Mưa ròng ròng đổ xuống từ góc mái tôn rỉ sét của dãy nhà kho trung tâm bến Kênh Tẻ, tạo thành một bức màn nước nhạt nhòa. Tiếng sấm từ phía cửa sông Soài Rạp dội về nghe trầm đục, kéo theo cơn gió chướng rít qua khe cửa, mang theo cái mùi sình lầy đục ngầu và mùi dầu máy khét lẹt đặc trưng của một thương cảng sầm uất.
Gã gác cổng đứng án ngữ trước bậc thềm gỗ lim khịt khịt mũi. Gã mặc bộ đồ xá xẩu nái đen, bắp tay to như bắp chuối hột cuộn lên mấy lằn sẹo lồi do dao băm bến bãi. Gã nhìn cô gái trẻ đứng dưới mưa bằng cặp mắt ti hí, đầy vẻ nghi ngại và coi thường:
"Cô Ba xưởng lụa nhà họ Huỳnh? Khoản nợ hai ngàn đồng bạc trắng, giấy trắng mực đen kỳ hạn là năm giờ chiều nay. Bây giờ là mấy giờ rồi? Cậu Hai nhà tụi này đâu có rảnh mà tiếp mấy đứa con gái lội bùn đi xin khất nợ."
Kim Lý khẽ điều chỉnh lại nhịp thở. Cái lạnh từ đôi bàn chân trần giẫm dưới vũng bùn lầy nhơ nhớp buốt lên tận đỉnh đầu, khiến vết thương trên trán cô bắt đầu giật lên từng hồi đau nhói. Một thoáng hoảng sợ thầm lặng len lỏi trong lòng cô gái hai mươi bảy tuổi. Ở thế kỷ hai mươi mốt, cùng lắm cô chỉ phải đối mặt với những lời khiển trách của cấp trên hay sự chèn ép của đối tác, chứ chưa từng đứng giữa một bến tàu sặc mùi cơ bắp và bạo lực, nơi mạng người rẻ như bèo thế này. Nhưng bộ não của một người từng lăn lộn qua hàng trăm cuộc đàm phán gắt gao không cho phép cô lùi bước. Kẻ nào để lộ sự yếu thế trước cái nhìn đầu tiên của đối phương, kẻ đó tự đặt cổ mình vào tròng.
"Tôi không đến khất nợ," Kim Lý lạnh nhạt đáp, khóe môi khẽ nhếch lên thành một đường thẳng tắp. "Tôi mang tài sản thế chấp có giá trị lớn hơn hai ngàn đồng đến gặp trực tiếp Trần chủ quản. Chuyện làm ăn lớn của Nghiệp đoàn thương mại, một gã gác cửa như anh gánh nổi trách nhiệm nếu làm lỡ dở không?"
Gã gác cổng nghe hai chữ "Trần chủ quản" phát ra từ miệng cô một cách quy cửu thì trong lòng bỗng chột dạ. Gã hừ một tiếng, quay lưng đi vào trong. Khoảng mười phút sau, cánh cửa gỗ lim mở ra. Một người đàn ông trung niên mặc bộ áo dài gấm đen, đeo cặp kính gọng tròn trí thức bước ra. Đó là thầy ký Minh, người trợ lý việc sổ sách của Nghiệp đoàn.
"Huỳnh nhị tiểu thư? Cậu Hai cho mời cô vào."
Bên trong văn phòng làm việc của Nghiệp đoàn là một khoảng không gian rộng lớn, mang đậm hơi thở của thời đại thuộc địa Pháp với những dãy tủ hồ sơ bằng gỗ gõ đỏ xếp san sát và tiếng máy chữ gõ lạch cạch đều đặn. Thầy ký Minh dẫn cô dừng lại trước một căn phòng nằm ở góc cuối cùng, nơi có ô cửa sổ lớn hướng thẳng ra bến cảng.
"Cậu Hai đang đợi bên trong. Tiểu thư xin mời."
Kim Lý đẩy cửa bước vào. Căn phòng rộng rãi nhưng bài trí tối giản. Phía sau chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ trắc, một người đàn ông đang đứng quay lưng về phía cửa, mắt nhìn đăm đắm ra màn mưa giông. Hắn mặc một chiếc quần tây đen, áo sơ mi trắng tay dài được xắn lên tới khuỷu, để lộ bờ vai rộng vững chãi như một chiếc neo tàu đứng mũi chịu sào trước sóng dữ.
"Huỳnh Kim Lý?" Hắn lên tiếng, giọng trầm thấp, không mang theo bất kỳ một cung bậc cảm xúc nào. Hắn từ từ quay người lại.
Người đàn ông này trạc ngoài ba mươi, gương mặt chữ điền góc cạnh, nước da ngăm đen vì nắng gió sông nước. Đôi lông mày rậm rạp hơi nhíu lại, che khuất một phần đôi mắt sâu thẳm, sắc lạnh như lưỡi dao cạo. Ở hắn toát ra cái uy quyền đặc quánh của kẻ nắm trong tay sinh mệnh thương mại của cả bến cảng.
Hắn bước tới cạnh bàn, hai ngón tay gõ nhẹ lên mặt gỗ trắc nghe cọc cọc: "Bá hộ Tám từ Gò Công đã cho người mang hai ngàn đồng tiền mặt đến Nghiệp đoàn để chuộc tờ khế ước xưởng lụa nhà cô. Hợp đồng mua bán nợ đã soạn xong, chỉ chờ tôi đặt bút ký. Huỳnh tiểu thư, cô tự mình trèo cửa sổ trốn khỏi kiệu hoa, lội bùn đến tận đây, là muốn nói với tôi điều gì?".
Kim Lý trong lòng kinh hãi trước mạng lưới thông tin nhanh nhạy của Trần Thế Kiệt. Cô biết nếu cô chậm trễ một chút, cuộc đời cô coi như chấm hết.
"Tôi đến để đề nghị một giao dịch khác có lợi hơn cho Nghiệp đoàn," Kim Lý bước tới trước bàn làm việc, đặt bọc vải xuống mặt gỗ, lộ ra cuốn sổ cái thu chi màu nâu đã sờn mép. "Bá hộ Tám đưa cho anh hai ngàn đồng, anh chỉ thu hồi được vốn. Nhưng nếu anh giữ lại tờ khế ước xưởng lụa và hợp tác với tôi, thứ anh có được là một con đường độc quyền xuất khẩu lụa Lãnh Mỹ A sang Nam Vang và các nước thuộc địa."
Trần Thế Kiệt cười nhạt, thanh âm mang theo sự giễu cợt rõ rệt: "Lụa Lãnh Mỹ A? Cái xưởng rách nát của cô hiện tại ngoài bộ khung cửi mục và đống nợ nần ra thì có cái gì để làm ăn?"
"Có tôi," Kim Lý nhìn thẳng vào mắt hắn. "Có tư duy quản lý khác biệt và kỹ thuật cải tiến chất lượng sợi tơ mà không một thợ dệt nào ở xứ Đông Dương này biết được."
Sự tự tin của một Thạc sĩ Phục chế Di sản văn hóa giúp cô tạm thời quên đi nỗi sợ. Cô biết rõ tại sao lụa Lãnh Mỹ A thời này lại bị suy thoái: đó là do quy trình xử lý keo tơ tằm bằng nước vôi bị nhiễm tạp chất, và việc kiểm soát nhiệt độ khi nhuộm trái mặc nưa hoàn toàn dựa vào cảm tính. Đối với cô, việc vực dậy loại lụa huyền thoại này chỉ là vấn đề thời gian.
Kiệt bật lửa châm một điếu thuốc Craven A, khói thuốc màu xanh nhạt từ từ bay lên. Hắn bước vòng qua bàn làm việc, dừng lại cách cô chưa đầy hai bước chân: "Tại sao tôi phải mạo hiểm từ bỏ hai ngàn đồng bạc tiền mặt để đánh cược vào một cái xưởng lụa chết lâm sàng?"
Kim Lý lồng ngực phập phồng kịch liệt, cô chậm rãi thò tay vào bọc vải, rút ra mảnh lụa đen nhỏ bằng bàn tay mà cô đã mang theo từ phòng của tía. Cô giơ mảnh lụa đen nhánh, mềm mại và láng mịn như da voi non lên dưới ánh đèn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
