Ba giờ chiều, cái nắng hầm hập của Sài Gòn bắt đầu dịu đi đôi chút, nhường chỗ cho những cơn gió mang theo hơi nước mằn mặn rít qua khe cửa sổ.
Bên trong căn phòng vương mùi long não, Kim Lý đang ngồi lặng lẽ trước chiếc gương bầu dục tráng thủy ngân. Đôi bàn tay vốn quen thói lật hồ sơ, đàm phán hợp đồng nay lóng ngóng gỡ bỏ lớp băng gạc dính máu xộc xệch trên trán. Vết thương không quá sâu nhưng rỉ máu liên tục khiến đầu óc cô ong ong, dạ dày lộn nhào vì choáng váng. Cô nghiến răng, tìm một miếng vải mộc sạch sẽ cẩn thận buộc chặt quanh trán để cầm máu, rồi khéo léo dùng những lọn tóc mây uốn lượn vén ngang để che khuất đi sự thảm hại.
Cô chọn một chiếc áo bà ba lụa màu rêu nhạt và chiếc quần lĩnh đen. Chất lụa tuy đã sờn nhẹ ở viền tay áo, nhưng vẫn giữ được độ rủ mềm mại, ôm lấy vóc dáng mảnh khảnh của cô gái mười chín tuổi.
“Cơ thể này yếu quá. Chỉ mới chải tóc mà mồ hôi lạnh đã vã ra ướt đẫm lưng.” Kim Lý tựa hai tay vào mép bàn trang điểm, nhắm mắt lại hít thở sâu. Nỗi sợ hãi của một linh hồn trôi dạt về cõi xa lạ vẫn chực chờ nuốt chửng lấy cô. Nhưng cô biết, nếu bây giờ gục ngã, ngày mai cô sẽ không còn cơ hội để mà tồn tại. “Mọi bản hợp đồng dẫu ngặt nghèo đến mấy đều có kẽ hở pháp lý. Khủng hoảng nợ nần này bắt nguồn từ một chữ ký giả mạo. Chỉ cần tung đòn pháp lý, rung cây dọa khỉ, con mụ mẹ kế của thân chủ này nhất định phải chùn bước.”
"Cô Ba... dưới nhà ồn ào quá. Em nghe tiếng ho khù khụ, hình như... hình như kiệu hoa của bá hộ Tám tới rồi." Con Mận đứng co rúm ở xó cửa, bấu chặt vạt áo, nước mắt chực trào ra.
Kim Lý quay lại. Ánh mắt cô rũ sạch sự hoang mang, chỉ còn lại vẻ tĩnh mịch. Cô bước tới vỗ nhẹ lên vai con bé hầu: "Lau nước mắt đi. Khóc lóc lúc này chỉ làm cho người ta lấn lướt thêm thôi. Theo tôi xuống nhà. Cứ đứng thẳng lưng lên."
Tiếng gót chân gõ lộc cộc xuống từng bậc cầu thang gỗ chò chỉ vang lên đều đặn.
Phòng khách nhà họ Huỳnh lúc này ngột ngạt mùi sáp thơm trộn lẫn với mùi trầu cau. Bá hộ Tám – một tay cự phú nhà quê trạc lục tuần, thân hình quắt queo trong bộ gấm mỡ gà sặc sỡ, tay chống cây gậy gỗ mun nạm ngọc – đang ngồi vắt chéo chân trên chiếc sập gụ. Lão ho sụ sụ đến mức lồng ngực gầy gò nhô lên bần bật, ánh mắt vẩn đục nhưng đầy vẻ tinh ranh của một con buôn đất.
Bà Tư lăng xăng rót trà, miệng cười lả lơi: "Ông Tám uống miếng nước cho nhuận họng. Con Ba nhà tui nó đang thay đồ trên lầu, tụi con gái nhà gia giáo sắp về nhà chồng hay thẹn thùng, ông thông cảm. Để tui kêu người lên hối nó…"
"Dì Tư rần rần cái gì, tôi xuống rồi đây."
Giọng nói thanh mảnh, êm ru nhưng rành rọt cắt đứt tràng nịnh nọt của bà mẹ kế.
Bá hộ Tám nheo cặp mắt ti hí nhìn lên. Nào ngờ, cô gái lững thững bước xuống cầu thang kia lại mang một dáng vẻ khoan thai, đôi mắt đen láy tĩnh lặng rà quét qua lão như đang định giá một đối tác làm ăn.
Kim Lý bước tới bộ bàn ghế bằng gỗ xà cừ đặt giữa nhà, từ tốn kéo chiếc ghế đẩu ngồi xuống. Cô lật một chiếc chén sứ trắng, cầm ấm tích chuyên một chén trà nóng, rồi đẩy nhẹ về phía lão.
"Đường xá xa xôi từ Gò Công lên Sài Gòn, bá hộ chắc hẳn đã mệt. Mời an tọa."
Bà Tư sượng trân, tức tối bước tới gắt gỏng: "Cái con này, mày làm trò gì vậy? Kiệu hoa đợi ngoài cửa, mày bước ra xe nhanh lên!"
Kim Lý phớt lờ bà Tư. Cô nhấp một ngụm trà nguội ngắt để thấm giọng, chất giọng điềm nhiên nhưng đủ sức đè bẹp sự ồn ào: "Dì Tư, hai ngàn đồng sính lễ đó, dì định dùng để chuộc lại tờ khế ước xưởng lụa mà anh Cảnh đã cầm đúng không? Nhưng dì tưởng tôi không biết khoản nợ đó từ đâu mà ra sao?"
Tròng mắt bà Tư khẽ co rút lại. Kim Lý rướn người tới trước, tung ra đòn tấn công mà cô đã tính toán kỹ lưỡng:
"Anh Cảnh lén lấy sổ đỏ và con dấu, giả mạo chữ ký của tía để thế chấp xưởng lụa, vay nóng hai ngàn đồng từ Nghiệp đoàn thương mại của Cậu Hai Kiệt, rồi mang đi nướng sạch vào sòng bạc. Dì Tư, việc giả mạo chữ ký để lừa đảo tài sản là một tội hình sự. Nếu tôi đem chuyện này kiện thẳng lên bót Catinat, báo cáo sự việc cho quan tòa Tây, dì nghĩ cậu quý tử của dì sẽ ra Hỏa Lò hái me bao nhiêu năm? Hủy ngay cái hôn sự này, nếu không tòa án sẽ niêm phong cả cái nhà này đấy!"
Không gian tĩnh lặng mất vài giây. Kim Lý chờ đợi sự hoảng loạn của kẻ có tật giật mình. Thế nhưng, bà Tư bỗng bật cười the thé, tiếng cười tràn ngập sự khinh miệt. Cả bá hộ Tám cũng vuốt râu, lắc đầu cười khẩy.
"Trời đất ơi! Mày tưởng mày đọc được dăm ba cuốn sách chữ Tây là biến thành trạng sư cãi lý ở tòa án hả con ranh?" Bà Tư bước tới, giương đôi mắt vằn vện tơ máu nhìn thẳng xuống Kim Lý.
"Tòa Tây nào rảnh rỗi đi nghe một đứa con gái chưa xuất giá đi thưa kiện mẹ kế với anh ruột? Quan Tây mở miệng ra là tiền! Không có tiền bôi trơn, tụi nó tống cổ mày ra đường cho chó cắn!"
Từng lời của bà Tư như những nhát búa nện vào hệ tư tưởng pháp lý của Kim Lý. Nhưng cô vẫn giữ bình tĩnh, chuyển hướng tấn công sang bá hộ Tám – một kẻ có tiền nhưng nhát gan.
"Bá hộ thử ngẫm xem." Kim Lý nhìn thẳng vào lão già. "Ông đưa hai ngàn đồng cho dì Tư. Dì ta ẵm tiền chạy trốn về quê ngoại cùng thằng Cảnh. Chiều nay, hạn chót thanh toán hợp đồng, trạng sư của Cậu Hai Kiệt – đại thương gia ở cái xứ này mang công văn tòa án tới đây xiết nhà, nhưng không thấy người, không thấy tiền. Họ sẽ tìm ai? Giấy trắng mực đen, tôi là người thừa kế của nhà họ Huỳnh, nay lại sắp là thiếp của ông. Theo luật hôn nhân, ông phải gánh chung khoản nợ đó. Bỏ hai ngàn đồng rước một vụ kiện tụng kéo cả điền sản ở Gò Công vào tầm ngắm thâu tóm của Trần Thế Kiệt... ông tính toán rủi ro như vậy sao?"
Sắc mặt bá hộ Tám lập tức biến đổi. Bàn tay cầm gậy của lão hơi run lên. Lão quay ngoắt sang nhìn bà Tư bằng ánh mắt nghi ngờ cực độ.
Kim Lý khẽ nhếch môi. “Đòn chia rẽ nội bộ thành công. Chỉ cần làm cho lão Tám sợ hãi rút vốn, khế ước ép duyên này sẽ tự động đổ vỡ.”
Thế nhưng, Kim Lý đã đánh giá quá thấp sự mưu mô của những con cáo già sống lâu năm ở cái thời đại cá lớn nuốt cá bé này.
Bá hộ Tám trầm ngâm vài giây, đôi mắt vẩn đục bỗng lóe lên một tia tinh ranh. Lão ho sụ sụ, chống gậy gõ cộc cộc xuống sàn.
"Cô Ba nói có lý. Đưa tiền cho mụ Tư đây quả thật có rủi ro bị quỵt nợ." Lão nở một nụ cười nham nhở, để lộ hàm răng vàng khè. "Nhưng cô Ba quên một điều. Tôi đâu cần đưa tiền cho bả. Chiều nay, đích thân tôi sẽ mang hai ngàn đồng tiền mặt tới thẳng thương cảng Kênh Tẻ, đập lên bàn của Trần Thế Kiệt để chuộc tờ khế ước nhà họ Huỳnh về."
Kim Lý sững người. Nụ cười trên môi cô cứng lại.
"Chuộc khế ước về rồi, tôi chính thức trở thành chủ nợ của cái nhà này." Bá hộ Tám đắc ý vuốt râu. "Đến lúc đó, tía cô, bà Tư, và cả cô đều nằm trong tay tôi. Tôi muốn bắt cô về làm thiếp, thì đố ai dám cãi? Trần Thế Kiệt lấy lại đủ vốn lẫn lời, hắn ta đâu rảnh rỗi đi quản chuyện nội bộ nhà họ Huỳnh. Tới giờ tốt rồi, lôi cổ nó ra xe!"
Sự sắc sảo của Kim Lý rốt cuộc lại trở thành con dao đâm ngược lại chính mình. Cô đã vẽ đường cho hươu chạy, chỉ cho lão già cách dùng tiền để thâu tóm gia đình cô một cách hợp pháp và an toàn nhất!
Chát!
Bà Tư lao tới, giáng một cái tát trời giáng xuống mặt Kim Lý vì tội dám dùng lý lẽ phản kháng. Lực tay của người đàn bà phốp pháp mạnh đến mức khiến Kim Lý văng khỏi ghế, ngã dúi nhủi xuống nền gạch tàu lạnh buốt. Vị tanh nồng của máu lập tức trào ra từ khóe môi bị rách.
"Dở thói trạng sư cãi lý hả con ranh? Bắt nó lại!"
Kim Lý ngã gục trên đệm cói, tóc tai rũ rượi, một bên má phải sưng vù. Sự tự tin của một người đến từ tương lai, luôn cho rằng mình nắm giữ lý lẽ và logic, vừa bị hiện thực nghiền nát thành cặn bã. Kim Lý nhận ra mình đã quá ngây thơ. Cô mang cái logic pháp luật phân minh, mang mớ lý thuyết công bằng ra để đối phó với hiện thực của năm 1932. Thời đại này vừa tát một cú đau điếng để dạy cho cô một bài học máu xương: Ở cái xã hội thuộc địa tiền trao cháo múc này, dưới cái bóng của chế độ gia trưởng thâm căn cố đế, lý lẽ và pháp lý là thứ vô dụng nhất nếu không có quyền lực chống lưng. Đàn bà, con gái sinh ra không có quyền tự quyết. Họ chỉ là một loại tài sản, có thể bị gia tộc đem ra mua bán để cứu lấy những đứa con trai.
Cuộc đấu trí rốt cuộc đã thất bại thảm hại.
Kim Lý nằm bất động vài phút. Tiếng mưa lất phất bắt đầu rơi lộp bộp trên mái ngói. Hơi lạnh phả vào từ ô cửa sổ không đóng kín làm cô khẽ rùng mình. Nhưng, cô không khóc nữa. Sự sợ hãi, bàng hoàng đã bị cú tát kia đánh tan, nhường chỗ cho một thứ cảm xúc mãnh liệt hơn, gai góc hơn: Bản năng sinh tồn. Cái bản năng của một kẻ từng lăn lộn trên thương trường để giành giật từng cơ hội sống trỗi dậy, mang theo ngọn lửa của sự ngoan cường tột độ.
Cô cắn chặt hàm răng đang ê buốt, từ từ chống tay ngồi dậy. Đôi mắt đen láy từng tĩnh lặng như nước nay ánh lên một tia tàn nhẫn, sắc lạnh đến gai người.
“Nói lý lẽ với kẻ nắm quyền sinh sát là điều ngu xuẩn. Cửa chính đã khóa, kiệu hoa đã đậu trước ngõ. Trần Thế Kiệt chỉ cần tiền để xóa nợ, nhưng nếu mình dâng cho anh ta một thứ còn lớn hơn cả hai ngàn đồng kia thì sao?”
Kim Lý lau sạch vết máu trên mặt, lảo đảo bước tới cửa sổ nhìn xuống khoảng sân rêu phong. Bầu trời Sài Gòn đang kéo mây đen vần vũ, báo hiệu một cơn dông lớn sắp ập xuống.
Khép hờ mí mắt, mọi lý thuyết đàm phán ôn hòa trong đầu Kim Lý lập tức bị vứt bỏ. Bộ não thực dụng của cô bắt đầu nhảy số, nhanh chóng thiết lập một kế hoạch tẩu thoát điên rồ, đầy rủi ro. Muốn sống sót, cô không thể dựa vào pháp luật mỏng manh, mà phải bước vào sào huyệt của con quái thú mạnh nhất Sài Thành – đại thương gia Trần Thế Kiệt – để tự mình lật tung cái bàn cờ khốn nạn này lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)

Tiền đông dương k có mệnh giá đồng, phải là đồng bạc, đồng vàng loại giấy ( tiền đông dương) hay tiền xu (đồng kẽm nhà nguyễn)
@Giai Nhiên Đúng như bạn nói, về mặt danh xưng chính thức trên văn bản thời Pháp thuộc, đơn vị tiền tệ chuẩn là Piastre, người dân gọi chính xác là 'đồng bạc Đông Dương' hoặc 'đồng vàng'. Tuy nhiên, ở đoạn này mình đang viết theo lối khẩu ngữ, thói quen giao tiếp hàng ngày của người Nam Kỳ xưa (thường gọi tắt là 'đồng' cho thuận miệng khi nói về các khoản tiền lớn, tự hiểu là đồng bạc). Để mạch truyện chuẩn xác và nghiêm túc hơn về mặt lịch sử theo góp ý của bạn, ở những chương sau (chương chưa upload) mình sẽ chỉnh lại "đồng" thành "đồng bạc"nha.
Cảm ơn góp ý của bạn, để mình nghiên cứu lại rồi edit nha <3