Cơn dông rốt cuộc cũng đổ ập xuống Sài Gòn. Mưa xối xả đập vào những mái ngói âm dương rêu phong, gõ lên mặt kính của những ô cửa chớp âm thanh rào rào đinh tai nhức óc. Bầu trời giữa trưa mà tối sầm lại như chập tối.
Trong căn phòng bị khóa trái, Kim Lý chống tay đứng lên. Cơ thể mười chín tuổi của Huỳnh Kim Lý vốn đã yếu ớt vì tuyệt thực mấy ngày, nay lại chịu thêm cú tát trời giáng khiến đầu gối cô cứ chực nhũn ra. Nhưng đôi mắt đen láy của cô thì sáng rực lên một thứ ánh sáng lạnh lẽo, sắc bén.
"Mận, nín khóc. Đứng dậy, qua phụ tôi lật cái đệm này lên." Kim Lý cất giọng, âm vực không lớn nhưng mang theo một mệnh lệnh đanh thép không cho phép chối từ.
Con bé Mận đang thu lu ở góc phòng giật thót mình. Nó ngước đôi mắt sưng húp, đẫm nước nhìn "cô Ba", ngập ngừng: "Cô... cô Ba tính làm gì dạ? Bà Tư khóa ngoài rồi, chút nữa người của bá hộ Tám lên trói..."
"Tôi bảo qua đây!" Kim Lý gắt nhẹ, không có thời gian để dỗ dành.
Sự áp bách toát ra từ người cô khiến con Mận nuốt cái ực, quýnh quáng bò dậy chạy tới. Hai chủ tớ kẻ kéo người đẩy, chật vật lật tung tấm đệm xơ dừa nặng trịch và lớp chiếu cói sang một bên, lộ ra mặt giường bằng những thanh gỗ ván ngựa ghép lại.
Theo trí nhớ lộn xộn của nguyên chủ, Kim Lý (Tuệ Lâm) đếm từ mép giường vào đúng thanh gỗ thứ ba, dùng móng tay cạy mạnh. Một tiếng cạch nhỏ vang lên, thanh gỗ được nhấc lên, bên dưới là một hộc bí mật nhỏ xíu bám đầy bụi. Nằm lọt thỏm trong đó là một cuốn sổ bìa da màu nâu đã sờn mép, cùng một hộp gỗ chạm khảm xà cừ cỡ lòng bàn tay.
Kim Lý thở hắt ra, vươn tay cầm lấy cuốn sổ. Đây chính là sổ cái thu chi gốc của xưởng lụa Kênh Tẻ mà ông Cả Huỳnh – tía của cô đã giấu đi trước khi bị đột quỵ, bên trong ghi chép rành rành những khoản tiền mờ ám mà thằng Cảnh đã bòn rút. Cuốn sổ mà bà Tư đang giữ dưới nhà chỉ là bản sao chép giả mạo. Lúc nãy cô mang nó ra dọa, cứ ngỡ bà Tư sẽ sợ luật pháp, ai ngờ pháp luật thời này lại vận hành bằng tiền và quyền. Không sao, báo cảnh sát không được, thì cô sẽ dùng cuốn sổ này để đàm phán với kẻ còn đáng sợ hơn cả cảnh sát.
Cô mở hộp xà cừ ra. Bên trong là một đôi hoa tai nạm ngọc thạch và một chiếc vòng cẩm thạch lên nước xanh mướt – di vật của người mẹ ruột để lại.
"Mận, đi gom hết mấy cái vỏ gối, màn tuyn, cả mấy xấp vải lụa vụn trong tủ ra đây. Xé dọc chúng ra, buộc thật chặt lại thành một sợi dây thừng." Kim Lý nhét cuốn sổ và hộp trang sức vào bọc vải, giấu kỹ vào trong vạt áo bà ba, rồi quay sang chỉ đạo.
"Trời đất ơi... cô Ba tính trèo cửa sổ trốn hả?" Con Mận tái mét mặt mày, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập. "Chết... chết đó cô ơi. Lầu hai cao lắm, té xuống gãy cổ như chơi. Với lại... mình trốn đi đâu bây giờ? Thằng đinh con đực nhà này nó lùng ra, nó đánh chết bỏ..."
"Em không trốn thì ở lại đây, chút nữa bà Tư vào lôi tôi đi không được, bả sẽ đánh chết em để xả giận. Chọn đi." Kim Lý lạnh nhạt quăng cho nó một câu thực tế tàn nhẫn, rồi tự mình vơ lấy cái kéo cắt chỉ trên bàn, bắt đầu xẹt những đường rạch dài lên tấm màn bông.
Lời nói đâm trúng tử huyệt khiến Mận run bần bật, nhưng cái viễn cảnh bị bà Tư đánh nát đòn càn đẫm máu còn đáng sợ hơn việc gãy cổ. Con bé nghiến răng, lúi húi lao vào phụ cô xé rách mớ vải, thắt thành những nút thòng lọng liên tiếp.
Ngoài trời, dông bão ngày càng gầm rít dữ dội. Mưa tạt rát mặt. Kim Lý đẩy tung hai cánh cửa chớp bằng gỗ sơn xanh. Gió lạnh xộc vào khiến cô rùng mình. Khoảng cách từ ban công lầu hai xuống mặt sân lát gạch tàu ngập nước mưa cỡ chừng bốn, năm mét. Trèo xuống bằng dây vải tự chế là một ý tưởng điên rồ, rủi ro đứt dây hoặc trượt tay là cực kỳ cao.
“Bằng cấp cao tới mấy cũng không dạy mình cách đu tường trốn nợ.” Kim Lý tự giễu cợt trong đầu, cười nhạt một tiếng. Đã leo lên lưng cọp thì không có đường lùi.
Cô buộc một đầu sợi dây vải vào thanh chấn song cửa sổ bằng gỗ lim chắc nịch, đầu còn lại thả thòng lọng xuống sát giàn hoa giấy rậm rạp bên dưới.
"Tôi xuống trước. Em nhìn theo mà học. Bám cho chắc, đạp chân vào tường mà trượt, đừng thả lỏng tay." Kim Lý dặn dò nhanh gọn.
Cô vén gấu quần lĩnh đen lên, cởi bỏ đôi guốc mộc, để đôi chân trần bước lên bệ cửa sổ. Nước mưa lập tức xối ướt sũng bộ quần áo, dán chặt vào da thịt lạnh buốt. Tuệ Lâm hít một hơi sâu, hai bàn tay nắm chặt lấy sợi dây vải ướt nhẹp, từ từ thả người lơ lửng giữa không trung.
Cô đáp chân xuống lớp lá hoa giấy ướt sũng. Bùn đất dưới sân văng lên, lấm lem cả hai ống quần. Kim Lý thở hồng hộc, vuốt mặt đuổi đi dòng nước mưa đang che khuất tầm nhìn, ngước lên ra hiệu cho Mận. Con bé tuy nhát gan nhưng quen làm việc nặng, nó bám dây tuột xuống nhanh chóng và gọn gàng hơn cô nhiều.
"Đi men theo bờ tường. Lối cửa sau hướng ra hẻm chợ." Kim Lý nắm lấy cổ tay Mận, kéo con bé lao đi trong màn mưa trắng xóa. Âm thanh sấm chớp và tiếng mưa dội rát trên mái ngói đã hoàn toàn che lấp đi tiếng động của cuộc đào tẩu.
Chui qua lỗ hổng của hàng rào dâm bụt, hai chủ tớ chính thức thoát ra khỏi cơ ngơi đang mục nát của nhà họ Huỳnh.
Sài Gòn năm 1932 hiện ra trước mắt Kim Lý qua bức màn mưa dông đầy xám xịt và trần trụi. Không có những tòa nhà kính chọc trời hào nhoáng, cũng không có ánh đèn neon rực rỡ. Con hẻm sau Chợ Lớn ngập ngụa trong sình lầy, rác rưởi và phân ngựa nồng nặc. Nước mưa cuốn trôi những cọng rau úa, những cái bao tải rách từ các sạp hàng đang hối hả dọn chạy bão. Những người lao động nghèo mặc áo tơi lá cọ, co ro đạp xích lô hoặc lầm lũi kéo xe ba gác, nét mặt hằn sâu sự cam chịu và cơ cực của một thời đại thuộc địa bóc lột.
Kim Lý đứng nép dưới mái hiên của một tiệm thuốc Bắc, toàn thân ướt sũng, lạnh run lẩy bẩy. Vết thương trên trán bị nước mưa ngấm vào đau nhói tận óc.
"Cô Ba... mình... mình đi đâu bây giờ?" Mận ôm lấy hai cánh tay gầy gò, khóc mếu máo. "Trời mưa lớn quá, tụi mình chết cóng ngoài đường mất..."
Kim Lý cắn chặt môi để hai hàm răng không va vào nhau. Cô nhìn quanh. Việc đầu tiên là phải di chuyển thật nhanh trước khi bà Tư phát hiện cửa phòng trống trơn và tung người đi bắt lại. Đi trình báo cảnh sát là vô nghĩa. Tìm họ hàng tá túc lại càng ngu xuẩn, bọn họ sẽ lập tức trói cô đem nộp để lãnh thưởng.
Người duy nhất trong cái Sài Gòn này có đủ quyền lực và nguồn tiền để dập tắt cái đám cưới khốn nạn kia, và cũng là nguyên nhân sâu xa của khoản nợ hai ngàn đồng, chính là "chủ nợ" của gia tộc họ Huỳnh.
Cô thò tay vào bọc vải, rút ra chiếc vòng cẩm thạch của người mẹ quá cố. Mắt cô đanh lại. Đồ vật dẫu quý đến mấy, nếu mạng không còn thì cũng chỉ là vật bồi táng vô nghĩa.
Vừa lúc đó, một chiếc xe tay kéo che mui vải bạt lạch cạch chạy ngang qua, phu xe đang đội nón lá, gồng mình đạp từng bước chân trần trên vũng bùn.
"Ê! Xe kéo!" Kim Lý lao ra vẫy tay, chặn đầu chiếc xe.
Người phu xe khựng lại, đưa tay gạt nước mưa trên mặt, nheo mắt nhìn hai đứa con gái ướt như chuột lột, quần áo lấm lem bùn đất. Ông ta xua tay: "Thôi cô ơi, mưa bão tôi cất xe về nghỉ. Đường ngập bùn kéo nặng lắm, cô gọi xe khác đi."
"Ra bến Kênh Tẻ." Kim Lý cất giọng, đi thẳng vào vấn đề. "Tôi trả gấp ba."
Người phu xe giật thót mình, mở to mắt nhìn cô gái có vẻ ngoài mảnh khảnh nhưng ánh mắt lại sắc bén như dao cạo: "Mô Phật! Cô gái ơi, cô nít cô nôi ra cái chỗ đó làm gì? Bến Kênh Tẻ giờ là bến thương cảng tư nhân của Cậu Hai Kiệt, lính gác nghiêm ngặt, bốc vác toàn dân tứ chiếng dữ dằn. Người lạ lảng vảng tới đó không khéo bị gác bến nó đánh gãy chân giao cho bót cảnh sát chứ chẳng chơi!"
"Ông cứ kéo. Chở tôi tới đầu ngã ba bến, tôi đưa cái này." Kim Lý không vòng vo giải thích, trực tiếp nhét chiếc vòng cẩm thạch xanh biếc vào tay người phu xe. "Vật này trị giá ít nhất hai chục đồng bạc. Đủ cho ông đổi mười chiếc xe kéo mới. Chạy nhanh."
Người phu xe sững sờ nhìn chiếc vòng ngọc thượng hạng nằm gọn trong lòng bàn tay đầy chai sạn của mình. Lòng tham chiến thắng nỗi sợ hãi. Ông ta cắn răng, nhét vội chiếc vòng vào thắt lưng cạp quần, gật đầu cái rụp: "Lên xe! Cút vô mui ngồi cho chắc, tui kéo!"
Kim Lý lôi xềnh xệch con Mận đang chân nam đá chân chiêu trèo lên băng ghế nhỏ hẹp của chiếc xe tay kéo. Tấm mui bạt cũ kỹ bốc mùi mốc meo, rỉ nước tỏng tỏng xuống vai áo, nhưng ít ra nó che chắn bớt những luồng gió dông lạnh buốt thịt da.
Chiếc xe tay kéo bắt đầu lăn bánh, bánh xe gỗ bọc cao su nghiến ken két trên mặt đường rải đá dăm ngập nước. Cảnh vật Chợ Lớn xám xịt lùi lại phía sau.
Ngồi trên xe xóc nảy, Kim Lý ôm chặt cái bọc vải giấu trước ngực. Trái tim cô đập thình thịch, một cảm giác căng thẳng tột độ như đang ngồi trên chuyến tàu lượn siêu tốc lao thẳng xuống vực sâu.
Lên bến Kênh Tẻ đàm phán với Trần Thế Kiệt – một đại thương gia vận tải khét tiếng lạnh lùng, thâu tóm hàng loạt thương thuyền và bến bãi, kẻ vung tiền thâu tóm các con nợ không chớp mắt – chẳng khác nào mạo hiểm chơi dao. Nhưng cô không có lựa chọn. Dùng nợ gán nợ, lấy độc trị độc. Cô sẽ phải bán cho hắn một dự án kinh doanh béo bở nhất, một thân phận mà một nhà tài phiệt luôn khao khát để đổi lấy sự bảo trợ tuyệt đối.
"Chút nữa tới nơi, em tìm chỗ nấp. Nếu một canh giờ mà tôi không đi ra, em cầm cái bông tai này chạy tới bót Catinat, bịa chuyện làm ầm lên, nói nhị tiểu thư nhà họ Huỳnh bị người của bến Kênh Tẻ bắt giữ xiết nợ," Kim Lý dặn dò Mận, nhét đôi hoa tai vào tay con bé.
"Cô Ba... cô tính đâm đầu vô chỗ chết thiệt hả cô?" Mận khóc không ra tiếng, tay run rẩy cầm đôi hoa tai.
Kim Lý không đáp. Khóe môi cô chỉ vẽ lên một đường cong lạnh lẽo, vô cảm. Chỗ chết ư? Cái thời đại này vốn dĩ đã là mồ chôn của những kẻ yếu hèn rồi.
Gần nửa canh giờ sau, mùi bùn sình quyện với mùi dầu máy và tôm cá ươn xộc thẳng vào mũi báo hiệu họ đã đến nơi.
"Đầu bến Kênh Tẻ rồi cô ơi. Tui không vô sâu được nữa đâu, bảo vệ bến nó nạt tui chết!" Người phu xe thắng gấp, gạt càng xe xuống mặt bùn cái rầm, hoảng hốt hối thúc.
Kim Lý kéo Mận nhảy xuống xe. Mưa dông đã ngớt hạt, chỉ còn lại những cơn gió rít gào qua những mái tôn rỉ sét của dãy nhà kho khổng lồ chạy dọc theo mép nước đục ngầu. Khung cảnh nơi đây bề thế, quy củ nhưng ngột ngạt và bức bối đến rợn người.
Dưới những mái hiên nhà kho đồ sộ, hàng chục gã bốc vác vạm vỡ, cởi trần trùng trục đang hì hục khuân vác những kiện hàng lớn. Bên cạnh đó là những toán bảo vệ mặc đồ xá xẩu nái đen đồng phục, tay lăm lăm gậy gộc canh gác nghiêm ngặt. Thấy hai cô gái trẻ ướt sũng xuất hiện, hàng chục ánh mắt thô lỗ, cảnh giác lập tức phóng tới rà quét.
Kim Lý đẩy con Mận vào nấp sau một chiếc xe hủ tiếu gõ đã dọn hàng nghỉ mưa. Cô vuốt ngược mái tóc ướt sũng ra sau, hít một hơi thật sâu để ép lồng ngực thôi phập phồng.
“Không được run. Một đại thương gia có tầm cỡ sẽ không nói chuyện với kẻ yếu hèn. Kẻ nào để lộ sự hoảng sợ trước, kẻ đó tự đánh mất quyền định giá sinh mạng mình.”
Kim Lý siết chặt bọc vải, lưng vươn thẳng tắp, bước những bước đi vững chãi bất chấp đôi chân trần đang giẫm lên lớp bùn lầy nhơ nhớp. Cô đi thẳng tới trước mặt viên gác cổng to như con gấu ngựa đang đứng án ngữ trước dãy nhà kho bằng gỗ lim bề thế nhất khu thương cảng.
Ngước đôi mắt tĩnh mịch, lạnh lẽo không gợn một tia hoảng sợ nhìn thẳng vào mặt gã gác cổng, cô cất giọng, âm vực trong trẻo nhưng rành rọt, vang dội như chuông gõ:
"Tôi là Huỳnh Kim Lý. Đi báo với Cậu Hai Kiệt, tôi mang tài sản thế chấp khoản nợ hai ngàn đồng của nhà họ Huỳnh đến thanh toán”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
