi dọn sang phòng chính của tía ngay lập tức," Kim Lý quay sang ra lệnh cho con hầu, giọng nói đầy uy quyền của một nữ chủ nhân thực sự.
"Dọn... dọn qua phòng ông chủ hả cô Ba?" Mận lắp bắp.
"Phải. Từ hôm nay tôi sẽ ở lại phòng chính để tự tay chăm sóc tía," Kim Lý liếc nhìn bà Tư bằng ánh mắt sắc như dao cạo: "Tía đang liệt giường cấm khẩu, tôi phải ở cạnh để phòng ngừa có kẻ nhân lúc gia đạo sa sút mà lẻn vào phòng hôi của, tẩu tán tài sản của nhà họ Huỳnh."
Nói xong, cô giật lấy chùm chìa khóa phòng chính đang treo bên hông bà Tư một cách dứt khoát, rồi lạnh lùng bước lên lầu.
Căn phòng của tía vương mùi thuốc Bắc nồng nặc và không khí âm u. Trên chiếc giường gỗ trắc, người đàn ông trung niên – tía của nguyên chủ – đang nằm bất động, đôi mắt mệt mỏi, bất lực nhìn lên trần nhà. Thấy Kim Lý bước vào với vết thương trên trán và bộ quần áo ướt sũng, khóe mắt ông bỗng rỉ ra hai giọt nước mặn chát, đôi môi mấp máy như muốn nói lời xin lỗi con gái nhưng bất lực.
Kim Lý bước tới bên giường, ngồi xuống khẽ nắm lấy bàn tay gầy gò, thô ráp vì sương gió của ông. Một cảm giác ấm áp và trách nhiệm thiêng liêng từ tận sâu trong tiềm thức của nguyên chủ trỗi dậy, len lỏi vào tim cô.
"Tía yên tâm, có con ở đây rồi," Kim Lý khẽ thì thầm, giọng cô nghẹn lại nhưng đầy kiên định. "Con đã đuổi lão bá hộ Tám đi rồi. Con cũng đã đòi lại được giấy tờ xưởng lụa. Từ nay không ai dám làm hại tía, cũng không ai dám động vào cái xưởng lụa này nữa."
Cô quay sang nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi xưởng dệt lụa Kênh Tẻ nằm im lìm trong bóng tối sau cơn mưa. Một tháng. Trần Thế Kiệt không cho cô một đồng nào, có nghĩa là ngày mai cô phải tự mình tìm cách kiếm tiền mua tơ thô, mua nguyên liệu, và thuyết phục những người thợ dệt cũ quay lại làm việc.
Khó khăn chồng chất khó khăn, nhưng dưới mái ngói âm dương của căn nhà cổ này, Nguyễn Tuệ Lâm đã thực sự tìm thấy lý do để cô chiến đấu. Cô không chỉ chiến đấu để giữ mạng, mà còn chiến đấu để vực dậy danh tiếng của một làng nghề truyền thống giữa thời đại thuộc địa đầy biến động.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)