Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng rộng lớn nhanh đến mức Kim Lý có thể nghe rõ tiếng tim mình nện thình thịch vào lồng ngực. Sát khí. Thứ cảm giác này cô chưa từng trải qua ở thế kỷ hai mươi mốt. Cái lạnh từ ánh mắt của Trần Thế Kiệt đang nhắc nhở cô một sự thật tàn khốc: Chỉ cần một cái phẩy tay của người đàn ông này, cô sẽ biến mất không dấu vết dưới lòng sông Soài Rạp.
Một chiếc gai ốc chạy dọc sống lưng, Kim Lý cảm thấy hai chân mình hơi run rẩy. Thân cô thế cô, không bệ đỡ, không tiền bạc, bộ óc đầy sỏi hạt của một chuyên viên lúc này bất giác xuất hiện một thoáng hoảng sợ của một cô gái bình thường trước lằn ranh sinh tử.
Trần Thế Kiệt thong thả đặt điếu thuốc xuống gạt tàn bằng đồng. Hắn không vội vàng, nhưng từng bước chân dẫm trên nền gạch bông lại nặng nề như tiếng búa gõ vào dây thần kinh của cô. Hắn dừng lại ngay trước mặt Kim Lý, khoảng cách gần đến mức cô có thể nhìn rõ tia máu hằn lên trong đôi mắt sâu hoắm của hắn.
"Huỳnh tiểu thư," Kiệt cất giọng, thanh âm nhẹ tênh nhưng lạnh thấu xương tủy. "Cái miệng của cô nhanh hơn cái đầu rồi đó. Ở đất Sài Gòn này, kẻ biết nhiều thường không sống thọ để tiêu tiền. Cô nói xem, tôi nên đưa cô cho lão bá hộ Tám, hay gán cô cho tiệm hút bên xóm Chiếu để gỡ lại hai ngàn đồng?"
Kim Lý bấm chặt móng tay vào lòng bàn tay để tìm kiếm chút tỉnh táo cuối cùng qua cơn đau. Cô ép giọng mình phải giữ được sự bình ổn, dù lồng ngực đang phập phồng kịch liệt:
"Cậu Hai Kiệt đại danh đỉnh đỉnh, nếu muốn giết tôi gạt nợ thì đã không tốn công cho thầy ký Minh mời tôi vào đây. Tôi dám nói, vì tôi tin cậu Hai là người nhìn xa trông rộng, chứ không phải hạng tiểu nhân chỉ thấy cái lợi trước mắt."
"Nhìn xa trông rộng?" Kiệt cười khẩy, ánh mắt găm chặt vào khuôn mặt tái mét nhưng không chịu cúi đầu của cô. "Tôi chỉ thấy một đứa con gái trốn hôn, ngậm máu phun người. Nghiệp đoàn bến Kênh Tẻ của tôi xưa nay làm ăn hợp pháp, đóng thuế cho nhà nước bảo hộ không thiếu một xu. Chuyến hàng đặc biệt? Vỏ bọc? Cô Ba, cô đọc truyện Tàu nhiều quá rồi nên lú lẫn, hay là có kẻ nào xúi giục cô đến đây gài bẫy tôi?"
Lời buộc tội của hắn vô cùng nặng nề. Kiệt đang thăm dò cô, hắn muốn xem cô là thám tử của Pháp phái đến, người của băng nhóm đối thủ, hay thực sự chỉ là một kẻ liều mạng.
"Phải," Kim Lý ngước lên, cố gắng che giấu sự hoảng sợ bằng cái nhìn rạch ròi của một người làm kinh tế. "Trong cuốn sổ cái của tía tôi để lại, ba năm qua, Nghiệp đoàn bến Kênh Tẻ của cậu Hai luôn nhập một lượng lớn hóa chất nhuộm vải từ các tàu buôn của Đức và Nhật. Nhưng kì lạ ở chỗ, toàn bộ bến Chợ Lớn này không có một xưởng dệt nào đủ công suất để tiêu thụ hết số hóa chất đó. Cho dù những năm trước - thời còn hoàng kim của Huỳnh Gia Xưởng tôi có thu mua một ít thuốc nhuộm, nhưng số lượng chẳng đáng kể. Vậy số hóa chất dư thừa đó đi đâu? Tôi xem qua nhật ký giao -nhận hàng của người quản lý cũ xưởng dệt Huỳnh Gia, đáng lý thuốc nhuộm vải thông thường không cần phải vận chuyển nghiêm ngặt vào các đêm giông bão, trốn tránh tuần tra của lính thủy Pháp. Chỉ có một khả năng: Cậu Hai dùng các chuyến ghe lụa đen để ngụy trang, vận chuyển muối diêm (kali nitrat) và lưu huỳnh – những thứ vốn bị chính phủ bảo hộ kiểm soát gắt gao vì là nguyên liệu chế tạo thuốc súng. Cậu Hai bán mặt hàng này cho các chủ mỏ khai khoáng lậu ở Cao Miên hoặc vùng biên viễn để ăn chênh lệch gấp mười lần. Tôi nói có đúng không?"
Nghe đến đây, sát khí trong mắt Trần Thế Kiệt thốt nhiên khựng lại, rồi từ từ chuyển thành một sự kinh ngạc tột độ được che giấu dưới vẻ mặt dửng dưng. Hắn nhìn chằm chằm vào cô gái trước mặt. Hóa ra cô ta không biết gì về tổ chức ngầm của hắn, cô ta chỉ dựa vào những con số khô khan trong sổ cái thu chi và sự nhạy cảm kỳ lạ với chuỗi cung ứng để bóc trần đường dây vận chuyển bí mật này.
Kiệt đứng lặng hồi lâu, điệu bộ thong dong quay trở lại. Hắn kéo chiếc ghế gỗ trắc ra, ngồi xuống, gác một chân lên chân kia, hai tay đan vào nhau đặt trên bụng.
"Huỳnh tiểu thư quả nhiên có một cái đầu sắc sảo," Kiệt trầm giọng nói, nụ cười trên môi không chạm đến ánh mắt. Hắn thò tay vào hộc bàn, rút ra tờ khế ước nợ của nhà họ Huỳnh. Hắn gõ gõ góc tờ giấy xuống bàn: "Hai ngàn đồng bạc trắng. Tôi có thể không xé nó, cũng có thể tạm thời đóng băng khoản nợ này lại, không giao tờ khế ước nhà cô cho lão bá hộ Tám."
Kim Lý khẽ thở phào, nhưng lời tiếp theo của Kiệt lập tức dội cho cô một gáo nước đá:
"Nhưng... Nghiệp đoàn bến Kênh Tẻ của tôi không phải nơi làm từ thiện. Cô muốn tôi tin vào cái bánh vẽ 'vỏ bọc hợp pháp' của cô, thì cô phải tự chứng minh năng lực trước đã. Tôi cho cô thời hạn một tháng để dệt ra ba cuộn lụa Lãnh Mỹ A đạt chất lượng thượng hạng như mảnh vải này. Trong một tháng đó, Nghiệp đoàn sẽ không chu cấp cho cô dù chỉ một đồng cắc, một sợi tơ, hay một giọt hóa chất. Cô tự đi mà xoay sở. Nếu sau một tháng cô thất bại..." Kiệt nheo mắt, nụ cười trở nên tàn nhẫn: "...thì cái mạng của cô, xưởng lụa, và tất cả những gì thuộc về nhà họ Huỳnh sẽ thuộc về tôi."
Hắn muốn thử cô! Hắn muốn xem một đứa con gái tay không tấc sắt, tiền túi rỗng tuếch, xưởng lụa nợ nần chồng chất thì lấy cái gì để vực dậy cả một cơ nghiệp trong vòng ba mươi ngày.
Kim Lý nhìn tờ khế ước, lồng ngực khẽ nhói lên vì áp lực khủng khiếp. Không có vốn mồi, không có sự hỗ trợ tài chính, đây hoàn toàn là một canh bạc sinh tử ép cô vào đường cùng. Nhưng bản năng quật cường của một kẻ từng bươn chải từ hai bàn tay trắng ở năm 2026 không cho phép cô gục ngã.
"Được, một tháng, không cần một đồng của Nghiệp đoàn!" Kim Lý dứt khoát đáp, đôi mắt ánh lên sự kiên định gai góc. "Cậu Hai cứ giữ kỹ tờ khế ước đó đi. Một tháng sau, tôi sẽ bắt anh phải tự tay ký vào hợp đồng liên doanh độc quyền."
Trần Thế Kiệt khẽ nhướng mày, nhìn bóng lưng mảnh dẻ của cô gái bước ra khỏi phòng. Hắn không cho cô một xu, nhưng trong lòng đại thương gia này, một hạt mầm tò mò và kính trọng đã bắt đầu nảy nở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)